Chương 42 – Lão nhân đáng yêu

Đi đến bên ngoài phòng bệnh, Đồng Yên hít sâu một hơi rồi kéo tay Lăng Khiên đi vào. Vừa mới thay bằng nụ cười ngọt ngào và còn chưa kịp mở miệng chào ba thì lại nhìn thấy người đàn ông ngồi bên cạnh gường bệnh, cô nhất thời sửng sốt, nằm chặt lấy bàn tay to lớn của Lăng Khiên, lông mi run rẩy hai cái hỏi nhỏ: “Diệc Trần, sao anh lại ở đây?”

Lăng Khiên cũng nhìn thấy Tiếu Diệc Trần, trong lòng khẽ run lên một cái, nhưng trên mặt vẫn cười đến vân đạm phong khinh.Tayanh giơ lên ôm lấy bả vai Đồng Yên nói: “Anh cũng tới đây thăm chú Đồng sao?”

Ánh mắt Tiếu Diệc Trần trước tiên là dừng lại một lát trên mặt Đồng Yên, sau đó nhìn về phía hai tay đang nắm chặt lại của cô và Lăng Khiên, cuối cùng nhìn vào thân ảnh nhỏ nhắn đang rúc chặt vào ngực Lăng Khiên, rồi khẽ cười cười nói: “Ngày hôm qua trở về thì nghe tin chú Đồng nhập viện, cho nên tôi tới đây thăm chú một chút.”

Đồng Yên cũng cười cười, đang định mở miệng thì nghe giọng nói trầm thấp uy nghiêm của ba cô vang lên: “Yên Yên, đến đây.”

Đồng Yên dẩu dẩu môi, không tình nguyện buông tay Lăng Khiên ra rồi đi tới bên giường bệnh, đứng bên cạnh ba Đồng, đắp lại chăn cho ông một chút rồi hỏi: “Ba, chiều nay ba cảm thấy như thế nào ạ?”

Gương mặt của ba Đồng lạnh lùng, ông nhìn cô một cái mới nói: “Con vẫn còn nhớ thương ba sao? Chiều nay con đã đi đâu hả?”

Đồng Yên cúi đầu nhẹ nhàng nói: “Con chỉ ra ngoài đi dạo lòng vòng thôi ạ.”

Ba Đồng còn đang định mở miệng hỏi tiếp thì mẹ cô kịp thời mang vào cho ông cốc nước, nói: “Được rồi được rồi, con gái không phải đã trở lại trông ông hay sao. Chiều nay chỉ là đi dạo, đi dạo thôi mà.”

Đồng ba mím môi nhìn hai mẹ con rồi nhận lấy cốc nước uống hai ngụm, sau đó nhìn Lăng Khiên nhàn nhạt nói: “Đừng đứng đấy nữa, ngồi xuống đi. Sắc mặt cậu sau khó coi như vậy? Vừa mới xuất viện thì nhớ chú ý sức khỏe, đừng có chiều Yên Yên đi chơi nhiều thế.”

Sau khi ông nói xong những lời này, tất cả mọi người rõ ràng là sửng sốt. Ngoài Tiếu Diệc Trần trên mặt ảm đi thì những người khác trên mặt đều là kinh hỉ, nhất là Lăng Khiên, khóe miệng anh không tự chủ mà giơ lên. Anh đáp một tiếng, sau đó giống như chủ nhà khí định thần nhàn nói: “Tiếu tổng cũng ngồi đi. Đừng khách khí!” *=)))))))))), chết cười với Khiên ca =))))))*

Đồng Yên nghe được lời anh thì suýt nữa cười ra tiếng, mẹ cô làm bộ rót nước cũng nghẹn cười, ba cô thì hung hăng trừng mắt liếc anh một cái, bất quá cũng không nói gì.

Tiếu Diệc Trần sau khi ngồi xuống thì mặt tỏ ra chút quẫn bách. *Hô hô. cho chết nhé >:P*

Mẹ Đồng Yên phải về nhà nấu cơm, ba Đồng nhìn con gái nói: “Yên Yên, con cũng trở về cũng mẹ con đi.”

Đồng Yên không nhúc nhích, nhìn thoáng qua Lăng Khiên, vẻ mặt là không tình nguyện đáp ứng. Đồng ba lập tức trợn mắt nói: “Nhìn cái gì mà nhìn. Ba cũng không có ăn thịt cậu ta đâu mà sợ.”

Đồng Yên đỏ mặt, xoay người theo mẹ mình đi ra khỏi phòng bệnh.

Đồng ba sau khi nhìn được cửa phòng đóng kín lại thì mới lấy từ dưới gối ra hai tấm thẻ. Trước tiên ông đưa một tấm cho Tiếu Diệc Trần nói: “Diệc Trần, đây là số tiền lần trước cậu cho tôi mượn, bây giờ trả lại cho cậu. Mặc dù tôi đối với việc lần trước cậu lừa gạt tôi có bất mãn, nhưng vẫn là cảm ơn cậu lúc đó đã cho tôi mượn tiền. Thật ra tôi chân tâm thật ý muốn đem Đồng Yên gả cho cậu, nhưng là Yên Yên đã lựa chọn như thế nào cậu cũng đã thấy rồi đấy. Con gái tôi từ nhỏ đã rất bướng bỉnh, cho tới bây giờ tôi muốn nhúng tay vào cũng không thể được, vì vậy chỉ có thể tùy theo ý nó mà thôi.”