Chương 42

Đỗ Kiêu Kiêu vô cảm ngồi cạnh ghế lái, Đỗ Khanh Khanh ngồi ghế sau lưng cô.

“Đi sớm về sớm.” Đỗ Hồng Bân nói với hai người.

Lê Thanh đứng bên cạnh cười xinh đẹp, “Khanh Khanh, đây là lần đầu tiên con đi viếng dì, nhớ phải nghe lời chị đó nhé.”

Đỗ Khanh Khanh cười gật đầu, “Con biết rồi, mẹ.”

Đỗ Kiêu Kiêu trừng mắt, nghĩ, đây sẽ là lần cuối cùng Đỗ Khanh Khanh được đi cùng.

Không để ý tới ba người kia, Đỗ Kiêu Kiêu lấy điện thoại ra gửi tin nhắn.

“Nhớ về sớm đó.” Lê Thanh nói xong, chiếc xe cũng bắt đầu khởi hành.

Cơ thể cứng đờ của Đỗ Kiêu Kiêu cuối cùng cũng được thoải mái, cô tựa lưng vào ghế nhắm mắt lại.

Nhưng Đỗ Khanh Khanh lại đột nhiên trở thành người tò mò, lúc hỏi cái này lúc hỏi cái kia, không quan tám Đỗ Kiêu Kiêu có để ý tới mình hay không.

“Chị, em chưa từng đi thành phố S lần nào cả, ở đó chơi vui không nhỉ?”

Đỗ Kiêu Kiêu hừ lạnh, chơi cái đầu cô, tôi chỉ đi viếng mẹ tôi thôi mà?

Thấy Đỗ Kiêu Kiêu không để ý tới mình, Đỗ Khanh Khanh cũng không xấu hổ, cười nói tiếp, “Chị, tới lúc đó em phải đi theo chị đó, nếu không em sẽ đi lạc mất.”

Đỗ Kiêu Kiêu đột nhiên cười lạnh một tiếng, quay đầu yên lặng nhìn Đỗ Khanh Khanh.

Đỗ Khanh Khanh sững người, theo bản năng lùi người ra sau một chút.

Đỗ Kiêu Kiêu phì cười, rồi lại tiếp tục chợp mắt.

Khó khăn lắm mới được yên tĩnh, vậy mà chưa được bao lâu Đỗ Khanh Khanh lại nói tiếp: “Nghe nói dì ấy là người tốt, hy vọng dì ấy có thể chấp nhận em.”

Cuối cùng Đỗ Kiêu Kiêu không nhịn được nữa quay đầu lại, tức giận nhìn Đỗ Khanh Khanh nói: “Đỗ Khanh Khanh, cô cho rằng cô là người hoa gặp hoa nở, mặt trời vì cô mà sáng bừng lên, hay cả Trái Đất đều phải quay quanh cô à?”

“Thân phân cô thế nào có cần tôi phải nhắc cho cô nhớ không? Sao cô có thể mặt dày đi viếng mẹ tôi thế nhỉ?”

“Đừng nói bà ấy là người tốt, cứ cho là bà ấy như vậy đi, nhưng sao vẫn gặp loại người cặn bã như ba mẹ cô vậy?”

Đỗ Khanh Khanh nghe vậy liền sững người, vẻ mặt khiếp sợ, nhưng trong lòng lại đang thầm cười, đây mới đúng là Đỗ Kiêu Kiêu mà cô ta biết, đụng một chút là nổi giận, dễ cáu gắt.

Lúc trước thấy tính tình Đỗ Kiêu Kiêu đột nhiên thay đổi, chuyện gì cũng chả để ý, ngay cả chuyện cô ta cướp đi Lâm Trí Hiên mà cô yêu nhất, Đỗ Kiêu Kiêu cũng xoay qua yêu Cố Bách chu.

Đỗ Khanh Khanh tội nghiệp nhìn Đỗ Kiêu Kiêu, “Chị, sao chị lại nói vậy…”

Đỗ Kiêu Kiêu vừa thấy dáng vẻ này của cô ta lại bắt đầu nổi giận.

Đỗ Khanh Khanh vốn là như vậy, dễ dàng chọc cô nổi giận, rồi ra vẻ đáng thương vô tội, làm mọi người ai ai cũng về phe cô ta.

Tài xế bên cạnh nhìn không chớp mắt, dường như ông ta đã thấy cảnh tượng này nhiều lần rồi.

Đỗ Kiêu Kiêu đã rất cố gắng khống chế mình.

Nhưng đây là ranh giới cuối cùng.

Mẹ cô, không thể bị Đỗ Khanh Khanh và Lê Thanh coi thường như vậy, thậm chí còn bị bọn họ đem ra làm trò cười.

Đỗ Hồng Bân phải tàn nhẫn lắm mới có thể làm ra cái chuyện khó tin thế này.

Đỗ Kiêu Kiêu nắm chặt tay, móng tay ghim sâu vào thịt, không được kích động, cô tự nói với mình, sắp rồi, thời gian sắp tới rồi.

Cô sắp có thể nói cho mọi người biết bộ mặt thật của Đỗ Khanh Khanh rồi.

Đỗ Kiêu Kiêu đè nén lửa gian trong lòng, cô lạnh lùng nhìn Đỗ Khanh Khanh, “Trước khi tới thành phố S, cô không được mở miệng nói thêm bất cứ lời gì nữa, nếu không, tôi sẽ ném cô ra ngoài luôn đấy, Đỗ Khanh Khanh, tôi nói được thì làm được.”

Khóe môi Đỗ Khanh Khanh giật giật, nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Đỗ Kiêu Kiêu, không dám làm liều.

Cuối cùng, thế giới cũng được yên tĩnh, Đỗ Kiêu Kiêu mở to mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.

Nhìn phong cảnh quen thuộc hiện ra trước mắt, Đỗ Kiêu Kiêu cảm thấy vô cùng thoải mái.

Cuối cùng, cô cũng đã quay trở lại đây.

Quê hương của mẹ.

Ở đây có người mà cô yêu nhất, thậm chí Đỗ Kiêu Kiêu từng nghĩ, bỏ hết bài vở, tài sản, tới đây định cư, trông chừng mẹ, cứ vậy mà sống cả đời.

Nhưng cô nhanh chóng gạt bỏ ý nghĩ này, vì đây là trốn tránh, một hành vi hèn nhát.

Đỗ Kiêu Kiêu biết rõ, Đỗ Khanh Khanh sẽ không dễ dàng gì để cô vượt qua một ngày yên bình, cô ta chả khác nào một bệnh nhân tâm thần, lúc nào cũng thay đổi những cách thức khiến Đỗ Kiêu Kiêu không thể sống yên ổn.

Thậm chí, Đỗ Kiêu Kiêu không thể nghĩ được vì lý do gì mà Đỗ Khanh Khanh lại làm như vậy.

Đỗ Khanh Khanh rất thích tranh giành với cô. Ba cô, người trong lòng của cô, ngay cả bạn bè cũng vậy.

Chỉ cần Đỗ Kiêu Kiêu có, cô ta phải dùng mọi cách để giành lại.

Đỗ Kiêu Kiêu gọi hành vi này của Đỗ Khanh Khanh là bệnh.

Tài xế lái xe đến một phần mộ dưới chân núi.

Đỗ Kiêu Kiêu cầm đồ bước xuống xe, Đỗ Khanh Khanh cũng chú ý đi theo cô.

Ôn Nhã an nghỉ tại núi mộ, có rất nhiều người lạ an táng ở đây.

Nhưng ông bà ngoại cô vẫn an táng ở đây, cả ông bà cố cô cũng vậy.

Đỗ Kiêu Kiêu nghĩ, ở đây giống như mộ phần tổ tiên nhà cô, mỗi lần tới đây, cô lại có cảm giác thân thiết lạ thường.

Cô thành thục đi qua từng cành trúc khô, nghe tiếng kêu đau đớn đằng sau của Đỗ Khanh Khanh, Đỗ Kiêu Kiêu cảm thấy mình hả giận không ít.

Đây là lần đầu tiên Đỗ Khanh Khanh tới những nơi thế này, con người hay sợ những thứ như ma quỷ, chứ đừng nói chi là một hai ngôi mộ, đã vậy ở đây còn là núi mộ.

Cô ta đi theo sát phía sau Đỗ Kiêu Kiêu, một mặt là vì sợ Đỗ Kiêu Kiêu bỏ cô lại cô ta ở đây, mặt khác là để dễ dàng thực hiện kế hoạch.

Đi được không bao lâu, Đỗ Kiêu Kiêu dừng chân trước một ngôi mộ.

Đây chỉ là một nấm mộ không lớn mấy, cả bia mộ cũng không có.

Trước khi chết, Ôn Nhã đã yêu cầu như vậy

Bà nói không có gì để viết.

Nhưng Đỗ Kiêu Kiêu rất muốn khóc, nhất định mẹ đã biết chuyện gì đó rồi, nếu không vì sao không chịu lập bia, vì sao không đồng ý để họ của Đỗ Hồng Bân trên bia.

Là trừng phạt hay giải thoát cho chính bà đây?

Đỗ Kiêu Kiêu không nghĩ được.

Cô mở chiếc túi luôn mang theo bên người ra, lấy một ít nhan, nến, pháo, và một vài quyển sách.

Lúc còn sống, Ôn Nhã rất thích đọc sách.

Đỗ Khanh Khanh đứng đằng sau Đỗ Kiêu Kiêu bịt miệng hô lên, “Đây là mộ của dì sao?”

Cuối cùng Đỗ Kiêu Kiêu cũng không nhịn được nữa, tát cho cô ta một bạt tai, rồi đợi tới lúc cô ta muốn đánh lại thì nắm chặt cổ tay cô ta.

“Đỗ Khanh Khanh, cô không cần phải chọc tới ranh giới cuối cùng của tôi đâu, trước mặt mẹ tôi, cô đừng có giả vờ giả vịt làm gì. Có phải cô cảm thấy ở đây đơn sơ lắm đúng không? Cô coi thương lắm à? Nhưng thật ra, ba mẹ cô chả dám vác mặt tới nơi cao quý này đâu.”

“Ánh mắt đó, đừng để tôi nhìn thấy lần thứ hai.” Cô bỏ tay Đỗ khanh Khanh ra.

Đỗ Kiêu Kiêu vô cùng hận cái ánh mang theo một chút coi thường và thương hại của Đỗ Khanh Khanh.

Tư cho mình ngồi tít trên cao, nhưng cái gì cũng không biết.

“Cút ngay!”

Cô đẩy Đỗ Khanh Khanh ra, đem pháo quấn lên một cây trúc, lấy lửa ra châm lên.

Làn khói bay khắp rừng trúc, tiếng pháo đinh tai nhức óc, Đỗ Kiêu Kiêu thành kính quỳ trước mộ phần Ôn Nhã.

Mẹ, con tới thăm mẹ đây.