Chương 42: Nam quốc biến

-“Lãnh Phong sao rồi?” Bạch Vân hấp tấp như nước sôi đổ lên người, không biết câu này là câu thứ mấy hắn hỏi Lãnh Phong rồi.

-“Bạch Vân, ngươi đừng có gấp. Bằng không Lãnh Phong vì ngươi mà phân tâm tìm không được Song Song” Hoa Trầm Hương dù rất gấp gáp nhưng cố giữ bình tĩnh trấn an Bạch Vân tiểu tử.

Lúc này xung quanh Lãnh Phong không chỉ có Bạch Vân, Hoa Trầm Hương mà ngay cả Đông Y Ly, Thượng Quan Thần Tinh và Bắc Thần Tử Yên đều có mặt. Bọn hắn nghe được tin Thiên Song Song mất tích đã thu xếp hết mọi chuyện đi tìm mà đến nay vẫn chưa có tin tức gì. Giờ bọn hắn người nào cũng như ngồi trên đống lửa.

-“Sao rồi Lãnh Phong?” Đông Y Ly một thân hắc y khốc khốc hỏi, không có Thiên Song Song hiện tại hắn cũng không còn niềm vui, khôi phục lại bộ dạng như trước. À không còn nặng hơn trước, hiện tại hắn càng thêm rợn người, Lãnh Phong cũng là một thân trích tiên lạnh lùng, Bạch Vân yêu nghiệt cũng nhiễm một tầng băng sương, Thượng Quan Thần Tinh tinh mâu trần đầy rối rắm và lo lắng không còn thống khoái bộ dạng thương nhân hút hồn như trước mà nhìn rất tiều tụy xơ xác. Hoa Trầm Hương tao nhã thiên hạ đệ nhất văn nhân cũng hai mắt cú mèo chứng tỏ hắn không có ngủ ngon. Bắc Thần Tử Yên vương gia cũng bày ra một bộ dạng mất hồn lạc phách. Tóm lại không có Thiên Song Song bọn hắn chính là một đám con rối không có linh hồn.

-“Không biết sao ta không thể tìm thấy, chắc là Song nhi đang ở chỗ âm khí rất trọng, hôm trước tìm nàng thời điểm thời tiết không tốt nên cũng không phát hiện được nàng, hiện tại nếu nàng cứ ở nơi âm khí không chịu rời thì ta cũng lực bất tòng tâm” Lãnh Phong lạnh lùng nói, hiện tại hắn cũng không thể nghĩ cách gì khác ngoài sử dụng cây tiêu của chính mình tìm kiếm nàng.

-“Ngươi nghỉ ngơi đi, đừng có liên tục dùng công lực như vậy, người khỏe như thế nào cũng không thể chịu nổi” Bắc Thần Tử Yên cũng không thể nhìn Lãnh Phong ngã xuống mà mất đi cơ hội cuối cùng. Bọn hắn đều phái người đi hết rồi mà vẫn chưa có bất kỳ tin tức nào, hắn rất sợ, rất sợ không tìm được nàng.

-“Đúng vậy, ngươi đừng quá hao tổn nguyên khí nữa” Bạch Vân yêu nghiệt giọng nói cũng lo lắng, hắn cùng Lãnh Phong thời gian gần nhau là nhiều nhất, lúc trước có một chút không thích nhau, nhưng giờ không phải lúc. Bọn hắn phải cùng nhau tìm được nương tử.

-“Đúng vậy a”. Hoa Trầm Hương cũng gật đầu tán thành.

Đông Y Ly trực tiếp đem Lãnh Phong phóng lên giường, giật luôn cây tiêu cất một bên. Thượng Quan Thần Tinh nhanh tay lẹ chân điểm trụ Lãnh Phong huyệt ngủ.

-“Cứ như thế này cũng không phải là cách tốt” Đông Y Ly nhíu mi, ngoại trừ lo lắng vẫn là lo lắng.

-“Ta đã phái người đi khắp nơi dò tìm tin tức của Song nhi nhưng vẫn chưa có bất kỳ tin tức gì” Bắc Thần Tử Yên bất lực tự trách.

-“Ta cũng lợi dụng quan hệ tìm khắp Bắc Thần quốc rồi nhưng vẫn không có động tĩnh gì, Đông Y Ly thì đã tìm khắp Đông quốc. Song Song có hay không ở Nam quốc hoặc Tây quốc?” Thượng Quan Thần Tinh suy nghĩ hạ nói.

-“Chắc chắn là vậy rồi, nhưng là hai quốc gia cũng không phải là nhỏ” Bạch Vân yêu nghiệt nghe Thượng Quan Thần Tinh xong liền nhăn mặt khó xử.

-“Dù gì bằng mọi cách ta phải tìm được nàng, ta có trách nhiệm bảo vệ nàng, không thể để nàng nguy hiểm” Hoa Trầm Hương kiên định làm cho người ta thấy rõ tình cảm hắn đối nàng lớn như thế nào.

-“Ta cũng vậy, bằng mọi cách phải tìm được nàng” Đông Y Ly nói xong liền rời khỏi, quyết tâm tìm được nàng rồi.

-“Ta phải tìm được nàng” Bạch Vân yêu nghiệt la lên liền lắc mình rời đi.

Bắc Thần Tử Yên sau cũng rời đi theo, hạ lệnh cho binh lính chuyển hướng điều tra.

Thượng Quan Thần Tinh ngồi đó nhíu nhíu mi không biết hắn đang nghĩ cái gì. Hắn ngồi đó nhìn Lãnh Phong nằm ngủ.

Đêm nay, mấy người bọn hắn lại không có một giấc ngủ ngon.

Nam thành nội, Nam Cung Tiếu phòng trong.

-“Thái tử, Mị nhi không thấy?” A Nhị lo lắng nói, hắn là thật lòng thật dạ với Nam Cung Ảo Mị, đúng theo kiểu tình yêu sét đánh a.

-“Không thấy? Phái thêm người tìm kiếm. A Nhị ngươi yên tâm đi, với võ công của nàng sẽ không ai có thể động vào nàng” Nam Cung Tiếu chắc chắn 100%, trấn an nói làm cho A Nhị yên tâm phần nào.

-“Uh, chắc là do nô tài lo xa quá” A Nhị tâm trạng được thả lỏng một chút, đau lòng bộ dạng ưa nhìn thiếu niên bị tàn phá do lo lắng thái quá cho người ngọc, đúng là tội nghiệp mà.

-“A Nhị ngươi đi nghỉ ngơi đi, mọi chuyện còn lại để ta lo”. Nam Cung Tiếu phất tay áo, nghiêm nghị ánh mắt làm cho A Nhị không thể chối từ, cuối cùng hắn chỉ có thể đi nghỉ ngơi.

-“Hảo, cám ơn thái tử quan tâm thuộc hạ”. A Nhị đạm mạc giọng điệu mang theo lòng biết ơn, hắn chính là cảm động Nam Cung Tiếu đối với mình.

-“Không có gì, nghỉ ngơi đi, ngày mai bừa bộn công việc” Nam Cung Tiếu ngoài lạnh nhạt nhưng là trong lòng là kẻ dễ siêu lòng, hắn rất coi trọng tình nghĩa nga, mặc dù rất ít người biết nhưng chỉ một mình A Nhị cũng đủ là một minh chứng sống.

Sáng hôm sau, đại điện Nam quốc.

-“Hoàng thượng vạn tế vạn tế vạn vạn tế…”

-“Hoàng hậu thiên tế thiên tế thiên thiên tế…”

Sau một loạt các nghi thức rườm rà lễ nghĩa thì buổi thượng triều của hoàng đế Nam quốc chính thức bắt đầu.

-“Bẩm hoàng thượng, thần có chuyện muốn báo cáo”. Lý tướng quân một trong những trụ cột của Nam quốc bỗng bước sang một bên có chuyện muốn tấu, độ tuổi khoảng ngũ tuần, ngũ quan khốc khốc, hiên ngang khí thế làm người ta có cảm giác kính sợ.

-“Có chuyện gì, Lý tướng quân cứ nói”. Hoàng thượng cười có chút cứng ngắc nhìn các bá quan văn võ, miễn cưỡng tựa vào ghế rồng hỏi.

-“Đúng vậy, Lý tướng quân có gì cứ nói, ta cùng hoàng thượng sẽ chủ trì công đạo”.

Hoàng hậu xinh đẹp mặn mà nhìn không ra tuổi cười lạnh nhạt nói. Hoàng hậu đáng lẽ ra là không thể can thiệp vào chuyện triều chính, nhưng là ở Nam quốc, hoàng hậu địa vị ai ai cũng có thể nhìn ra so với hoàng đế còn muốn đại.

-“Là..Nhị hoàng tử đã mất tích” Lý tướng quân chính là người trấn giữ Nam thành, sự việc này đương nhiên ông là người báo cáo đầu tiên; đối với người khác nếu nói câu này xong chắc là sẽ bị đầu rơi khỏi cổ nhưng là đối Lý tướng quân có công dựng và giữ nước thì không có vấn đề gì, vì vậy hắn giọng điệu rất là ung dung bình thản trần thuật.

-“Kỹ nhi xảy ra chuyện?” Hoàng hậu nóng nảy là người hỏi đầu tiên, đối với đứa con duy nhất này đương nhiên là bà đặc biệt quan tâm. Nhưng là nàng còn không hiểu được làm sao Kỹ nhi có thể bị bắt, bên người hắn toàn là ám vệ võ công cao cường mà nàng tuyển, từ trước đến nay hắn đều được bảo bọc một cách an toàn, hiện tại làm sao có thể bị bắt đâu. Nam quốc hoàng hậu nhíu mày nghĩ tới nghĩ lui vẫn không suy nghĩ thông.

-“Kỹ nhi hắn như thế nào?” Lão hoàng đế mặc dù hỏi cùng giọng điệu có vẻ quan tâm, nhưng nếu nhìn kỹ vào mắt hắn thì có thể phát hiện hắn cực kỳ chán ghét. Chán ghét, nếu hoàng đế Nam quốc chán ghét Nam Cung Kỹ thì làm sao mà sủng hắn làm chuyện bậy bạ bao năm nay. Nhiều chuyện đúng là rối rắm.

-“Tâu hoàng thượng, hoàng hậu, Nhị hoàng tử bị đạo tặc bắt đi, binh lính tìm kiếm cũng mất tích một cách bí ẩn, đó giờ Nam quốc chúng ta chưa bao giờ có đạo tặc như thế. Thần muốn hoàng thượng giúp vi thần điều tra cho rõ để đảm bảo an toàn cho lê dân bá tánh”. Lý tướng quân là một cái lão thần yêu nước đúng mực ngay thẳng nói, mặc dù chán ghét Nam Cung Kỹ nhưng cũng không thể vì hắn mà không quan tâm chuyện này.

-“Hảo. Lý tướng quân việc này giao cho ngươi” Nam quốc hoàng đế phất tay nói.

-“Khoan đã, từ trước đến nay Kỹ nhi chưa bao giờ xích mích với ai, nay nó lại mất tích ở Nam thành, Nam thành lại là nơi của Nam Cung Tiếu ở, có hay không chính là do Nam Cung Tiếu thái tử gia sợ con ta được sủng ái nên bắt cóc”. Hoàng hậu giọng điệu sắc bén, thanh âm mang theo một chút tức giận không tha nói.

-“Hậu, ngươi có hay không hiểu lầm Tiếu nhi?” Hoàng đế sắc mặt già nua nhẹ giọng nói, nhưng là nếu nghe rõ chính là một câu nói mang nghĩa phản bác.

-“Hoàng thượng, thần thiếp là ăn ngay nói thật”. Hoàng hậu không xem lão hoàng đế ra gì, hai người ở chính điện như thế còn đôi co.

-“Không có bằng chứng không thể đưa ra kết luận a” Hoàng thượng kiến quyết phản bác, hoàng hậu lúc này chính là sắc mặt tối đen nhìn chằm chằm Nam quốc lão hoàng đế như muốn ăn tươi nuốt sống lão.

-“Không có bản cung nói chính là có”. Hoàng hậu ngang ngược vẫn là nói, lâu lắm rồi lão hoàng đế còn không có hó hé gì với nàng, hôm nay lại dám chống đối nàng ra mặt. Đúng là tức chết nàng mà.

-“Hoàng hậu sao dám hỗn láo với phụ hoàng ta, người không sợ bị chém đầu sao?” Một giọng nói từ tính dễ nghe vang lên, khí phách không thua gì một cái tướng quân uy nghiêm hơi thở mà còn có một chút khí chất vương giả. Một thân tử y với khuôn mặt chữ điền, nước da bánh mật khỏe mạnh cùng khí thế bất phàm, ngũ quan tinh xảo đạm mạc xa cách bước vào, không phải Nam Cung Tiếu thì là ai.

Mọi người một phen há hốc mồm, người này không phải thái tử hay sao? Thái tử không phải đang bị giam lỏng ở Nam thành hay sao? Sao có thể ở đây? Không khí lạ lẫm làm người ta có một chút không thể thích nghi kịp.

-“Ngươi sao lại ở đây?” Hoàng hậu lại là người lên tiếng đầu tiên, sắc mặt rất không tốt, theo kinh nghiệm của nàng ta, Nam Cung Tiếu xuất hiện ở đâu chắc chắn không phải là một chuyện tốt.

-“Sao ta lại không thể ở đây, ta là Nam quốc thái tử” Nam Cung Tiếu lạnh lùng nói, đúng vậy đây chính là sự thật hiển nhiên.

-“Người đâu, bắt hắn cho ta” Hoàng hậu hướng ngự lâm quân ra lệnh.

-“Ai dám bắt Tiếu nhi” Hoàng đế Nam quốc giọng nói uy nghiêm vô cùng cất lên làm cho hoàng hậu một phen giật mình.

-“Ngươi.. ngươi” Hoàng hậu lắp bắp nói không nên lời vì tức giận, hắn dám chống đối nàng, hắn không sợ nàng nữa sao.

Bọn ngự lâm quân chính là không biết làm sao chết đứng một chỗ.

-“Các ngươi tạo phản sao, dám không nghe lời ta” Hoàng hậu rống giận một tiếng như sư tử gầm, tiếc là bọn quan viên chỉ nhìn nàng mà không có ai động đậy.

-“Đừng phí công vô ích, hôm nay tất cả mọi thế lực của ngươi đều bị tiêu diệt, cũng là ngày tận số của ngươi”. Nam quốc hoàng đế sắc bén câu nói làm cho hoàng hậu một phen ngẩn người.

-“Nguyên lai ngươi từ trước đến nay đối ta nghe lời giả ngu” Hoàng hậu cười lạnh tức giận cùng khinh bỉ nhìn hoàng đế.

-“Ngươi cái phụ nhân tâm địa độc ác, dám giết người trẫm yêu nhất, hạ độc con trai yêu thương nhất của trẫm, ngươi nghĩ trẫm sẽ tha cho ngươi”. Hoàng đế Nam quốc lãnh như băng ngàn năm không tan, sắc lạnh giọng nói như một cây kiếm đâm vào ngực hoàng hậu.

-“Ngươi không bị dược khống chế? Vậy không sợ hắn chết sao?” Hoàng hậu chỉ thẳng vào mặt Nam Cung Tiếu trắng trợn uy hiếp.

-“Độc của ngươi, sớm đã được giải, ta chỉ giả vờ chưa giải để ngươi an tâm thôi, bọn người ngươi phái đi dám sát ta ta sớm phát hiện. Ta ở Nam thành ẩn danh chính là ngấm ngầm nuôi dưỡng thế lực, tìm kiếm đồng minh, hiện tại bọn thuộc hạ của ngươi đều bị người của bọn ta nắm cáng, ngươi tiêu rồi”. Nam Cung Tiếu giọng điệu rất ư là trêu chọc nói, thù giết mẹ của hắn hắn sẽ không quên.

-“Như thế nào có thể, như thế nào ngươi có thể giải được độc của ta, độc của ta là do ta tự chế, không ai có thể giải được” Hoàng hậu mềm nhũn thân thể ngã quỵ xuống nói, nhưng là thấy nàng ngã cũng không một ai đứng ra đỡ nàng, cơ hồ mọi người đều dùng ánh mắt xem kịch vui đặt tại người nàng. Nàng lộng hành bá đạo lâu rồi người người đều bất mãn, hiện tại nàng không còn quyền lực, không khống chế được hoàng đế Nam quốc thì đương nhiên sẽ không ai theo nàng nữa.

-“Ngại ngùng, là ta giải độc của ngươi dùm thái tử” Một thân bạch y từ cửa bước vào, da trắng môi mỏng, mắt hai mí, ngọc thụ lâm phong, cái mũi cao thẳng, làn da phấn nộn như da em bé, trên người hắn tỏa ra một chút hương thơm của thảo dược, mái tóc đen như buộc như xõa bồng bềnh theo gió làm người ta có cảm giác mi mị, hắn chính là cái yêu nghiệt mị hoặc chúng sinh làm người ta không thể rời mắt.

-“Ngươi là..” Hoàng hậu đương nhiên không thể tin vào mắt mình, có chút cứng ngắc hỏi.

-“Tại hạ Tạ Khuyển, gặp qua hoàng thượng, hoàng hậu, Nam quốc thái tử”. Tạ Khuyển ôm quyền hành lễ, tao nhã động tác có chút xuất thần.

-“Tạ Khuyển?” Mọi người bắt đầu bàn tán xôn xao lên.

-“Tạ Khuyển không phải là thiên hạ đệ nhất thần y sao?” Một vị đại thần hỏi người kế bên.

-“Hắn như thế nào ở đây?” Một người khác cũng tò mò.

-“Hình như là quen với thái tử điện hạ”. Người khác giải thích.

-“Thái tử chúng ta thật giỏi. Nghe nói Tạ Khuyển là người khá tùy hứng, hắn ngao du sơn thủy, không thích giúp người, thái tử có thể nhờ hắn giúp đúng là một kỳ tích”. Một viên quan khác cũng xen vào, tán dương Nam Cung Tiếu không thôi.

-“Các ngươi…” Hoàng hậu chính là nghẹn họng không thể nói được, đứng hình một chỗ. Một lát sau bỗng nàng điên cuồng quát Nam Cung Tiếu “Trả con cho ta.. trả con cho ta”.

-“Con ngươi… giao ra ngọc tỷ, ta sẽ trả con cho ngươi”. Nam Cung Tiếu cười lạnh liền đối hoàng hậu nói thẳng điều kiện.

-“Hảo, ta giao cho các ngươi, các ngươi không được nói không giữ lời” Hoảng hậu luống cuống nói, lúc này trong bà ta có vẻ hoảng loạn.

-“Đương nhiên, ta chính là thái tử mà, sao có thể không giữ lời”. Nam Cung Tiếu khinh miệt ánh mắt nhìn hoàng hậu, ánh mắt chán ghét vô cùng.

Tạ Khuyển chính là tìm một chỗ đứng xem kịch vui, hôm nay hắn mục đích chính là đến xem kịch hay a, Nam Cung Tiếu không thể phản đối hắn. Haha.

-“Hảo, đưa con ta lại đây, ta nhìn thấy nó mới có thể trả lại ngọc tỷ” hoàng hậu không phải một kẻ ngu muội, đương nhiên không để phần thiệt về phía mình.

-“Hảo, người tới, mang nhị hoàng tử ra” Nam Cung Tiếu vỗ tay ba cái, lớn tiếng nói một câu, liền có hai ba cái nô tài dắt Nam Cung Kỹ đi vào.

Nam Cung Kỹ lúc này bộ dạng rất ư là thảm hại, hắn bị Nam Cung Ảo Mị hành hạ mặt mày bầm tím nhưng không có máu, quần áo có chút tả tơi, đầu tóc rối bời, miệng lại nhét một tấm giẻ rách.

-“Kỹ nhi..” Hoàng hậu nhanh chóng bắt lấy Nam Cung Kỹ ôm vào lòng. Sau đó nàng liền trừng mắt lại về phía những người còn lại. “Các ngươi tránh ra cho ta, cho ta một con ngựa tốt, ra khỏi kinh thành ta sẽ nói cho các ngươi chỗ để ngọc tỷ”. Hoàng hậu ngông cuồng nói.

-“Hảo, các ngươi làm đi”. Nam Cung Tiếu không suy nghĩ liền đáp ứng.

-“Tiếu nhi, ngươi có hồ đồ hay không?” Nam quốc hoàng đế rất không hài lòng cách xử lý của Nam Cung Tiếu.

-“Phụ hoàng, tin tưởng ta” Nam Cung Tiếu trấn an, đương nhiên hoàng đế không phản đối được. Nam Cung Tiếu chính là nhi tử mà hắn yêu thương nhất. “Các ngươi còn không mau chuẩn bị cho hoàng hậu ngựa”.

-“Dạ”.

Rất nhanh ngựa đã được chuẩn bị sẵn sàng. Hoàng hậu ôm con trai trong lòng liền hướng theo hướng kinh thành rời đi.

Hai canh giờ sau. Đại điện vẫn chưa có người nào rời khỏi, một bầu không khí nặng nề bao trùm.

-“Cấp báo, cấp báo” Một tên lính hối hả chạy vào.

-“Ngươi nhanh nói” Hoàng đế Nam quốc đốc thúc.

-“Bẩm  hoàng thượng, thái tử điện hạ, hoàng hậu đã rời khỏi kinh thành” Tên lính run rẩy nói.

-“Vậy ngọc tỷ?” Hoàng đế thấy thái độ tên lính sợ hãi liền đoán ngay được có chuyện không tốt xảy ra.

-“Bẩm..bẩm hoàng thượng… hoàng hậu không trả” Tên lính lắp bắp nói.

-“Hừ.. đáng chết” Hoàng đế Nam quốc lửa giận đùng đùng liền định ra lệnh giết tên lính thì bị Nam Cung Tiếu ngăn lại.

-“Phụ hoàng, phụ hoàng đã hứa tin tưởng nhi thần, cứ để nhi thần lo chuyện này”. Nam Cung Tiếu giọng điệu trầm ổn như không có chuyện gì, đạm mạc xa cách nói.

-“Được rồi, ta tin tưởng hoàng nhi”. Nam quốc hoàng đế tức giận lập tức thu hồi, đối Nam Cung Tiếu sủng ái ân cần.

Một khắc sau..

Tất cả bá quan văn võ vẫn chưa có về, lúc này đã đến trưa, ngự thiện phòng liền đem một ít đồ ăn nhẹ cho mọi người cùng ăn.

-“Bẩm hoàng thượng, bẩm thái tử” Tên nô tài định quỳ xuống hành lễ.

-“Miễn lễ, có gì nói đi” Hoàng thượng lúc này chính là rất gấp rút muốn biết kết quả, không thể đợi được nữa.

-“Bẩm hoàng thượng, thái tử điện hạ ngọc tỷ đã được lấy lại”. Tên nô tài trong người lấy ra một khối màu vàng bằng vải, bên ngoài có vô số hoa văn rồng bay, này không phải ngọc tỷ thì là cái gì nữa.

-“Tốt tốt”. Hoàng đế hài lòng gật đầu, tán dương nhìn Nam Cung Tiếu.

-“Phụ hoàng đã yên tâm chưa?” Nam Cung Tiếu tự tin nói, hắn chính là biết trước kết quả rồi, hắn đã âm thầm phái người theo trước, hắn cũng đoán được hoàng hậu sớm muộn sẽ đi bước đường này, đương nhiên hắn đều dự tính chu toàn.

-“Hoàng nhi của trẫm đã trưởng thành, trẫm rất yên tâm”. Hoàng thượng đối Nam Cung Tiếu hiền lành tươi cười, ánh mắt quan tâm lúc trước đến giờ tựa hồ không có thay đổi. Xong lão lại quay sang hỏi tên nô tài “Vậy hoàng hậu cùng nhị hoàng tử thế nào?”

-“Bẩm hoàng thượng, hai người họ đã bị giam vào đại lao”. Lý tướng quân từ ngoài cửa bước vào, chính khí khốc khốc nói, oai phong lẫm liệt.

-“Haha, tốt lắm. Theo lệnh của trẫm, giờ Ngọ ngày mai lập tức xử trảm”. Hoàng thượng Nam quốc ra xong mệnh lệnh như trút được gánh nặng thở phào một hơi. Mọi người cũng bắt đầu trở về. từ này về sau, Nam quốc kỹ cương được chấn chỉnh, nề nếp được thắt chặt, mọi thứ trở về quỹ đạo như cũ.

Hai mẹ con Nam Cung Kỹ trở thành câu chuyện mà nhiều người đàm nhất trong thời gian gần đây, còn có danh hiệu người bị phỉ báng nhiều nhất Nam quốc, lịch sử đời đời lưu tên phản tặc.