Chương 42: Nhốt lại

– Sao, em muốn gặp anh à? Ừm Hoàng Nhật.

Hàn Phong cúp máy gương mặt vốn đã lạnh nay còn lạnh hơn gấp bội lần, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào khoảng không. Ánh nắng hắt lên thân hình cao lớn đứng vững như bức tượng bằng thạch cao đễ lài một chiếc bóng đỗ dài trên nền gỗ. Một nụ cười nửa miệng vụt qua rồi đột ngột tắt liệm trên gương mặt cương nghị . Hắn xoay cửa rồi bước ra ngoài.

– Phong, anh đi đâu vậy? – Tôi từ trên cầu thang đi xuống định ra ngoài hít thở bầu không khí trong lành thì gặp Hàn Phong đang bước ra cửa. Thấy vậy tôi bước đến cạnh hắn cất tiếng hỏi.

Nghe thấy tiếng tôi Hàn Phong dừng bước quay đầu lại, gương mặt hiện lên ý cười hắn đưa bàn tay to lớn xoa lấy mái tóc của tôi.

– Công ty anh có việc thôi anh đi đây.

– Vậy sao anh mau đi đi.

Hàn Phong cất bước rời đi khỏi tòa thành, trong phút chốc chiếc xe Hummer phân khối lớn đã mất hút sau cánh cổng màu đen cao đến vài mét.

Tôi nhìn hắn đi một lúc rồi mới cất bước đột nhiên trong lòng dâng lên một cảm giác lo âu kì lạ nhoi nhói nơi đáy tim. Đột nhiên ý nghĩ về cô gái tên Thiên Băng vụt ngang qua đầu không suy nghĩ gì nhiều tôi lập tức gọi điện cho Gia Khang.

– Gia Khang Hoàng Nhật đi tôi muốn đi chơi với cậu.

– Được. Tôi đến ngay.

– Ừm.

Tôi cất máy vào chiếc túi thở dài một tiếng. Đầu óc trở nên rối tung rối mù không biết nên phải làm thế nào. Tôi lắc nhẹ đầu bước trở về phòng, mở chiếc tủ quần áo rồi chọn bừa một chiếc.

Bầu trời hơi âm u, mây đen ùn ùn kéo đến đánh đuổi những tia nắng cam vàng chói lọi. Có lẽ thời tiết lúc nãy rất giống với tâm trạng của tôi đều là mù mịt. Gió thổi nhẹ lay từng chiếc lá xanh non đung đưa, đánh rơi những chiếc lá màu vàng héo úa buông thả xuống nền đất. Tôi nhanh chóng bước thật nhanh đến Hoàng Nhật, chọn một cái bàn cạnh cửa sổ không vội vã từ tốn ngồi xuống, cái bàn này luôn là nơi tôi lựa chọn. Hướng ánh nhìn ra ngoài vườn xuyên qua lớp cửa kính bằng thủy tinh, ánh mắt xa xăm khó hình dung nhưng tôi cảm thấy nó khá giống với tâm trang bây giờ của tôi chỉ gôm gõn trong hai chữ ” rối bời “.

– Uyển Nhi.

Gia Khang thong thả đi đến , mái tóc nhẹ nhàng được gió thổi bay. Cậu ấy mặc một bộ âu phục màu xám tro nhả nhặn, hai tay đút vào túi quần, thân hình vạm vỡ anh tuấn thu hút mọi ánh nhìn.

– Đến rồi à. – Tôi ngước nhìn Gia khang cười nhẹ.

– Sao đến sớm vậy? – Gia Khang nhìn tôi , hai tay đan lồng vào nhau đặt lên trên mặt bàn. Tôi gật đầu gọi một ly whisky cho mình và một ly cafe cho Gia Khang.

Tôi cúi đầu đảo nhẹ ly whisky rồi đưa lên môi, hương thơm nồng của loại rượu mạnh lập tức xọc lên trên mũi khiến tôi bất giác nở một nụ cười khinh khỉnh.

– Sao hôm nay lại uống Whisky thế? Có gì buồn à? – Gia Khang không động vào ly cafe nhìn tôi cười cười hỏi.

– Không biết. Chỉ đơn giản là muốn uống thôi. – Tôi đặt ly rượu xuống bàn hai tay đan lại ngẩng đầu nhìn Gia Khang nhún vai nói.

– Vậy sao? Tôi không biết có nên tin lời của cậu không. – Gia Khang nửa cười nữa không khuấy lên tách cafe.

Tôi chỉ cười, uống một ngụm Whisky, cảm giác nống nồng đăng đắng như nghẹn lại ở cổ, cho dù dùng cách nào cũng không thể nuốt xuống khiến tôi cảm thấy vô cùng khó chịu.

– Sao không xưng hô như lúc trước.

Gia Khang nghe tôi nói thế thì dừng lại động tác khuấy ly, ngước nhìn tôi cười thành tiếng vội vã xua tay.

– Có phải là con nít nữa đâu mà xưng hô kiểu ấy chứ.

Tôi cũng cười nói.

– Cũng phải.

Gia Khang đột nhiên dừng lại nụ cười, gương mặt trở lại nghiêm nghị như thường cậu ấy nói:

– Được rồi có gì thắc mắc thì nói đi.

Đúng là không ai hiểu tôi ngoài Gia Khang. Nâng chiệc ly rượu sóng sánh màu cam vàng tôi khẽ nhếch nhẹ một bên môi mỉm cười nói.

– Đúng vậy, thật không có ai hiểu tôi như cậu.

Gia Khang vắt chéo chân, tựa người vào thành ghế.

– Đương nhiên.

Tôi còn chưa kịp nói thì như hóa đá tại chỗ khi thấy Hàn Phong đang cùng một cô gái khác bước vào. Họ đi đến cái bàn cạnh một góc khuất nên họ không hề thấy tôi nhưng với góc độ này tôi có thể hoàn toàn nhìn rõ họ. Cô gái đó đang cười với hắn, Hàn Phong cũng cười rất vui, rất vui.

Chiếc ly thủy tinh trong tay tôi rơi xuống đất vỡ toang ra những giọt rượu bắn cả vào người tôi phát ra một tiếng choang rõ rệt. Tôi nhìn chằm chằm vào bọn họ, từng giọt nước mắt trong suốt như pha lê rơi xuống mu bàn tay đang nắm chặt lại của tôi, lòng co thắt đến khó thở.

Tôi nhếch một bên môi, thì ra đây là việc bận của hắn, hắn xem tôi là một con ngốc haha. Tôi đúng là ngốc mà không, có lẽ không bằng một con ngốc . Nước mắt vỡ òa không ngừng tuôn rơi khiến tôi không thể kiềm hãm lại. Bây giờ trong tôi có biết bao nhiêu cảm xúc, nào là bàng hoàng, ngỡ ngàng rồi đau đến vỡ toang khi nhìn hắn.

Tôi nhếch môi tự khinh bỉ cho cái sự tin tưởng của mình , có lẽ đối với hắn nó chẳng đáng một đồng. Kéo ghế và đứng lên tôi quệt dòng nước mắt đang lăn dài tự nhủ sẽ không để cho hắn nhìn thấy kiêu ngạo mà đứng trước mặt Hàn Phong giáng cho hắn một cái tát thật mạnh. tôi mỉm cười, nụ cười đậm chất khinh khi dành cho hắn, ánh mắt hoàn toàn là sự lạnh lẽo.

– Là tôi sai, tạm biệt đồ tồi. Đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi.

Tôi nhìn hắn rồi liếc nhìn sang cô gái đứng bên cạnh đang trợn to mắt nhìn tôi. Cô gái này hình như tôi đã gặp được ở đâu rồi. Cố vò tìm trong trí nhớ cuối cùng tôi cũng đã nhớ ra , là Thiên băng thì ra cô ta đã trở về. Cũng nên dẹp bỏ con rối là tôi rồi tên tồi.

Mưa, mưa rơi tí tách thấm ướt người tôi khiến toàn thân run lên bần bật, xem ra cũng đã đến lúc hắn vứt bỏ tôi. Tôi tự mình mỉm cười như một người mắc bệnh, tự giễu cho một sự ngu ngốc . Giờ này hắn chắc rằng đang ở cạnh cô ấy có lẽ sự tồn tại của tôi ở bên cạnh hắn là có cũng được, không có cũng không sao! Tôi ôm lấy thân mình tự che chở sải từng bước nặng nề trên con phố đông.

– Nhi. – Hàn Phong vội vã chạy đến nắm lấy cánh tay cô chợt bàng hoàng vị sự lạnh ngắt đến khó tin.

Ra là Hàn phong, còn tìm tôi. không biết là nên vui hay nên buồn.

Tôi xoay người lại nhìn vào Hàn Phong một cách lạnh lùng trong mắt không hề có nửa lần tức giận mà ngược lại tất cả chỉ bao chùm vào sự buốt giá. tôi nhếch nhẹ đôi môi cất lời.

– Buông.

Hàn Phong cảm thấy trong lòng thật rối loạn, hắn đã cố tìm cô nhưng giờ đây đổi lại chỉ là tia nhìn lạnh lẽo và nụ cười dửng dưng bất cần trên mặt. Đột nhiên trở nên tức giận hắn nắm chặt tay cô ra lệnh.

– Đi về. Trời đang mưa.

Phải là trời đang mưa. Nước mưa rơi vào mắt tôi khiến tôi thấy đau lắm và cả gió, không ngừng lớt qua mặt tôi , từng đường lướt cứ như mũi dao găm chĩa thẳng vào mặt tôi cảm giác đau đớn khiến ngữ điệu của tôi theo đó mà trở nên run rẩy.

– Đó không phải nhà tôi.

Hàn Phong đã thật sự tức giận không nói không rằng vác tôi lên trên vai mặc kệ cho tôi la hét nhưng hắn trước sau vẫn im lặng và bước đi.

– Thả tôi ra. Tôi muốn đi tôi muốn rời khỏi anh. – Tôi không ngừng đập vào người hắn hét lớn nhưng vẫn không khá hơn được gì ngoài sự im ắng của hắn và nỗi khó khănn mới thốt ra. Rời xa hắn? Từ trước đến nay tôi đều là chưa từng nghĩ qua.

– Đừng ồn nữa, căn bản là em không thể thoát khỏi tôi. Tốt nhất hãy ngoan ngoãn mà ở cạnh tôi.

Mặc kệ ngược chiều gió hắn vẫn ung dung mà bước đi không thương không tiếc xô tôi ngã vào thành ghế phụ. Chẳng hề liếc mắt nhìn tôi hắn chỉ nhếch môi khởi đông chiếc xe.

– Anh có buông tha cho tôi không?

– Không. – hàn Phong trả lời mà không hề nhìn vào tôi vẫn tiếp tục điều khiển chiếc xe lao đi trong gió.

– Vậy thì đừng trách tôi….

Nói rồi tôi nhướng người về phía hắn cắn thật mạnh vào bờ vai như muốn trút bỏ hết mọi oán hận lên trên vết cắn này cho đến khi mùi máu tanh tưởi xộc vào khoang miệng tôi ngay cả trên mũi.

– Uyển Nhi em điên à? Sẽ chết đấy.

Han 2Phong lập tức dừng bên đường, tức giận xô tôi ra khiến cánh tay đập mạnh vào thành ghế đau điếng.

– Ha ha phải tôi điên rồi, tôi đang muốn chết đây tôi rất muốn chết để được tự do mà thoát khỏi anh. – Tôi cười lớn, máu từ môi đang trào ra.

– Hừ e…chết tiệt chết à? Em dám chống đối lại tôi.

Dường như Hàn Phong thật sự rất tức giận tay nắm chặt lại thành đấm hướng vào mặt tôi mà đấm thẳng vào nỗi sợ hãi khiến tôi nhắm tịt mắt lại. Một lúc lâu sau không cảm nhận được gì tôi từ từ mở mắt ra, khuôn mặt tím tái đang nhìn về tôi tức giận không thôi ánh mắt đỏ ngầu có vài nét đau đớn. Tôi nhìn đôi đồng tử màu đen của hắn, tất cả chỉ có sự lạnh lùng của tôi.

Qúa tức giận Hàn Phong chỉ còn cách đấm thẳng nắm đấm ấy vào vô lăng, bàn tay lập tức hiện lên màu đỏ.

Brừm. Hắn như đã điên loạn không ngừng đạp ga khiến chiếc xe lao đi trong gió mặc kệ những lời nói gào hét của tôi hắn vốn dĩ không để lọt vào tai. Chẳng mấy chốc chiếc xe đã dừng lại trong khuôn viên của tòa thành. Không nói năng gì hắn lại một lần nữa bá đạo mà vác tôi trên vai sải bước lên phòng rồi kế đó ném tôi lên trên chiếc giường.

– Em muốn tôi buông tha cho em? Tôi nói cho em biết thứ mà Hàn phong này muốn thì tuyệt đối sẽ đạt được cho dù phải dùng bất cứ giá nào. – Hàn Phong đóng sầm cửa lại.lạnh lùng tuyên bố, ánh mắt đục ngầu tức giận nhìn chằm chằm vào tôi.

– Tôi nhìn hắn khinh khi không nói lời nào.

– Sao? Không nói được gì à, nếu em ngoan ngoãn tôi nhất định sẽ không phải nhốt em ở nơi này. – Han 2Phong mỉm cười. Nụ cười này so với khi hắn tức giận cón ghê gớm hơn là biểu cảm của sự tức giận.

Khoan đã, tôi không nghe lầm chưa là hắn nói muốn nhốt tôi sao? Tôi trợn to đôi mắt nhìn vào hắn đầy tức giận.

– Nhốt? Ai cho anh nhốt tôi hả?

Hắn vẫn giữ thái độ như vậy nhưng lúc này đã từng bước tiến lại phái tôi ánh mắt gian tuân.

– Là tôi tự mình quyết định

Tôi theo lẽ thường lùi về phái sau hai tay vớ lấy chiếc gối ôm vào trong lòng nhìn Hàn Phong đầy sự cảnh giác.

– Anh…anh muốn làm gì?

hàn Phong nhếch môi hai tay đút vào túi quần thong thả đi từng bước dài đến chỗ tôi.

Tôi vẫn cố lùi lại cho đến khi cả người ép sát vào góc tường, xoay mặt lại là khuôn mặt của Hàn Phong. Tôi đưa chiếc gối cao lên chắn ngang tầm nhìn của hắn, sỡ hãi nói:

– Anh …muốn …gì?

Hàn Phong cười to thành tiếng nhấc cánh tay gạt chiếc gối của tôi ra xa , cuối cùng gương mặt hắn đã kề sát vào tôi dường như mỗi một nhịp thở, mỗi một nhịp tim tôi đều có thể nghe ra.

Hàn Phong nhếch môi đưa tay chống vào tường từ từ áp sát vào tôi cho đến khi hai chiếc mũi cuối cùng cũng chạm vào nhau. Tôi nhìn Hàn Phong tỏ vẻ nghi hoặc vội vã xô đưa tay đẩy hắn ra nhưng đã quên mất một điều. Sức lực của tôi căn bản là không bằng hắn. Tình huống của ôi trong lúc này có thể ví như một chú cừu non đã nằm gọn trong móng vuốt sắc nhọn của cáo già tinh ranh . Tôi hoảng sợ nhắm tịt mắt lại cho đến khi bị chính hắn xơi tái nhưng …. lát sau quanh mũi tôi đều không cò hương thơm nam tính ngay cả đầu mũi cũng không hề chạm nhau . Xung quanh đều vang lên tiếng nói lạnh lùng kèm theo giogn5 cười như ác quỷ của hắn:

– Đừng nghĩ đến chuyện được tôi buông tha, tôi nói cho em biết sẽ không bao giờ em thoát khỏi tôi..