Chương 43

Ngân hàng Nhâm Nhiễm làm việc đã nhanh chóng đạt được thỏa thuận hợp tác với tập đoàn Ức Hâm đồng thời đã chính thức tiến hành. Cô nhận được thông báo đi công tác – đến Bắc Hải cùng sếp nhằm khảo sát thực tế dự án này.

Cô chính thức nhận được bảng quy hoạch của dự án, phát hiện tập đoàn Ức Hâm sẽ khai thác một resort và khu nghỉ dưỡng dãy đất phía đông nam của đảo Vi Châu.

Tiếp theo, cô nghiên cứu tất cả các dự án đất đai của tập đoàn Ức Hâm, phát hiện toàn bộ đều nằm trong các khu trung tâm thành phố, mang giá trị thương mại rõ rệt, duy chỉ dự án này lại chọn địa điểm là một thành phố hoang tàn bị lãng quên sau những năm khủng hoảng kinh tế. Cô lại tìm kiếm thông tin và phát hiện mảnh đất đó đã được thu mua từ hai năm trước nên không có điều gì đặc biệt nữa.

Hơn nữa, hai bên hợp tác đến giai đoạn này cũng không cho phép cô suy nghĩ lung tung điều gì.

Chuyến công tác này do một phó tổng người ngoại quốc của ngân hàng dẫn đoàn, Lâm Ba là người chịu trách nhiệm chính trong dự án đã dẫn theo Nhâm Nhiễm và một nhân viên nữa. Chính Bang – trợ lí của Trần Hoa gặp mọi người tại sân bay, anh gặp Nhâm Nhiễm ở sân bay, hai người cũng hơi bất ngờ.

Sau khi họ đến Bắc Hải, đoàn đón tiếp ngoài phó tổng Lưu Hi Vũ của tập đoàn Ức Hâm còn có thêm quan chức địa phương, hai bên khách sáo chào hỏi rồi ra xe đến bến tàu để lên thuyền đến đảo Vi Châu.

Nhân viên của tập đoàn Ức Hâm đã đợi họ ở bến tàu từ sớm, họ đã chuẩn bị hai xe hạng thương gia đưa mọi người đến địa điểm của dự án. Cảnh vật nên thơ và cây cối rậm rạp ven đường khiến đồng nghiệp ngân hàng ngoại trừ Nhâm Nhiễm xuýt xoa không ngừng, sau khi xuống xe, trước mặt họ là bãi cát trắng tinh, nước biển trong vắt đến tận đáy, phó tổng người ngoại quốc liên tục khen ngợi cảnh đẹp tuyệt trần nơi đây, Lâm Ba cũng nói, không ngờ Bắc Hải lại có cảnh đẹp đến thế mà xưa nay không ai hay biết.

“Mọi người xem, nhìn từ bên này, hòn đảo nhỏ kia cứ như chốn bồng lai tiên cảnh trong truyền thuyết.”

Nhâm Nhiễm lạnh lùng: “Đó là đảo Song Bình, cách đây khoảng mười hải lí.”

Lưu Hi Vũ cười nói: “Xem ra thì cô Nhâm chuẩn bị khá kĩ lưỡng khi đến đây. Trước mắt, hòn đảo này được mệnh danh là một trong mười hòn đảo đẹp nhất Trung Quốc, chỉ là cơ sở hạ tầng trên đảo còn hạn chế. Sau khi hoàn tất dự án khu resort nghỉ dưỡng tại đây, chúng tôi có niềm tin sẽ dẫn đầu ngành du lịch tại vùng này.”

“Nhưng theo tài liệu tôi tra cứu được cho thấy, bến tàu ở đảo Vi Châu rất hạn chế lượng thuyền cập bến, nếu không cải thiện điều này thì e sẽ gây trở ngại rất nhiều trong việc phát triển của ngành du lịch.” Nhâm Nhiễm uyển chuyển nói.

Quan chức địa phương đáp lại: “Chúng tôi cũng từng xem xét vấn đề này, cơ quan nhà nước cũng đề nghị hợp tác với Tập đoàn Ức Hâm cải tạo bến tàu, nhưng ý của Trần Tổng vốn là không hi vọng nơi này trở thành một điểm du lịch của đại chúng.”

“Tôi cảm thấy hòn đảo này vốn không thích hợp khai thác trên diện rộng.”

Một giọng nói trầm cảm vang lên từ phía sau, mọi người đồng loạt quay đầu, chỉ cảm thấy Trần Hoa không biết xuất hiện từ khi nào, anh bắt tay cùng Phó tổng ngân hàng và Lâm Ba.

Lâm Hi Vũ cười cười bổ sung: “Bộ phận khai thác địa sản của chúng tôi sau khi thương thảo và cho rằng, nơi này không giống với đảo Hải Nam, diện tích và tài nguyên đều rất hạn chế, đôi lúc cảnh vật chỉ thuộc riêng một số ít người thì mới cảm thấy hi hữu và đáng giá.”