Chương 42: JQ cẩu nam nữ

Trong một đám sao Kim bay lập lòe trên đầu, tôi thấy Diệp Tử Ninh từ trên cao nhìn xuống, mắt phượng của anh ta có ba phần kinh ngạc, bảy phần hờ hững, anh ta cúi đầu, khóe miệng khẽ nhếch, nở một nụ cười, nụ cười kia khuynh thành khuynh quốc chứ không đùa, một khắc đó………… thế giới tựa như ngừng hoạt động, tuy rằng trước kia Diệp Tử Ninh cũng có mỉm cười với tôi như vậy nhưng sao tôi lại không có cảm giác như bây giờ, cơ tim dường như bị tắc nghẽn, hô hấp khó khăn, cho dù tất cả mọi người có đứng bên cạnh tôi cũng không nhìn thấy, trong mắt tôi, chỉ nhìn thấy một người là Diệp Tử Ninh………

Tôi hít một ngụm khí lạnh!!!

Đây là có chuyện gì?

Loại cảm giác này giống như đã từng trải qua, đáng sợ cỡ nào chứ???! Còn nhớ năm đó khi tôi còn ở thời điểm Lolita, khi lần đầu tiên tôi thích một người cũng có cảm giác cơ tim bị tắc nghẽn giống như bây giờ.

Tôi còn nhớ như in người thứ nhất tôi thầm mến, đó là một nam sinh trong khu phố tôi ở, tôi gọi là anh ta là”Kính ca ca”.

Kính ca ca lớn hơn tôi ba tuổi, nhưng có một khuôn mặt vô cùng ‘có sức tưởng tượng’ [Sún bon chen vào: chắc cỡ mặt của Tư Đồ ]. Nhưng nếu yêu một người thì nên yêu tâm hồn của người ấy, nếu không sẽ làm cho người ta thấy mình không chân tình. Hơn nữa theo công tác thống kê không hoàn toàn, từ cỗ chí kim từ nội đến ngoại, các nhà nghệ thuật gia nổi tiếng đều có một khuôn mặt vô cùng ‘có sức tưởng tượng’, cho nên tôi cảm thấy Kính ca ca của tôi sau này lớn lên sẽ vô cùng có tiền đồ.

Nhớ năm ấy, Quách Phú Thành thịnh hành cả nước, vinh quang tột đỉnh, khắp phố lớn ngõ đều biết bài hát của anh. Có trời làm chứng, khi tôi từ cửa sổ nhìn thấy Kính ca ca giống như bị động kinh vừa đi vừa lắc tay: “Đối với em yêu yêu yêu em không xong…..”

Hiện tại mà nhớ tới tư thế ấy là tôi lại muốn ói ra cho xong, nhưng mà lúc ấy, tư thế kia thịnh hành cả nước, là tư thế đẹp nhất, quyến rũ nhất, cho nên trong mắt tôi, một khắc kia anh ta thật sự rất đẹp trai!!!

Vì thế tựa như tàu Titanic đụng vào băng ngầm, lòng nhanh chóng rơi vào tay giặc.

Tôi không có dũng khí thổ lộ, nhưng nương theo ưu thế địa lý là gần ban công, tôi thường xuyên nhìn lén “Kính ca ca” khi anh ta đi đường.

Thời kỳ trưởng thành đã đến, tôi phát hiện anh ta càng lớn càng nhanh, có thể là thiếu mưa, anh ta cuối cùng lớn lên giống như quả táo bị thiếu nước

Tiền Chung Thư nói, đối với sửu nhân, nhìn kỹ là một loại tàn nhẫn. [Sún: sửu nhân là người xấu xí]

Cho nên khi tôi nói chuyện với anh ta, tôi đều ngẩng mặt lên bốn mươi lăm độ ngưỡng mộ dòm không trung, hai mắt mê mang = =( cụ thể tham khảo thái độ của Mã đại ca, đặc biệt đề cử 《Mai hoa tam lộng 》), anh ta nói tôi vô cùng có khí chất nhân văn của Annie Bảo Bối, mang theo một chút gì đó ưu thương của đất trời.

Có trời làm chứng, nghe xong câu đó tôi bị sét quýnh một phát thần hồn điên đảo không thể tự kiềm chế mà sùi bọt mép, mà ngay sau đó anh ta lại giống như động kinh ca lên bài hát mới của Chu Kiệt Luân: ‘mau mau sử dụng song tiệt côn’!

Tôi không thể nhịn được nữa, một cái tát liền ném tới, lúc ấy anh ta vô cùng khiếp sợ, cắn môi dưới nhưng môi vẫn run rẩy, nước mắt không tiếng động chảy xuống đến ( cụ thể tham khảo thái độ của nữ diễn viên tức giận mà khóc trong phim Hàn).

囧…… Tôi thừa nhận là tôi bạo lực một chút, nhưng mà đại ca à, anh cũng không đừng có khóc nữa mà….

Đêm đó mẹ anh ta mang theo anh ta tới tìm ba tôi, một tuần sau, ba tôi liền mang theo chúng tôi chuyển nhà, từ đó, mối tình thầm mến của tôi chấm dứt.

Sau sự kiện “Kính ca ca”, tôi cũng còn thích qua anh chàng boy gây họa, nhưng đó chỉ là đơn thuần mê luyến bề ngoài của anh ta mà thôi, lần trước sau khi nhìn thấy anh ta bị lạm phát, một tí cảm giác hồi xưa cũng không còn, trong lòng còn cảm thấy may mắn vì năm đó anh ta không chấp nhận tôi.

MM Trương Yêu Linh đã nói, không có sớm một giây cũng không có muộn một giây, chỉ là vừa vặn gặp mặt mà thôi. Ngay lúc tôi nhìn lên Diệp Tử Ninh tự nhiên cảm thấy có một dòng điện chạy khắp toàn thân mình, một khắc đó, con tim đập loạn như nai con chạy loạn.

Loại cảm giác này rất khủng bố, khi bạn cho là bạn đã rời xa hồng trần, khi bạn cho là bạn có thể khống chế được ham muốn của mình, có thể nói chuyện tình yêu như chuyên gia, khi bạn đối mặt với một người mà bạn hận không thể đem hắn bầm thây vạn đoạn, lại phát hiện bỗng dưng trong nháy mắt, người kia mỉm cười nhìn mình, sau đó tường thành của bạn liền bị sụp đổ [thật sự là ‘nhất tiếu khuynh thành’ a], tất cả phòng ngự của bạn đều bị sụp đổ…………

Thật lâu sau này, khi tôi đã chân chính nhận ra được tình cảm của mình, cũng là sau khi kết hôn cùng Diệp Tử Ninh, trong một lần XXOO, anh ta hỏi tôi thích anh ta từ khi nào, tôi không nói, anh ta liền ‘tra tấn’ tôi, nâng hai chân của tôi lên mà không ngừng ‘đánh’, báo hại tôi toàn thân đau nhức, mà đáng hận hơn nữa là tôi đánh không lại quân địch, đến cuối cùng đành phải nói, một khắc khi tôi té ngã dưới chân anh ta là đã bắt đầu thích anh ta.

Đương nhiên cái này là nói sau, lúc này đây, tôi nằm té trên mặt đất nhìn Diệp Tử Ninh, như vậy miễn bàn là có bao nhiêu choáng váng, mà đại thúc đứng ở bên cạnh lại là dùng một loại ánh mắt thật ái muội nhìn chúng tôi.:

“Ông tới đây làm gì?” Diệp Tử Ninh hỏi.

“A…… Tôi……” Tôi ấp úng không biết trả lời như thế nào thì một lát sau tôi mới phát hiện thì ra anh ta không phải đang hỏi tôi, mà là đang hỏi đại thúc ở đằng sau. [Sún: bạn nào hem hiểu comt để Sún giải thích nhé]

Nhìn anh ta giống như là không muốn nhìn đến đại thúc, trông rất không bình tĩnh, giống như khi ăn cái gì đó mà có ruồi bọ bay quanh, mà ngược lại với anh ta, thái độ của đại thúc bị bệnh thần kinh vô cùng kinh ngạc, ánh mắt phóng điện với Diệp Tử Ninh…….

Tôi nói không có lầm, thật sự là phóng điện đó, Diệp Tử Ninh có bị điện giật hay không thì tôi không biết nhưng tôi xác thật là bị điện giật không nhẹ! Má ơi, có còn để người ta sống không hả? Tài nguyên là mĩ nam vốn đã hiếm hoi rồi, con gái tranh giành đã kịch liệt mà bây giờ lại có đàn ông bay vào giật với chúng tôi, xã hội quái thế nào không hiểu nổi?!!!

Đại thúc phóng điện xong, bắt chước như một bà vợ cực kì tức giận, dùng đầu ngón tay run run mà chỉ vào Diệp Tử Ninh: “Anh thật là đứa không có lương tâm, uổng công tôi lo lắng chăm sóc anh như thế?! Lo cho anh hết cả cuộc đời, thật không nghĩ tới anh lại trở mặt như thế…………. tôi không muốn sống nữa…….. hu hu hu……….”

Ầm ầm ầm……… cuộc sống nơi nào không có lôi??? Muốn bôn ba trong thế giới hiện đại này, nếu không chuẩn bị trước một cái cột thu lôi thì lúc nào cũng có thể bị sét đánh cho một cái hồn lìa khỏi xát, miệng sùi bọt mép muốn ngừng mà không được! aaaaaaaaaaaaa………

Lời nói, động tác, tư thế của mĩ nam đại thúc đều mất hồn đến như thế, thật giống như Thiên Lôi đánh một luồng điện một trăm vạn vôn xuống trúng đầu tôi, làm cho tôi giống như bị não tàn, đứng sững sờ ở đương trường, không biết nên phản ứng thế nào mới tốt.

Mà Diệp Tử Ninh nghe xong câu đó lại càng thêm không kiên nhẫn, “Đủ rồi, Jason, đừng có giỡn nữa, ông làm sao xuất hiện trong này, còn có, cô!”

Diệp Tử Ninh liếc qua bên tôi, “Vì sao cô ở cùng một chỗ với ông ấy?”

Lúc này tôi vẫn còn mờ mịt nên ngây ngốc nhìn Diệp Tử Ninh, cũng quên nhiệm vụ hàng đầu của tôi lúc này là phải đứng lên.

Diệp Tử Ninh nhìn tôi hồi lâu, chắc cũng biết tôi bị sét đánh không nhẹ, anh ta rất có kiên nhẫn đứng đó nhìn tôi nhưng lại không có ý định đến đỡ tôi lên, tôi nhìn anh ta, cũng quên là mình phải đứng lên, cuối cùng vẫn là đại thúc đến đỡ tôi đứng lên, còn giúp tôi phủi đi bụi bậm trên người, một phút kia không biết vì cái gì, tôi bỗng nhiên thật muốn rơi lệ, anh ta thật sự không để ý đến tôi nữa rồi, lần trước khi tôi té ngã, anh ta vô cùng khẩn trương, còn lần này thái độ thật đạm mạc, giống như tôi với anh ta là một người qua đường, không có chút quan hệ nào vậy.

Tôi đứng lên nhìn về phía Diệp Tử Ninh, trùng hợp thấy anh ta cũng nhìn về phía tôi, nhưng……….. ngay sau đó, anh ta lại quay đầu qua chỗ khác

Tôi là một đứa có trình độ tiếng Anh không tồi, nếu muốn tôi dùng một câu tiếng Anh để miêu tả tâm tình tôi giờ phút này, tôi sẽ nói: I feel very khổ sở now, really!

=_= một đám quạ đen bay tập thể qua phía nam tránh đông…… Thời tiết lạnh…… Xã hội này thật sự là rất dọa người, người nào cũng đều có thể…… Cạc cạc……

“Các người sao lại đi cùng nhau?” Diệp Tử Ninh lại hỏi.

“Chúng tôi……”.!

“Ta cùng Tiểu Trư Trư nói chuyện, dựa vào cái gì phải báo lại cho anh?” Đại thúc trách móc nói.

Tôi 囧, từ”Bé Heo” đến”Tiểu Trư Trư”, cái ông đại thúc này giết người không đền mạng aaaaaaaaaa!

Mắt phượng của Diệp Tử Ninh lóe lên một tia nguy hiểm, tôi hoảng sợ lui về phía sau một bước, trái lại với tôi, đại thúc quái dị kia lại vô cùng hưng phấn, đôi mắt hoa đào nhìn nhìn Diệp Tử Ninh, sau đó—-

Đại thúc quái dị kéo tôi đến bên người ông ta, sau đó đặt tay lên chỗ tôi nhiều thịt nhất, cái nơi phập phồng lợi hại nhất———– thắt lưng của tôi!!!!! Ông ta ôm tôi!!!!! Aaaaaaaaaaaaaa……….

Má ơi, hôm nay con bị sét đánh chưa đủ hay sao vậy? Bao giờ đánh con tới nỗi não tàn, thiểu năng mới bỏ qua cho con hay sao?

Được rồi, nếu coi động tác này là sỗ sàng, tôi phải đáp lại thế nào đây? Làm một cô gái xinh đẹp có tâm hồn nghệ thuật, trong trường hợp đứng trước một cái người tôi XXOO, tôi quả thật là không biết đáp lại như thế nào cả. >__

Tôi hẳn là phải giống như trinh tiết liệt nữ, đẩy ông ta ra, sau đó tát cho ông ta một cái, chỉ vào cái mũi của ông ta mà mắng rằng: “Đánh chết cái ông già đáng khinh này, bỏ ngay cái bàn tay của ông ra, không cho ông đụng vào bổn cô nương.”

Hay là để cho đại thúc ăn chút đậu hũ, cùng đứng với đại thúc trên một trận tuyến, chọc cho Diệp Tử Ninh tức chết?

Tuy rằng tôi là nữ thanh niên bốn có, có lí tưởng, có theo đuổi, có ý nghĩa, có trí lực, bình thường tôi đều phản ứng rất nhanh nhưng hôm nay mọi người phải tha thứ cho tôi, tôi bị sét đánh cho nên não tàn rồi, cho nên lúc tôi chưa biết mình nên làm như thế nào cho phải thì chợt thấy một bóng người yểu điệu đi về phía chúng tôi.

Tôi vừa thấy, dụi mắt, nhìn, lại dụi mắt, nhìn tiếp, mẹ ôi, quả nhiên là cẩu nữ, không đúng, quả nhiên là”Thiên sinh lệ chất”!

Nội tâm tôi bùng nổ rồi, ánh mắt lại nhịn không được nhìn về phía cẩu nữ, không, nhìn về môi cùng cổ của”Thiên sinh lệ chất”, tìm kiếm dấu vết gian tình của bọn họ, tình hình chiến đấu của bọn họ vừa rồi nhất định thực kịch liệt…..

Xem”Thiên sinh lệ chất” cười đến thỏa mãn như vậy, tôi thấy thế nào cũng không vừa mắt, quả nhiên một đôi cẩu nam nữ với Diệp ma quỷ mà!

Tôi phi!!

Tôi nghĩ, nếu sau đó tôi nghe lời đại thúc, nghênh ngang mà đi, có lẽ kết cục cũng không thảm như vậy, đáng tiếc thế giới này không có chữ ‘nếu’ xảy ra, tôi căn bản không thể biết được kết cục của tôi sẽ thảm như vậy.

“Thiên sinh lệ chất” lấy tư thế cao cao tại thượng nhìn tôi, mở miệng: “Tiểu Trư, sao cô lại đến nơi này? Tổ trưởng Bao vừa rồi dương như đang tìm cô.”

Nghe được tên tổ trưởng Bao, theo bản năng tôi lui về phía sau một bước, cúi đầu nhìn đôi chắn ngắn của mình, mà chân của cô ta thật rất thon rất đẹp…… So sánh, tôi lại tự ti…

Nếu tôi là đàn ông, tôi cũng sẽ lựa chọn cô ta, ít nhất có cô gái xinh đẹp như cô ta, đặt ở trong nhà, nhìn thấy cũng là cảnh đẹp ý vui, mang đi ra ngoài có mặt mũi, tương lai sinh em bé, còn có thể sinh ra một em bé xinh đẹp chất lượng tốt…… Cái gọi là người so với người, tức chết người a a a a a a a a!

Bởi vì xấu, cho nên tôi chỉ có thể tự ti cúi đầu, ngay cả ngẩng đầu ưỡn ngực cũng không dám, xem như lần đầu tiên tôi cảm nhận được cảm thụ củaTư Đồ, lần đầu tiên cảm thấy bình thường tôi hơi quá đáng với cậu ta.

Lần đầu tiên tôi cảm thấy “Thiên sinh lệ chất” cười cũng có thể chói mắt như vậy, làm cho tôi loại xúc động tiến lên bóp cổ, cầm một bát a- xít sun-phu-rit, hủy dung của cô ta!

Tôi hít sâu một hơi, nói…..