Chương 42 – Dừng ở đây

Chung Thi Âm đau đớn nhìn người thanh niên trước mặt, “Tiêu, em biết anh hận em, nhưng là đừng thu mua Chung thị được không? Đây là tâm huyết cả đời của ba, ông không thể không có Chung thị được.” Cô cầu xin, muốn níu lấy tay Bạch Nhật Tiêu, nhưng lại bị anh gạt mạnh ra.

Bạch Nhật Tiêu có lẽ là thật vô tình, cho dù Chung Thi Âm có khóc lóc cầu xin đến như thế nào, anh vẫn lạnh lùng thờ ơ như trước. Cho dù đã từng cùng nhau lớn lên, anh cũng sẽ không vì tình cảnh bây giờ của cô ta mà cảm thấy đau lòng. Đối với một người không liên quan gì, anh không thể chừa ra chút tình cảm, cả thương hại cũng đều không có.

Bạch Nhật Huyên bị anh lôi đi, trong lòng vẫn nghẹn lại. Nói nhu thế nào Chung Thi Âm cũng đã thương anh như vậy, anh làm thế không phải rất vô tình sao. Dọc theo đường đi, Bạch Nhật Huyên hơi chu miệng, không nói gì cũng không nhìn anh, chờ anh phát hiện tâm tình bây giờ mà lấy lòng mình.

Anh biết cô đang tức giận. Cô không để ý tới việc này sẽ làm anh không chịu nổi, nhưng vẫn yếu lòng bốc đồng bênh vực Chung Thi Âm. Rốt cuộc xe chạy đến một khu công viên nhỏ gần đó, Bạch Nhật Tiêu mới dừng lại, dịu dàng mà bá đạo xoay mặt cô qua, “Anh làm việc có lý do của mình, không được tức giận với anh vì loại việc nhỏ này!”

Bạch Nhật Tiêu ấm ức xoay mặt sang chỗ khác. Đã chọc giận cô rồi còn dùng kiểu mệnh lệnh này nói chuyện. Sẽ không để ý đến anh.

“Anh biết em giận anh vì thái độ với Chung Thi Âm quá tuyệt tình.” Bạch Nhật Tiêu biết cô nhóc này luôn ăn mềm không ăn cứng, chỉ có thể dịu giọng nói chuyện, “Anh là lạnh lùng, tàn nhẫn, vô tình, bởi vì tất cả tình cảm của em đều dành cho em. Chẳng lẽ em hy vọng anh đau lòng vì người phụ nữ khác trước mặt em sao?”

“Vậy sao anh làm thu mua Chung thị, chuyện gì có thể khiến anh hận chị Thi Âm đến như vậy?” Cô không muốn bị anh làm cho mềm lòng, cố gắng cao giọng hơn trước.

“Những điều anh làm bây giờ chưa bằng một phần mười những gì Chung Thiên Lân làm với anh. Em nghĩ em và anh trước mặt mọi người phủ nhận chuyện đính hôn với Chung gia, Chung gia mất mặt mũi như vậy còn có thể dễ dàng buông tha anh?” Anh tức giận nói với cô, lại không đành lòng trách cô quá mức. Dù sao Bạch Nhật Tiêu anh cũng không muốn làm cô lo lắng điều gì, chuyện gì cũng không nói. Chỉ là cô vì những người khác cứ khiến anh tức giận mãi. Rõ ràng hẳn là, anh ở trong lòng cô là quan trọng nhất.

Quả thật Bạch Nhật Huyên chưa từng hỏi qua anh có ái gì không hài lòng, bởi vì anh luôn cho cô sự quan tâm cẩn thận, cho cô dịu dàng, khiến cô không bao giờ cảm thấy được điều gì khác thường ở anh. Cho dù sự nghiệp đang gặp lúc khó khăn, cũng có anh vì cô mà gạt đống bụi gai này đi, ‘cửu nhi cửu chi’ (dần dần, từ từ), cô đã quen với anh – một người hoàn mỹ không gì không thể làm được, nhưng lại quên mất một điều, cây lớn đón gió to. Bởi vì anh hoàn mỹ, vì thế anh sẽ áp lực. Mà cô, có được cuộc sống bình ổn dưới sự bảo vệ của Bạch Nhật Tiêu, thậm chí còn chưa từng chia sẻ phiền não gì với anh cả.

Bạch Nhật Huyên đỏ mắt lên bổ nhào vào lòng anh, “Thực xin lỗi.”

Đau lòng ôm chặt lấy cô, Bạch Nhật Tiêu bế thân hình mềm mại kia nhét đầy vào lòng mình, “Anh không thích ba chữ này, đổi cái khác.” Cũng thực may mắn, Huyên Huyên của anh là một cô nhóc nói qua liền hiểu chuyện, không bao giờ khiến anh phải đau đầu vì mấy chuyện này. Anh cũng không muốn nói cho cô, dạo trước anh đã bị Chung Thiên Lân ép tới cơ hồ không thở nổi.