Chương 42 – Độc thủ

Người đó đáp:

– Ta chỉ bằng vào một vật ! Phó Hồng Tuyết nằm mộng cũng không tưởng nổi vật đó !

Hắn cười nhẹ, dùng mũi dao hất tay của Đinh Vân Lâm đang giữ rịt y phục, đoạn tiếp:

– Bằng vào vật đó, chẳng những dám tưởng mà ta còn dám làm. Ngươi không tin, ta làm lập tức cho ngươi thấy !

Đinh Vân Lâm muốn hét lên một tiếng thật lớn, cho thấu đến ông trời.

Nhưng, muốn hét thì cứ hét, tay nàng không thể không buông.

Vừa lúc đó, nàng trông thấy một vật từ bên ngoài bay vào, bắn trúng hàm răng người đó.

Một tiếng bốp vang lên, ba chiếc răng của y gãy lìa.

Vật đó rơi xuống đất theo ba chiếc răng gảy.

Vật đó là một chiếc vỏ đậu phộng.

Người ấy biến sắc mặt, một tay che miệng, một tay cử đao lên.

Đinh Vân Lâm cũng biến sắc, kêu lên:

– Lộ Tiểu Giai !

Lộ Tiểu Giai là người mà hiện tại nàng không muốn thấy mặt, tại sao hắn đến đây !

Chẳng lẽ nàng quá xui xẻo, cái khổ này chưa hết, lại đến cái khổ khác ?

Bên ngoài động là vùng đen tối, trong vùng đen tối đó một người cười thốt:

– Trên đời này đâu phải nhất định chỉ có mỗi một Lộ Tiểu Giai là biết ăn đậu phộng ? Số người không ăn đậu phộng nghĩ ra còn ít hơn số người ăn !

Tiếp theo câu nói, một người vừa cười hì hì vừa bước vào, vận y phục tùy tiện, song không cẩu thả, dáng ung dung, xem chừng trời có sập trước mặt, hắn cũng không hề chớp mắt.

Thấy người đó rồi, Đinh Vân Lâm có cảm tưởng là trời đất bỗng nhiên bừng sáng, ấm dịu, hết sương mù, hết gió thu, hết mưa đêm.

Dù trời sập, nàng cũng không chớp mắt.

Bởi, người đó là Diệp Khai.

Thấy Diệp Khai là trên thế gian chẳng còn gì đáng cho nàng quan tâm nữa.

Nàng cười dịu, song mặt vênh lên, gắt:

– Ngươi chết dí ở đâu, mà bây giờ mới vác xác đến đây ?

Diệp Khai thở dài, đáp:

– Tại hạ vốn tưởng đến sớm, nhưng không nỡ để cho nhị ca cô nương nằm ỳ tại chỗ, cáu kỉnh, căm hận, dù sao đi nữa thì cũng là nhị ca của cô nương !

Đinh Vân Lâm muốn giận, cũng không giận được, nên bật cười thốt:

– Ngươi vốn nên đối xử tốt với y, bởi sớm muộn gì y cũng phải là anh vợ ngươi !

Diệp Khai nhìn nàng, cau mày, hỏi:

– Có phải là người trong họ Đinh của cô nương thích nằm đất chăng ?

Đinh Vân Lâm đáp:

– Ngươi từng nói, một người thông minh lúc nằm xuống rồi, tuyệt nhiên không bao giờ ngồi dậy mà ?

Diệp Khai gật gù:

– Đúng lắm ! Có đạo lý lắm !

Chàng nhìn Phó Hồng Tuyết, rồi nhìn sang gã đang cử cao thanh đao, hỏi:

– Các vị đều thông minh cả, còn nhân huynh này sao lại không nằm xuống ? Đứng như thế chẳng thấy mệt sao ?

Đinh Vân Lâm chớp mắt:

– Cho nên, ngươi nên khuyên hắn, tốt hơn là hắn nằm xuống đi. Chứ tội gì mà đứng mãi cho khổ !

Người đó, miệng ngậm máu rỉ ra hai bên mép, rơi lòng thòng, không dám có một phản ứng gì !

Là tay giảo hoạt trên giang hồ, thuộc loại hồ ly, hắn thừa hiểu đối phương dùng một cái vỏ đậu phộng bắn gảy ba chiếc răng của hắn thì hẳn phải là một nhân vật phi thường, còn lâu lắm hắn mới là đối thủ.

Diệp Khai gật gù:

– Cô nương có lý !

Chàng đứng quay lưng về người đó, tay chấp sau lưng, một tư thế rất thuận lợi cho hắn. Gia dĩ hắn đang cử cao thanh đao, đao lại gần cổ chàng, quá gần, nếu hắn lia đao, một nhát thôi, là đầu chàng phải rụng.