Chương 43

[Lời còn chưa dứt, Mạch Nhiên chợt nghe thấy phía sau có người thở ra một ngụm lãnh khí.Mạch Nhiên quay đầu lại, thấy khuôn mặt đen thui của Thẩm công tử, cùng với trợ lý Tiểu Hàn đứng bên cạnh, mặt một màu đất!]

Bọn họ bốn người sắc mặt đều không tốt chút nào, đặc biệt là Tiểu Hàn. Hắn sợ hãi đến nỗi chân tay run bần bật, chỉ thiếu nước bỏ chạy.

Để cứu vãn cục diện đáng xấu hổ này, Mạch Nhiên tiến lên chuẩn bị giải thích. Vậy mà Tiểu Hàn vừa thấy Mạch Nhiên đi đến, toàn thân liền nổi da gà, vừa xua tay, vừa lắc đầu: “Phu nhân, cô… Cô đừng tới đây!”

Tiểu Hàn cứ làm như Mạch Nhiên là con mãnh thú vậy, khiến cô thực dở khóc dở cười.

Mạch Nhiên nói: “Tôi nói đùa thôi, anh đừng cho là thật.”

“Không không không! Tôi nào dám cho là thật, không dám không dám!” Tiểu Hàn khẩn trương đến nỗi gần như ướt cả quần.

Có cần khoa trương như vậy không? Mạch Nhiên bất đắc dĩ nhìn về phía Thẩm Lâm Kỳ. Vẻ mặt anh cuối cùng cũng không sa sầm lại như vừa rồi nữa, mà khóe miệng cong lên: “Cứ thử coi là thật xem!” (O.o hê anh Thẩm đáng iu quá <3 )

Đó đâu phải chỉ là một câu nói đùa! Rõ ràng là Thẩm Lâm Kỳ đang uy hiếp. Mạch Nhiên thấy Tiểu Hàn sợ đến suýt khuỵu xuống đất, lắp bắp nói: “Em chợt nhớ ra mình để quên tài liệu, em đi lấy đã!” Tiểu Hàn nói xong, không đợi Thẩm công tử đồng ý, ngay lập tức chạy như bay. Tiểu Hàn lâu nay luôn giữ hình tượng cũ rích hoàn toàn đối lập với tình cảnh bây giờ đang chạy trốn, khiến Mạch Nhiên vô cùng vui vẻ.

Mạch Nhiên ở trong lòng không khỏi cảm thán: Thẩm tổng thật là mãnh hổ a!

Tiểu Hàn đi rồi, Linda cũng không dám ở lại, do dự một hồi rồi mở miệng: “Cái kia… kỳ thực em…”

“Chị cũng quên tài liệu sao? !” Mạch Nhiên nổi giận! Chạy chạy chạy! Cả đám đều chạy, chẳng phải là chỉ còn lại một mình cô ở đây với Thẩm Lâm Kỳ để chịu ức hiếp? Mạch Nhiên khinh! Từ ngày Thẩm Lâm Kỳ thừa dịp trăng tối gió yên, bốn bề vắng lặng, mà lợi dụng Mạch Nhiên XXOO, cô đã thề, từ nay không bao giờ đơn độc ở cùng một chỗ với Thẩm Lâm Kỳ nữa.

Tình huống hiện tại thật là nguy hiểm! ! !

Ý muốn chạy trốn của Linda quá mạnh mẽ, đến mức mà lúc Mạch Nhiên gạt tay cô ta ra không cho cô ta lấy cớ, cô ta còn không thèm để ý hình tường mà hô lớn: ” “Bà cô” của em tới, đã quên mang băng vệ sinh, em đi trước!”

Sau đó, mặc kệ Mạch Nhiên còn đứng đó trợn mắt há mồm ngơ ngác, không thể tin được, cô ta chạy nhanh như bay, thoáng cái mất dạng.

Thời khắc đó, Mạch Nhiên thật muốn rơi lệ, ngửa mặt lên than ngắn thở dài. Trong khi đó, cái người gây ra tai họa kia vẫn đang ung dung đi đến gần cô, vô liêm sỉ nói: “Em xem, bọn họ đều sợ em.”

Mạch Nhiên quay đầu, trợn mắt nhìn Thẩm Lâm Kỳ, nhưng ánh mắt nóng rực của anh lại khiến cô nhớ lại những chuyện cũ, sắc mặt không chịu được mà ửng đỏ.

Cô nói: “Kỳ thực em…”

“bà cô của em cũng đến sao?” Anh cau mày.

“Anh mới có bà cô đến!” Mạch Nhiên tức giận.

“Anh không khả năng đó.” Thẩm Lâm Kỳ nhún vai, rất vô liêm sỉ mà nói tiếp: “Có điều anh có thể làm chuyện khác.”

“…” Trời ạ! Sao thiên lôi không đánh chết tên cầm thú này đi!

Khi trong lòng cô đang hò hét những lời này, thì bỗng nhiên bên ngoài cửa sổ, bầu trời bỗng tối sầm lại, một tiếng sấm nổ vang, nháy mắt, mây đen rợp trời, mưa lớn xối xả.