Chương 43

Sáng Chủ nhật, bầu trời trong xanh, mây trắng lững lờ trôi.

Đêm qua, Bạc tiên sinh mới được khai sáng, do tâm trạng quá vui vẻ, sức lực quá dồi dào nên anh không hề cảm thấy buồn ngủ. Anh mở một chai rượu vang, bật đĩa nhạc, ngồi dưới ánh trăng, hồi tưởng từng giây, từng phút ở bên Giản Dao trong hơn nửa năm qua. Nếu có người nhìn thấy vẻ mặt của anh lúc bấy giờ, nhất định sẽ cảm thấy người đàn ông này có khí chất mạnh mẽ, ung dung và thần bí. Bởi vì khóe miệng anh ẩn hiện ý cười thâm sâu khó dò. Nhưng trên thực tế, suy nghĩ của Bạc Cận Ngôn rất đơn giản. Hồi tưởng chuyện quá khứ, anh vô cùng hài lòng với biểu hiện của mình. Trước đó, dù không ý thức được là mình thích Giản Dao, nhưng anh đã đi trước đón đầu, thu hút Giản Dao về bên cạnh anh.

Hờ hờ…

Phó Tử Ngộ thường cười nhạo anh không có kinh nghiệm. Bây giờ mới thấy không có kinh nghiệm thì sao chứ? Về phương diện yêu đương, anh đúng là có khả năng thiên phú hơn người, nhạy bén không ai sánh bằng.

Bây giờ việc anh cần làm là khiến cô gái nhỏ một lòng một dạ yêu anh.

Yêu anh, cùng chiếm hữu và tận hưởng dục vọng tuyệt vời nhất của con người mà cả hai chưa từng nếm trải. Cô sẽ ở bên anh, ôm anh, hôn anh mỗi ngày. Anh có thể dẫn cô đi du ngoạn khắp thế giới, từ Paris, biển Caribbean, Zurich, Istanbul đến Nam Cực… Tưởng tượng cảnh Giản Dao đứng tại nhiều địa danh khác nhau, mỉm cười với anh, cảm giác này nhất định không tồi. Bạc Cận Ngôn càng nghĩ càng thấy hưng phấn. Anh chỉ muốn lên tầng trên đánh thức cô, ôm cô vào lòng ngay bây giờ.

Anh tao nhã giơ ly rượu lên cao.

Ngày mai gặp, người phụ nữ của tôi.

Về phần Giản Dao, có thích anh hay không?

Xin lỗi, vấn đề này có thể khiến người bình thường thấp thỏm, băn khoăn hay mong chờ, còn Bạc Cận Ngôn tiên sinh chưa từng nghĩ tới. Anh chỉ biết anh thích cô, anh sẽ có được cô, thế là đủ.

Sau đó, người đàn ông mới biết yêu lần đầu lại lên giường đi ngủ. Cho tới khi anh mở mắt đã là hơn mười giờ sáng. Anh hơi chau mày khi nhìn đồng hồ. Anh vốn lên kế hoạch đi mua đồ ăn sáng mà Giản Dao thích nhất, sau đó gõ cửa, đánh thức cô dậy. Kế hoạch này hiển nhiên không thể thực thi, vậy thì anh sẽ đổi thành bữa trưa.

Bạc Cận Ngôn lập tức gọi điện thoại đến nhà hàng ở gần khu chung cư, đặt một phòng ăn trang nhã. Sau đó, anh đi tắm, thay áo sơ mi màu trắng và quần âu mới. Lúc chọn cà vạt, anh ngẫm nghĩ vài giây, chọn màu tươi sáng để phù hợp với không khí ngày hôm nay. Bạc Cận Ngôn lần đầu tiên sử dụng kem dưỡng da dành cho nam giới mà Giản Dao mua cho anh. Nếu cô muốn ngửi mùi hương của anh, anh vô cùng sẵn lòng.

Đúng mười một giờ, Bạc Cận Ngôn đứng trước cửa nhà Giản Dao, bình thản bấm chuông gọi cửa.

Ding dong, ding dong…

Không có ai trả lời.

Bạc Cận Ngôn đột nhiên nhớ ra, Giản Dao nói hôm nay cùng Lý Huân Nhiên đi dạo quanh thành phố B. Trong bộ não của Bạc Cận Ngôn, “dạo quanh” có nghĩa là khoảng thời gian ngắn ngủi, cô đi một lát rồi sẽ quay về ngay. Nhưng bây giờ… Bạc Cận Ngôn nhìn cánh cửa khép chặt, hình như Giản Dao không định trở về cùng anh ăn trưa.

Bạc Cận Ngôn lần đầu tiên theo đuổi con gái, kết quả xôi hỏng bỏng không.

Trong lúc đó, Giản Dao và Lý Huân Nhiên cùng vài đồng nghiệp của anh đang gọi món trong một quán vịt quay. Lý Huân Nhiên đã đến thành phố B mấy lần, còn những cảnh sát hình sự khác lần đầu tiên đến đây. Giản Dao nhất quyết làm chủ, nhiệt tình tiếp đãi khách. Cô mở quyển thực đơn, đám cảnh sát hút thuốc trò chuyện. Lý Huân Nhiên gác cánh tay lên thành ghế sau lưng Giản Dao, chọn mấy món ăn anh thích.