Chương 42: Yêu thích

Mang thai là một chuyện vừa kỳ diệu vừa khủng khiếp. Kỳ diệu là, một “hạt đậu” nhỏ xíu, hai tháng trước len lén “nảy mầm mọc rễ” trong bụng nàng, sau đó từ từ lớn lên, tuy đến giờ còn chưa thấy nó nhưng lại có thể cảm nhận được nó đến, nó trưởng thành, nó yêu thích, chờ tám tháng nữa là có thể thấy nó rồi. Khủng khiếp là, Yến Hồng cảm giác mình đã biến thành một người hoàn toàn khác, những thứ ưa thích lúc trước giờ tự dưng không thích nữa. Lúc trước chán ghét giờ cực kỳ yêu thích. Điểm này, thể hiện rõ ràng nhất ở khoản “ăn”.

Trước khi mang thai, khẩu vị nàng thiên về ăn nhạt, không thích đồ ngọt lắm, cũng không ưa ăn cay quá. Kết quả bây giờ có bảo bảo, cũng không biết có phải tại bảo bảo bên trong kêu gọi mạnh quá hay không, nàng không ăn cay không vui, mỗi lần ăn cơm đều khóc lóc sướt mướt hại Đông Phương Manh căng thẳng tới mức quên ăn cơm, không ngừng lấy ống tay áo lau nước mắt cho nàng, còn vỗ vỗ lưng nàng dỗ: “Không đau không đau…” Có trời chứng giám, nàng đau chỗ nào!

Có lúc nàng đang bê tô canh chua cay vừa ăn vừa chảy nước mắt, hắn thình lình đập bốp lên lưng nàng, tuy không đau nhưng nàng hoảng hồn. Kết quả xảy ra màn tiên nữ rải canh, còn văng lên đầy người một trong năm đóa kim hoa đang phục vụ nàng… nàng giải thích vô số bận, hắn vẫn bỏ ngoài tai, vì thế đành mặc hắn nghe hay không, cho bảo bảo ăn no quan trọng hơn.

Có bữa chạy tới nhà bếp kiếm đồ ăn, kết quả nhìn thấy Lưu thẩm đang xắt củ cải trong nhà bếp. Nàng nhìn mà nước miếng chảy ba ngàn thước, Lưu thẩm tưởng nàng muốn ăn củ cải, tỉ mỉ gọt vỏ lựa đoạn ngọt nhất sạch nhất đưa nàng, kết quả nàng chỉ vào chùm củ cải (chính là lá củ cải đó) nói: “Ta muốn ăn cái này!” Làm Lưu thẩm chấn động đờ ra thành tượng ngay tại chỗ. Nàng thỏa mãn ăn xong lại rầu rĩ vô hạn, đường đường là con người tự dưng lại giống như trâu, đi ăn cỏ…

Còn có bữa, đột nhiên nàng rất nhớ món cơm chiên, tự mình rúc đầu trong bếp làm một chảo lớn, hào hứng bưng ra tính chia với Đông Phương Manh. Kết quả Đông Phương Manh hoàn toàn không hứng thú với món này, chỉ ngồi bên chống má nhìn nàng ăn. Hay thật, nàng chiên chung với tôm khô, thế mà ăn sạch một chảo cơm tới nỗi bụng ễnh lên trời. Buổi tối lão phu nhân xộc qua thăm nàng, Đông Phương Manh khoa tay múa chân với mẹ hắn: “Hôm nay Hồng Hồng ăn nhiều lắm, một chảo to…”

Sau đó vẽ một vòng tròn tới nửa mét, làm lão phu nhân hoảng hồn, kéo nàng kiểm tra một lượt: “Con à, cẩn thận ăn hư bụng mất…”

Yến Hồng thẹn quá hóa giận: “Nói bậy, đâu ra cả chảo to, rõ ràng ít hơn nhiều mà…”

Còn mì nữa, một tô mì to như thế, Đông Phương Manh cũng chỉ ráng được một nửa thế mà nàng ăn sạch sẽ, ăn xong còn thèm thuồng nhìn tô của hắn, cười hì hì: “Manh Manh không ăn hết à, Hồng Hồng ăn giùm nhé?”

Đương nhiên Đông Phương Manh không từ chối rồi nhưng Tập Nhân thì nhảy dựng lên: “Tiểu thư, cô vừa ăn hết mười mấy miếng điểm tâm rồi, cẩn thận bội thực!!!” Tiểu thư nhà nàng rõ ràng cầm tinh con chuột, sao bây giờ như trâu vậy, dạ dày có tới bốn ngăn…

Nàng mắt điếc tai ngơ xơi sạch sẽ mì lẫn canh, ăn xong vẫn còn chỗ trống lại nhét thêm ít trái cây nước quả gì đó. Đông Phương Manh cười tít mắt, không hề hoảng sợ, ngược lại rất cao hứng nàng ăn nhiều như thế, chỉ vì Yến Hồng đã nói với hắn: “Hồng Hồng phải ăn nhiều một chút, như vậy bảo bảo trong bụng mới nhanh lớn! Manh Manh có thể nói chuyện với con rồi!”

Đương nhiên sở thích của nàng cũng không cố định, hôm qua còn gặm lấy gặm để món này, hôm nay nhìn thấy lại muốn ói, hại năm đóa kim hoa mỗi ngày sáng sớm thấy mặt nàng, câu đầu tiên là: “Tiểu thư hôm nay cô muốn ăn gì? Nô tỳ lập tức đi mua món mới nhất!” Hu, dạ dày nàng, hoàn toàn biến thành cái động không đáy rồi. Ngoài ra, nàng còn thường xuyên nằm mơ khiến người ta khó mà tưởng nổi, đa phần dính tới đồ ăn.

Ví dụ như có lần nàng mơ hái lựu, khắp đồi khắp núi toàn là lựu vừa đỏ vừa lớn, nàng trèo lên cây hái hái, hái tới cười toe tóe, kết quả thèm tỉnh, chùi miệng, toàn là nước miếng, khó khăn lắm mới nhịn tới trời sáng nói với Giai Nhân muốn ăn lựu. Giai Nhân dẫn người chạy hết chợ cũng không tìm thấy, sau tìm thấy một loại quả không khác lựu lắm, gọi là lựu hồng ngọc, là trái cây phiên bang, còn đặc biệt tốn một mớ tiền mua về. Chỉ là mùi vị không giống lựu lắm, Yến Hồng không ăn được thứ mình muốn, rầu rĩ tới mấy ngày. Công gia và phu nhân nghe nói, không nói hai lời viết thư gửi vào cung. Cũng chẳng biết Đông Phương Tề dùng cách gì, gửi về một sọt, kết quả nàng ăn hơn một tháng trời! Sau đó nhắc đến là sợ. Còn có lần, mơ thấy mình đi siêu thị cực bự ở đời trước, đi mua sơn tra mà mua hoài không được, ngồi xổm chính giữa siêu thị khóc hu hu, nước mắt tuôn như suối, người xung quanh đứng chỉ trỏ vào nàng nàng cũng mặc kệ, chỉ cảm thấy tủi thân vô cùng. Tỉnh lại, Đông Phương Manh bĩu môi nhìn nàng, cũng sắp khóc theo. Sau đó tự dưng nàng ôm hắn khóc ầm ỹ, khóc tới mức năm đóa kim hoa ùn ùn chen vào, sốt cả ruột: “Tiểu thư, tiểu thư à, sao vậy sao vậy? Đau chỗ nào phải không…” Nàng nức nở, ấm ức nói: “Ta muốn ăn sơn tra…”

Sáng hôm sau lão phu nhân nghe xong, cười suýt nữa té xuống ghế. Đương nhiên, cuối cùng sơn tra cũng đưa tới không ngừng, lão phu nhân còn đích thân nói với nàng: “Con à, muốn ăn cứ nói, đừng lo lắng, sơn tra mua lúc nào cũng có.” Làm nàng đỏ mặt mấy ngày, sơn tra vẫn ăn không bỏ. Lão phu nhân đặc biệt vui vẻ, cứ nói: “Chua trai cay gái, chua trai cay gái, tốt quá, vừa chua vừa cay, trai gái đầy đủ!” Hic, vậy là đầy đủ á?! Chả biết có đáng tin không nữa…

Sau đó lão phu nhân thấy Yến Hồng cũng không kiêng kị, cả ngày thích đi là đi, thích gì ăn nấy, thỉnh thoảng còn nhảy nhót. Tuổi bà đã lớn không thể canh nàng cả ngày, sợ nàng còn nhỏ tuổi, lại lần đầu mang thai, không hiểu biết, lo lắng trằn trọc băn khoăn cả đêm. Cuối cùng không nhịn được sáng sớm hôm sau gọi Đông Phương Manh qua nói nửa ngày trời, cũng chẳng biết bồi dưỡng hắn cái gì, tóm lại hắn về Lạc Phong Uyển cứ như quản giáo trại giam vậy, cả ngày canh trước mặt nàng, y chang con cún trung thành, nàng đi đâu hắn đi đó, thậm chí nàng đi nhà xí hắn cũng gác bên ngoài! Mấy ngày trước thi thoảng hắn còn chạy ra vườn bắt châu chấu ốc sên này nọ, bây giờ toàn bộ hoạt động kia quăng sang một bên, lấy Yến Hồng mang thai làm trung tâm, canh gác chặt chẽ chung quanh Yến Hồng, kiên quyết quán triệt toàn diện chính sách ‘Canh Người Thật Chặt’, bắt buộc hoạt động mười hai canh giờ một ngày của Yến Hồng phải nằm dưới mí mắt hắn.

Ngoài ra, tên này còn tụng rất nhiều lần ‘Lão Phu Nhân Trích Dẫn’, thấy nàng ăn xong định ngủ, vội vàng kéo nàng ra ngoài dạo: “Mẹ nói ăn xong phải ra ngoài đi chín trăm chín mươi chín bước mới được ngủ.” Đầy đủ chín trăm chín mươi chín bước nhé, thiếu một cũng không được, hơn một cũng không xong, giám sát Manh Manh canh chuẩn lắm cơ!

Ngủ cũng rất nhiều quy củ, không được ngủ trên giường mềm, nhất định phải lên giường ngủ. Không được quên đắp chăn, ngủ trưa nhất định phải ngủ đủ nửa canh giờ, thời gian cũng bị đồng hồ hình người Đông Phương Manh canh chính xác hết chỗ nói. Năm đóa kim hoa cũng hóa thân thành mẹ già, mỗi giờ mỗi khắc đều nghiên cứu bữa sau nên ăn gì. Khi nghe nói ba tháng đầu mang thai rất dễ sẩy liền phát động từ trên xuống dưới phủ thăng cấp Yến Hồng lên động vật cần được bảo vệ, hễ là vận động mạnh mẽ gì đó đều cấm không cho nàng làm. Lúc nàng trách móc nhà bếp làm đồ ăn không hợp khẩu vị muốn tự mình làm, chẳng những chỉ cho phép nàng đứng đằng xa nhìn, phụ trách chỉ huy bằng miệng, không cho động thủ, còn không cho nàng lại gần hít khói dầu nữa. Buồn cười nhất là Đông Phương Manh, sau khi hắn tiếp thu huấn luyện bí mật của lão phu nhân một lần nữa, tiêu chuẩn hiển nhiên thăng lên hơn năm đóa kim hoa không chỉ một cấp. Ngay cả việc bưng cái bát hơi to một chút cũng không cho nàng làm, nếu nàng có ý đồ chống đối, hắn sẽ phồng má trừng mắt, chân mày nhăn như con sâu lông: “Manh Manh giận rồi đấy!” Năm chữ to uỵch, có tác dụng hơn hết thảy. Bây giờ thiếu gia này mà giận lên không phải dỗ một chút là xong đâu, thực hành vận động kháng cự “tam không” triệt để: không nhìn không nghe không nói, xem như nàng không tồn tại, hơn nữa còn duy trì thời gian không ngắn, oái, nàng vô dụng, chỉ một ngày đã chịu không nổi!… Tên này, càng lúc càng xấu!

Rốt cuộc có một ngày, Yến Hồng nhịn hết nổi hỏi hắn: “Manh Manh, tóm lại mẹ nói cái gì thế?” Hắn há miệng tụng nguyên một bài: “Phụ nữ có thai, mắt không nhìn cái xấu, tai không nghe tiếng ô uế…”

“Ngưng!” Yến Hồng đưa tay cản hắn, hoài nghi: “Manh Manh biết nó có ý gì không?” Hắn thành thật lắc đầu, nàng trợn trắng mắt, biết ngay mà. Vẫn là đọc thuộc lòng thôi, trí nhớ tốt cũng không thể lãng phí như vậy!

Tập Nhân đứng bên hí hửng: “Tiểu thư, hình như muội hiểu đó!”

Yến Hồng lười lườm nàng luôn. “Thế mẹ còn nói gì nữa?” Nếu lão phu nhân chỉ bắt hắn học thuộc bấy nhiêu, mấy trò hắn làm trước đó từ đâu ra? Còn thiếu nước không nhốt nàng vô rọ đeo trên lưng thôi, ăn gì cũng phải chờ hắn kiểm tra mới được!

“Không được ăn thịt Tiểu Bạch, không được ăn thịt Mị Mị, không được ăn thịt Gâu Gâu, không được ăn thịt Tiểu Cường, không được ăn trái cay…” Vô số món không được, làm Yến Hồng thiếu điều muốn khóc. Tiểu Bạch là thỏ, mị mị là dê, gâu gâu là chó, Tiểu Cường là vịt, trái cay là gừng. Ông trời ơi, nàng còn ăn được gì hả! Không được, nàng muốn phản kháng! Ít nhất phải biết vì sao không được ăn mấy món đó, kết quả hỏi xong hắn lắc đầu: “Mẹ không nói.” Hộc máu. Chờ lão phu nhân tới hỏi lại vậy.

Từ sau khi nàng có bảo bảo, lão phu nhân không cho nàng qua thỉnh an nữa, nói quá xa, sợ nàng mệt, đổi lại thành mỗi ngày thỉnh thoảng bà cụ lại qua thăm nàng, người làm con dâu như nàng thật tình thấy băn khoăn. Phủ Quốc Công rất lớn nhưng chỗ lão phu nhân ở cách Lạc Phong Uyển cũng chừng năm sáu trăm mét, mệt chỗ nào! Mỗi ngày theo lệ đi chín trăm chín mươi chín bước còn xa hơn nữa. Nhưng bà cụ không cho nàng chạy tới chạy lui, nói không yên tâm. Được rồi, nghe lời bà vậy.

Buổi chiều hôm đó, bà vừa tới Yến Hồng liền khéo léo thăm dò: “Mẹ, cái đó, có thai rồi kiêng kị nhiều đồ ăn vậy ạ?” Nàng thích thịt thỏ, nàng muốn ăn thịt thỏ, hu.

“Đương nhiên rồi, lúc nào nên ăn cái gì đều có bài bản cả. Giống như thịt thỏ này, ăn xong hài tử sinh ra sẽ bị sứt môi, xấu lắm! Thịt dê cũng không được, ăn sẽ bị động kinh, ăn thịt chó hài tử sinh ra sẽ ưa cắn người, ăn thịt vịt hài tử ưa lắc đầu, ăn gừng hài tử sẽ mọc sáu ngón tay… ngoan, vì sinh ra đứa bé khỏe mạnh xinh xắn, nhịn đi con, mẹ đã trải qua rồi, nghe lời mẹ không sai đâu. Này, đây là danh sách thức ăn kiêng cữ mẹ tìm Tôn đại phu liệt kê ra đó, con xem xem thôi, Manh nhi và nhà bếp nhớ kỹ rồi, không cần lo lắng.” Nói xong còn tự hào hiền từ nhìn Đông Phương Manh một cái. Yến Hồng nhìn mấy tờ giấy chi chít chữ, khóc không ra nước mắt.