Chương 42 – Người xưa

Hai vợ chồng lượn qua lượn lại ở khu mua sắm, cuối cùng cũng dừng lại trước cửa hiệu đồ trang sức, nơi anh Hạ đã mua chiếc nhẫn kim cương tặng bà mối. Cô nhân viên bán hàng thấy Hạ Hà Tịch thì có chút kinh ngạc, đang định mở miệng hỏi thì thấy đối phương lặng lẽ lắc đầu ra hiệu, thế nên cũng ngầm hiểu ý mà im lặng.

Tô Tiểu Mộc chọn rất lâu, ưng ý một chiếc nhẫn cưới có phong cách đơn giản, mộc mạc. Thứ nhất là rất hợp với chiếc nhẫn kim cương của bà mối. Thứ hai là giá cả cũng hợp lý. Thứ ba là không thấy chú rể họ Hạ thắc mắc, phản đối. Nên chưa tới nửa tiếng sau, bà mối quyết định chọn chiếc nhẫn ấy. Hạ Hà Tịch rất tự giác rút ví tiền ra, nhưng bà mối đã ngăn lại: “Để em trả.”

Hạ Hà Tịch cười cười: “Không phải cô Hạ nói em mua anh trả tiền sao?”

Bà mối chống nạnh, hừ giọng: “Tiền của anh không phải tiền của em chắc? Còn nữa, kiểu “vòng chó” này…phải tặng lẫn nhau mới có ý nghĩa.” Nói xong, trên gương mặt bà mối hiện lên hai vệt đỏ rất khả nghi, chỉ sợ Hạ Hà Tịch cướp mất phần, cô liền chạy tới quầy thu ngân đẻ thanh toán.

Bên này, Hạ Hà Tịch lịch sự gật đầu với cô nhân viên bán hàng, giọng nói lạnh lùng, bình tĩnh: “Khi nãy cảm ơn cô.”

Cô nhân viên lắc đầu, cười khẽ: “Anh Hạ và cô Hạ rất hiểu nhau, không biết mà cũng có thể chọn cùng một cặp nhẫn, hai người đúng là có thần giao cách cảm, chuyện gì cũng biết mà!” Hóa ra, khi con cáo họ Hạ chọn nhẫn kim cương cho bà mối ở đây, nhân viên bán hàng không chịu bỏ qua chú dê béo này, bèn sử dụng mọi phương pháp để Hạ Hà Tịch mua nhẫn đôi.

Hạ Hà Tịch vốn cũng không quan tâm đến mấy thứ đồ trang sức này nhưng không thoát khỏi ba tấc lưỡi của nhân viên bán hàng, nên anh cũng chọn một chiếc nhẫn hợp với chiếc nhẫn kim cương của bà mối, định khi nào kết hôn mới đưa cho cô, để cô tự tay đeo cho mình, ai ngờ cô vợ nhỏ lại kiên quyết muốn “có qua có lại”.

“Nhưng anh Hạ này”, cô nhân viên bán hàng do dự, “Nếu đã có một chiếc nhẫn rồi, giờ cô Hạ lại mua một chiếc có cùng kiểu dáng thì…” Còn chưa nói hết câu, Hạ Hà Tịch đã lắc đầu cười tủm tỉm. Giọng nói vẫn lạnh lùng, nhưng trong đó lại có phần vui sướng, nụ cười trên gương mặt anh tuấn bớt đi vẻ xa cách: “Của cô ấy tặng sao giống của tôi mua được?” Nói ra thì đây là món quà đầu tiên cô Hạ tặng cho mình mà!

Bà mối được Hạ Hà Tịch dắt đi trong ánh mắt ghen tỵ của mấy cô nhân viên bán hàng. Sau khi lồng chiếc nhẫn vào tay anh, bà mối hưng phấn ngút trời, kiễng chân xoa đầu anh, noi: “Ngoan, từ nay anh sống là cáo nhà họ Tô, chết là ma nhà họ Tô, vượt ra là kẹp đứt cái đuôi cáo đấy nhé…”

Hạ Hà Tịch cũng pha trò: “Không ngờ cô Hạ của chúng ta lại có nhiều tiền thế đấy, nói quét là quét ngay, chẳng đau lòng chút nào.” Mua sắm như thế không giống tác phong của bà mối cho lắm.

Bà mối vênh mặt: “Đôi khi con gái cũng phải quyết tâm với mình một chút chứ!” Chiếc nhẫn kim cương mười nghìn tệ đổi lấy một tấm phiếu cơm trường kỳ, cuộc làm ăn này chắc chắn không thiệt, món tiền này bà mối vẫn cho qua được.

Vì bà mối kéo đi mua nhẫn nên khi hai người tới cửa hiệu áo cưới đã muộn hơn nửa tiếng. Hạ Hà Tịch đi đậu xe, Tô Tiểu Mộc vào trước, tìm nhân viên phụ trách làm việc với hai người. Nhưng vừa mới đẩy cửa đi vào đã thấy một cặp mặc đồ cô dâu chú rể đi ngang qua mình.