Chương 42 – Hối tiếc

Màn đêm tĩnh lặng. Mùa xuân ở thành phố C luôn đến muộn hơn những nơi khác, lúc này tuy đã có chút ấm áp nhưng mỗi khi có gió thổi vẫn cảm thấy lạnh lẽo. Không gian trong khu nhà rất yên tĩnh, ánh đèn đường dịu dàng phủ trên những cành cây và chiếc ghế dài, Diệp Mộc bước ra từ bãi đỗ xe, suốt chặng đường đi chỉ có tiếng đanh gọn phát ra từ đôi giày cao gót gõ trên mặt đường của cô.

Cũng một đêm như thế này, năm ngoái hay năm kia cô cũng chẳng nhớ nữa, cô đã ở bên con người vừa nãy. Mỗi khi trời lạnh, con gái thường thích nũng nịu, Dung Nham ôm chặt cô trong lòng, dịu dàng dỗ dành, hai người tranh luận suốt quãng đường từ chiếc sofa ngoài phòng khách vào đến chiếc giường lớn trong phòng ngủ, chẳng lúc nào rời nhau. Khi ấy Diệp Mộc vẫn chưa hề nghĩ đến tương lai, vì thế trong mắt cô, anh vô cùng tuyệt vời, vô cùng đáng yêu. Thật ra trên thế giới này, nếu giữa đàn ông và phụ nữ chỉ có tình yêu, không cần nghĩ đến những thứ khác thì sẽ tuyệt vời biết bao. Diệp Mộc đứng trước cửa ngôi nhà của mình, thở dài một tiếng, rút chìa khóa ra.

Không ngờ trong nhà đang có người, lại không chỉ là một. Tề Ngải Ức đang ngồi, một tay ôm cằm, cười mơ màng ngắm nhìn Lê Khanh Thần ngồi đối diện đang dịu dàng bày bát đũa. Nghe thấy tiếng chuông cửa, anh quay mặt lại: “Hi! Baby!” Anh mỉm cười nói với Diệp Mộc. “Vừa lúc chuẩn bị ăn cơm.”

“Anh ở bên này làm gì thế?” Diệp Mộc chỉ nhìn Tề Ngải Ức, hỏi. Tề Ngải Ức ở nhà đối diện, hai ngôi nhà này đều thuộc về Diệp Mộc, căn nhà ban đầu của Diệp Mộc, Tề Úc Mỹ Diễm đã bán đi, số tiền đó được dùng vào việc xây dựng hai căn nhà này, đến bây giờ giá cả thị trường đã tăng lên gấp hai lần có lẻ. Tề Ngải Ức chỉ vào thức ăn trên bàn, cười vui vẻ. “Khanh Thần làm vài món ăn đêm, bọn anh đang ngồi chờ em đây.”

Sau khi thay giày, Diệp Mộc nhẹ nhàng tiến vào phòng, khi bước qua chiếc bàn, cô mỉm cười lịch sự với Lê Khanh Thần, giọng nói đều đều: “Em đang giảm béo, xin lỗi nhé, hai người ăn đi. Tề Ngải Ức, khi nào về nhớ thu dọn sạch sẽ giúp em đấy.”

Nằm chưa bao lâu, chợt nghe thấy có tiếng công tắc bật ở cửa phòng ngoài, Diệp Mộc đang định ngồi dậy thì có tiếng gõ cửa: “Baby, em ngủ chưa?” Diệp Mộc lại thoải mái nằm lại như cũ, lười biếng đáp lại: “Chưa, anh vào đi.”

Tề Ngải Ức bước vào, ngồi xuống bên giường, giơ tay xoa trán Diệp Mộc: “Trong người không khỏe à?”

“Đâu có.” Diệp Mộc kéo cao chăn. “Buổi tối đi ăn cơm với mấy nhà tài trợ, em gặp Dung Nham.”

“Ồ?” Tề Ngải Ức cười. “Cảm giác thế nào?”

“Vẫn y như cũ.” Diệp Mộc lại vùi đầu trong chăn, mệt mỏi ngọ nguậy. “Anh… Sao anh ấy vẫn điển trai như vậy… Tên đáng ghét!” Tề Ngải Ức cuối cùng không thể nhịn được, bật cười. Diệp Mộc thở dài.

Khi nãy, lúc ở khách sạn, cô nhờ hai nhân viên phục vụ dìu Dung Nham về phòng, anh đã uống say, sau đó chẳng nói gì nhiều, kéo cánh tay cô, ánh mắt mơ màng nhìn cô. Chiếc dây đồng hồ đeo tay cũng bị anh giữ chặt, cánh tay có cảm giác hơi đau, Diệp Mộc khẽ kháng cự, anh để ý thấy, lật mở tay áo cô, ngón tay lùa vào giữa chiếc đồng hồ và lớp da, nhẹ nhàng, dịu dàng xoa xoa phần da bị hằn xuống. Hai chiếc đồng hồ trên tay hai người, một lớn môt nhỏ, đặt cạnh nhau, nhìn vô cùng thân thương. Diệp Mộc rụt mạnh tay lại, trước khi trái tim lại loạn nhịp, cô kịp thời thoát ra, trở về nhà.