Chương 42 – Đố kỵ

Sau khi quay về thành phố C, cô nhận được bưu phẩm gửi từ Hàng Châu, chiếc túi xách nhỏ màu trắng ngọc trai kèm theo một mảnh giấy, chỉ vẻn vẹn hai chữ: Xin lỗi.

Lâm Nặc rút điện thoại, xóa tất cả các tin báo cuộc gọi nhỡ trong máy rồi cất chiếc túi xách đi, vờ như chẳng có chuyện gì tiếp tục cắm đầu làm việc.

Vài ngày sau, Trì Nhuệ chủ động liên lạc với cô, lớn tiếng nói trong điện thoại: “Mau đến hát Kara, sinh nhật tớ…” – Cảnh tượng huyên náo, giai điệu trầm bổng du dương trong KTV, đâu đó giọng ca nữ xa xăm vọng lại đầy ai oán.

Đến khi vào phòng bao, cô mới phát hiện ra mười mấy người quây quần bên nhau, đều là những gương mặt quen thuộc. Chơi oẳn tù xì uống rượu, không khí rất náo nhiệt. Trì Nhuệ giơ tay chào, cao giọng nói: “Hey, cậu đến rồi! Ngồi đấy!”, đoạn trỏ vào vị trí ngay cạnh mình.

Lâm Nặc bước sang, lấy món quà vừa mua ra, Triệu Giai nhoài người nắm lấy tay cô lắc nhẹ: “Sao chị đến muộn vậy? Uống rượu hay hát? Hát thì em hát cùng, uống rượu thì chịu thôi, em sắp không xong rồi”.

Lâm Nặc cũng thấy cô uống khá nhiều, gò má ửng đỏ, sóng mắt sóng sánh.

Cô bật một lon bia, gõ nhẹ lên chiếc bàn thấp, âm thanh xung quanh quá lớn, cô phải hét lớn với Trì Nhuệ: “Sinh nhật vui vẻ!”, rồi ngửa cổ uống vài ngụm.

Trì Nhuệ gật gù, uống xong liền xoay người giành mic.

Thế nhưng người đó chẳng chịu nhường, cứ giữ rịt chiếc mic trong lồng ngực, giọng hát đứt quãng, hệt như giọng Lâm Nặc nghe thấy trước đó.

Cô cảm thấy giọng hát này rất quen, bất giác đưa mắt nhìn.

Ánh đèn trong phòng bao nhấp nháy chuyển động đến hoa cả mắt, đối phương ngồi bó gối một góc trên sofa, tựa vào lưng ai đó, dáng vẻ như đã say nhưng Lâm Nặc vẫn nhìn thấy rất rõ người đó.

Cô hơi nhướn mày, chẳng kịp nói gì thì nghe thấy tiếng Triệu Giai gọi: “Đình Tiểu Quân, chị không thấy Trì Nhuệ đang muốn hát sao? Chị giành với anh ấy làm gì? Đã hát cả buổi rồi, chị cứ làm như đang là live show của riêng mình ấy! Phiền không cơ chứ!…”. Câu cuối cùng cô chỉ khẽ lầu bầu, nghe như đang bất mãn.

Lâm Nặc bật cười, cảm thấy cô gái này vẫn chưa trưởng thành, không kìm được đưa tay kéo Triệu Giai, nói giọng dỗ dành: “Em hát bài nào? Mau chọn đi, lát nữa chị em mình cùng hát”.

Quả nhiên Triệu Giai nghe theo vội chọn bài, còn cô xoay người lấy bia, nào ngờ vừa quay sang liền bắt gặp ánh mắt của Đinh Tiểu Quân.

Tuy ánh sáng mờ ảo nhưng hai người đều biết rằng đối phương đang nhìn mình, Trì Nhuệ thì cứ đòi mic thật ra anh đã say rồi. Đinh Tiểu Quân giúi mic vào tay anh, đứng phắt dậy, cười đùa cùng đồng nghiệp rồi bước đến trước mặt Lâm Nặc.

Hơn hai năm không gặp nhau, chẳng có mấy lời hàn huyên thăm hỏi, Đinh Tiểu Quân lục tìm trong túi xách tay hồi lâu, rút ra thứ gì đó rồi đặt ngay trước mặt Lâm Nặc, nói: “Lần này tôi cố ý đến tìm cô”

Chiếc cúc áo nhỏ bằng bạc tinh xảo trong lòng bàn tay Đinh Tiểu Quân, vừa lúc chiếc đèn chiếu xoay tròn lướt qua, ánh sáng mờ ảo thoắt lóe lên.

Đinh Tiểu Quân chẳng nói gì chỉ lặng im, nhưng trái tim Lâm Nặc lại chấn động, kinh ngạc ngẩng đầu nhìn cô.

Thực ra, xung quanh vẫn ồn áo huyên náo nhưng Lâm Nặc lại như nghe thấy một âm thanh khác, suy nghĩ lướt nhanh, chưa bao giờ đầu óc cô lại nhanh nhay đến vậy.

Cô cũng đứng dậy, nhìn Đinh Tiểu Quân hồi lâu rồi nhận lấy chiếc cúc áo của mình. Lúc này mới mỉm cười, khó hiểu nói: “… Hóa ra cô và anh ấy ở bên nhau”.