Chương 43

Trở lại ký túc xá, Linh nằm trên giường phất tay để Ly Tịch cùng Hoài Thanh hai người trở về, “Ta không sao, minh tưởng một chút khôi phục ma lực là tốt, trở về đi.”

“Linh, nếu không chúng ta đi xem dược tề sư?” Hoài Thanh nhìn Linh sắc mặt tái nhợt, có chút không quá yên tâm. Linh nhàn nhạt cười: “Không cần, ta chỉ là ma lực tiêu hao quá độ, nghỉ ngơi một chút là tốt!”

“Ngươi hảo hảo nghỉ ngơi đi, Hoài Thanh, chúng ta đi trước, không nên quấy rầy Linh nghỉ ngơi!” Ly Tịch có chút không chịu được Hoài Thanh lề mề, quyết định thật nhanh kéo Hoài Thanh, khi túm ra ký túc xá, còn quay đầu nhìn thoáng Linh, quăng một ánh mắt ‘Hảo hảo nghỉ ngơi’.

Linh nằm trên giường có chút gian nan hô hấp, ngực cùng bụng đau nhức nhắc nhở y vừa nãy bị thuỷ trụ đánh trúng thụ thương không nhẹ, sắc mặt vốn trắng nõn càng thêm tái nhợt, trán hơi chảy ra mồ hôi, dọc gương mặt rơi xuống. Vừa nãy thực chiến không chú ý, hiện bình tĩnh lại, cảm giác đau đớn kịch liệt bên trong thân thể rõ ràng truyền đến, Linh từ không gian giới chỉ lý lấy ra một lọ dược tề, mở ra đổ vào miệng, y suy đoán tâm mạch khả năng chịu trùng kích. Bình dược tề này có thể trị liệu nội thương, bất quá chỉ có thể trị liệu nội thương, ngoại thương, phải dựa vào bản thân động thủ, Linh vươn tay cởi ngoại bào, thời điểm đang muốn cởi lý y, Vạn Thần Dật bước vào.

Vạn Thần Dật cầm một lọ thuốc bôi, thấy động tác của Linh ngẩn người, mặt hiện một tia không được tự nhiên, lỗ tai bắt đầu đỏ, Linh nằm trên giường vẻ mặt tái nhợt, nhưng phối với ngũ quan càng thêm tuấn mỹ, ngoại bào mất trật tự mở rộng, có thể thấy rõ lý y bằng tơ lụa màu trắng bên trong, đôi tay khớp xương phân minh của Linh đang muốn cởi dây lưng lý y… Rõ ràng chỉ là hình ảnh một thiếu niên cởi y phục cởi đến phân nửa, rõ ràng là một chuyện rất bình thường ở ký túc xá nam, vì sao hắn lại nghĩ thiếu niên trên giường có một loại cấm kỵ mỹ cảm như ẩn như hiện, muốn che càng lộ, một loại đặc biệt dụ hoặc. Vạn Thần Dật cảm thấy huyết khí toàn thân trong nháy mắt hướng trên mặt lủi, đường nhìn muốn di, nhưng thế nào cũng di không ra.

“Khái khái!” Linh nâng lên thân trên, muốn đến phòng tắm bôi thuốc, không nghĩ tới đụng vào đau đớn trên ngực, nhịn không được ho nhẹ vài tiếng.

“Không nên cử động!” Vạn Thần Dật lời vừa ra miệng, liền ngây ngẩn cả người, hắn rõ ràng muốn quan tâm hỏi: ‘Ngươi thế nào, thương ở đâu, ta lấy đến một lọ thuốc trị thương, giúp ngươi bôi!’, thế nhưng vì sao mở miệng lại biến thành loại mệnh lệnh này. Bất quá, hắn nhìn Linh cố nén đau đứng lên, lập tức nhịn không được, thế nào một điểm không quý trọng thân thể, thế nhưng lời nói đã nói, hắn không có biện pháp, chỉ có thể xấu hổ đứng đó.

Linh ngẩng đầu nhìn Vạn Thần Dật, nhìn bình sứ trong tay hắn, nghĩ tới vừa nãy ở phòng học thực chiến là hắn ra tay giúp đỡ, y biết Tam hoàng tử điện hạ này không có ác ý, trái lại nhiều lần giúp đỡ mình. Y không phải người không biết tốt xấu không nhìn được người tốt, đối phương là vì y suy nghĩ, y căn bản không tính toán những chuyện này, nghĩ tới, hắn hẳn chú ý chính mình bị thương.

Linh cũng thẳng thắn, không giấu diếm mà tự nhiên nói: “Ta vừa nãy bị thuỷ trụ đạo sư đánh trúng, trên người có ứ thanh, ngươi có thể giúp đỡ không?”

“Có thể!” Vạn Thần Dật trong lòng thở dài một hơi, hoàn hảo Linh không tính toán, hoàn hảo y tìm bậc thang cho hắn xuống, “Đây là ngọc thanh lộ Bạch Diệc đạo sư luyện chế, đối ứ thanh hiệu quả tốt!”

Linh gật đầu, động tác trên tay lôi kéo, lý y lập tức tản ra, lộ bộ ngực gầy gò mà trắng nõn, từ ngực đến bụng thành phiến xanh đen, xem ra ứ thanh ba đạo thuỷ trụ tạo thành rất nghiêm trọng.

Vạn thần dật ngồi ở mép giường, nhìn một tảng lớn ứ thanh, rủ xuống mi mắt, che giấu tâm đau không biết bao thuở toát ra bên trong, “Sẽ đau, nhẫn một chút!” Mở nắp bình, đổ ra một ít ngọc thanh lộ, tại chỗ ứ thanh đều đều bôi, sau đó gia tăng lực đạo thích hợp nhu. Toàn bộ quá trình, Linh không phát sinh nửa điểm âm hưởng, lẳng lặng nằm yên, cực kỳ phối hợp, cho dù thỉnh thoảng lực đạo nhu lớn chút, y cũng không động một chút lông mày.

Ngược lại là Vạn Thần Dật có chút không biết làm sao, lực đạo nhu lớn, sợ thương thế nặng thêm, lực đạo nhu nhẹ, sợ không có hiệu quả, muốn từ biểu tình Linh tìm kiếm tham chiếu, nhưng cái gì cũng không nhìn ra, chỉ có thể trắc trở lục lọi. Bất quá, rất nhanh hắn phát hiện một chi tiết nhỏ, nếu như Linh cảm giác đau, ngón trỏ y sẽ nhẹ nhàng nhếch lên, Vạn Thần Dật lập tức tỉ mỉ quan sát ngón trỏ của Linh, rốt cục để hắn đắn đo lực đạo thích hợp, đem chỗ ứ thanh đều nhu một lần.

Linh chỉnh lý y phục, đối Vạn Thần Dật nói lời cảm tạ: “Tam hoàng tử điện hạ, cảm tạ ngươi!”

Vạn Thần Dật đang đóng nắp bình sứ, nghe được xưng hô của Linh, dừng lại động tác, có chút xấu hổ rồi lại rất kiên định nói: “Trực tiếp gọi tên ta là được, đây không có gì, chúng ta là xá hữu, cho nhau chiếu cố hẳn là!”

Linh có chút ngoài ý muốn, ấn tượng y đối Tam hoàng tử điện hạ, càng nhiều là biểu tình ít lời ít ngữ cùng thân phận tôn quý dị thường, không nghĩ tới hắn cũng có ngữ khí hòa khí mà hữu hảo như vậy. Linh nở nụ cười, bất quá đây không phải chuyện y nên quan tâm, Tam hoàng tử điện hạ là người thế nào cùng y không có nhiều quan hệ, hiện bọn họ là xá hữu một ký túc xá, bọn họ chỉ cần hòa bình ở chung, mà hôm nay hắn giúp đỡ y, như vậy sau này hắn có gì cần hỗ trợ, y cũng tận lực giúp đỡ hắn.

Ngày thứ hai, Linh phát hiện ứ thanh trên người đã tiêu tán rất nhiều, đau đớn trên ngực cũng biến mất, xem ra không chỉ bình dược tề hôm qua uống hiệu quả tốt, ngọc thanh lộ hiệu quả cũng không sai, đương nhiên, thôi nhu thủ pháp của Vạn Thần Dật càng không sai. Vạn Thần Dật vừa vặn từ phòng tắm bước ra, thấy Linh tỉnh, cầm ngọc thanh lộ trên bàn, nói: “Bôi thêm một lần!”

Linh tới phòng dược thảo, dược liệu hỗn độn bên trong đã bị y chỉnh lý không sai biệt, hiện chỉ còn một ít là kết thúc, xem ra hôm nay có thể chỉnh lý hoàn tất, Linh khom người, bắt đầu bận rộn. Trận này, Linh lật xem sách dược tề Bạch Diệc vứt cho, phối hợp chỉnh lý những loại dược thảo, Linh phát hiện hiểu biết cùng vững chắc của mình đối tri thức cơ sở lấy một tốc độ cực kỳ kinh khủng tăng lên.

Vốn y chỉ đối những tri thức dược thảo cơ sở hiểu biết tương đối, nhưng chưa đủ toàn diện, đại bộ phận thực vật không gặp qua, nhận thức thiếu khắc sâu, nhưng như thế chỉnh lý một gian phòng các loại dược thảo, Linh hầu như trong nháy mắt đem tri thức dược thảo trước đây vững chắc, đồng thời tốc độ hấp thu tri thức mới cũng nhanh hơn.

Linh vừa chỉnh lý vừa nghĩ lát nữa chỉnh lý xong muốn đi đâu tìm Bạch Diệc đạo sư, dù sao hắn từ ngày đầu dẫn mình qua đây, vứt cho mình mấy quyển sách sau không nhiều nhìn y, chỉ có Lý Dương tiểu quỷ kia thỉnh thoảng gặp.

“Hô!” Linh thân một cái thắt lưng, rốt cục chỉnh lý xong, tâm tình không sai, nhìn thời gian, không sai biệt đến bữa trưa, nghĩ nếu không đi trước căn tin, giúp đám người Hoài Thanh gọi món, lát nữa bọn họ đến không cần chờ.

Vừa định xoay người ra khỏi phòng, liền thấy Bạch Diệc đứng ở cửa, Linh gật đầu ý bảo nói: “Bạch Diệc đạo sư!” Bình ngọc thanh lộ hôm qua Vạn Thần Dật bôi cho y hiệu quả tốt, đây coi như lần đầu Linh kiến thức công lực của vị cao cấp dược tề sư này.

“Chỉnh lý xong?” Bạch Diệc nhìn các loại dược thảo chỉnh chỉnh tề tề, ngực đối tốc độ của Linh cực kỳ kinh ngạc, phương diện này không phải chỉ mười mấy loại dược liệu, mà là hầu như bao quát tất cả sơ cấp dược thảo của Thải Hồng đại lục, không phải chỉ giới hạn dược thảo sinh trưởng trong Đông Triệu quốc, mà là sơ cấp dược thảo của bốn nước còn lại đều ở đây, toàn bộ chủng loại gần tới hai ngàn. Không tốn một tháng thời gian, liền tự mình học xong phân biệt, Bạch Diệc ngực nhịn không được kinh ngạc vạn phần, chính là hắn chỉnh lý, đại khái cũng muốn bốn mươi ngày!

Bạch Diệc tới gần tỉ mỉ nhìn những dược thảo phân loại tốt, không sai, mặc kệ là hai chủng dược thảo cỡ nào tương tự, cũng không nhận sai, thậm chí một gốc dược thảo đặt sai cũng không tìm thấy. Tốc độ của hài tử này rất kinh người, thế nào có thể làm chuẩn xác cùng tinh tế như vậy, còn là mỗi ngày chỉ một buổi sáng, nếu như cả ngày, Bạch Diệc không dám tưởng tượng, hắn sợ chính mình tưởng tượng sẽ khiến hắn vô pháp nhìn thẳng thiếu niên này, tiến tới đối thiếu niên này sản sinh một loại tâm lý ngưỡng vọng.

Bạch Diệc hai tay run nhè nhẹ, không biết là khí trời có chút lạnh, hay làm sao, Bạch Diệc hít sâu một hơi, ổn định tình tự kích động của mình, bảo trì biểu tình nghiêm túc đạo sư bình thường nhìn Linh, “Chỉnh lý không sai, bắt đầu từ ngày mai không cần chỉnh lý dược thảo, ngày mai trực tiếp qua tìm ta!”

“Tốt!” Linh biết y đã thu được tán thành của vị cao cấp dược tề sư này, y có cơ hội chân chính bắt đầu luyện chế dược tề. Tuy trên tay Linh phối phương dược tề không ít, hơn nữa rất nhiều còn là cao cấp phối phương dược tề cùng thánh cấp phối phương dược tề, cộng thêm đời trước y đối Trung dược nghiên cứu tương đối thấu triệt, thế nhưng dù sao dược thảo hai thế giới có rất lớn khác nhau, trước khi bản thân không tinh thông những tri thức sơ cấp, Linh sẽ không bắt đầu luyện chế. Tựa như luyện khí thuật, trước đem cơ sở đánh tốt, là làm tốt bước đầu tiên trọng yếu nhất.

Buổi chiều Linh không đến muộn, cùng Hoài Thanh Ly Tịch và mười học viên ban đầu của thiên tài ban tại phòng học thực chiến đợi La Hồng đạo sư. Vừa nãy ở căn tin, y đánh cơm trưa liền theo hai người Ly Tịch cùng Hoài Thanh ngồi tại bàn ăn, ai biết Vạn Thần Dật bưng bữa trưa của mình qua, sau đó, Lê Văn Uẩn đi theo.

Tám học viên còn lại kỳ quái nhìn năm người bọn họ, tựa hồ không hiểu bọn họ lúc nào cảm tình tốt như vậy, ăn một bữa trưa đều ăn một chỗ. Bất quá, trong năm người ăn có ba người không để ý loại ánh mắt tìm tòi nghiên cứu này, Linh cùng Vạn Thần Dật rất chuyên chú ăn bữa trưa của mình, Hoài Thanh cũng cực kỳ thoả mãn thức ăn lầu hai, so lầu dưới sạch sẽ, an tĩnh, vị đạo tốt còn vô hạn lượng cung ứng, hắn đã chìm đắm trong thế giới tốt đẹp, không rảnh quan tâm xung quanh người nào đệ ánh mắt gì.

Nga, đúng, khiến Hoài Thanh vui vẻ còn có một chuyện, đó chính là nguyên lai phiếu cơm của Linh không bị đánh nát trong thực chiến hôm qua, mà là hoàn hảo đặt trong không gian giới chỉ, cho nên y có thể dùng phiếu cơm của mình ăn. Lê Văn Uẩn là người thứ nhất tiếp thu ánh mắt kỳ dị của tám học viên, hắn mập mờ nhìn bên cạnh, Vạn Thần Dật cùng Linh ngồi đối diện, bất quá rất đáng tiếc, đối phương không thèm nhìn hắn, cả một ánh mắt cũng keo kiệt bố thí cho hắn.

Ly Tịch là người thứ hai phát hiện bầu không khí kỳ quái, hắn cũng cảm thụ ánh mắt của các học viên, kỳ thực hắn rất kỳ quái vì sao nhân vật sùng bái trong cảm nhận của mình đột nhiên qua cùng hắn ăn, vốn hắn định cùng Đông Triệu đệ nhất thiên tài này trò chuyện, lôi kéo làm quen, thế nhưng vừa tiếp xúc gương mặt không chút biểu tình của đối phương, tiểu hoả miêu thiêu đốt trong ngực liền dập tắt.

Hôm qua biết được điều đến thiên tài ban hắn vẫn hưng phấn không thôi, điều đến thiên tài ban không chỉ đại biểu thành tích ma pháp của hắn thu được học viện tán thành, trở thành thiếu niên ma pháp sư bài danh hào của Đông Triệu, càng đại biểu hắn có thể cùng ma pháp thiên tài vĩ đại này học tập. Thế nhưng hôm qua còn không tìm được cơ hội nói chuyện, đã xảy ra chuyện Linh cùng đạo sư thực chiến, sau lại tống Linh về ký túc xá hắn không tâm tư lôi kéo làm quen. Hiện rốt cục tề tập thiên thời địa lợi nhân hòa, nhưng quên tính toán nhân hòa của đối phương.

Ly Tịch có chút bi ai nghĩ, kỳ thực hắn chính là muốn cùng Tam hoàng tử điện hạ bắt chuyện, nói mấy câu mà thôi, cần khó như vậy không! Không ai chú ý tới tâm tư bách chuyển thiên hồi của Ly Tịch, cũng không có người muốn chú ý tới tâm tư bách chuyển thiên hồi của hắn, mọi người cơm nước xong, nghỉ ngơi một hồi, liền đến phòng học thực chiến đợi đạo sư.

La Hồng bước vào phòng học, quét nhìn toàn thể học viên, đối quân số đầy đủ của hôm nay rất thoả mãn, “Hiện tự do tuyển chọn, hai người một tổ, học viên còn lại đối thủ là ta.”

Lời La Hồng vừa ra, toàn thể học viên lập tức nhớ tới một màn hôm qua, tập thể run rẩy, đừng nói giỡn, bọn họ còn muốn mỗi ngày bình thường đi học, mới không cần nằm trên giường nghỉ ngơi một lần nửa tháng. Các học viên rất nhanh hành động, đứng trước mặt học viên bình thường giao hảo hoặc có giao tình, học viên tìm được đối luyện sẽ không cần cùng đạo sư kinh khủng một tổ.

Lê Văn Uẩn như thường tới trước mặt Vạn Thần Dật, Ly Tịch cùng Hoài Thanh hai người rất do dự, bởi không ai tuyển chọn cùng Linh một tổ, nếu như hai người bọn họ trở thành một tổ, đối tượng đối luyện hôm nay của Linh là La Hồng đạo sư, hôm qua mới chiến đấu ma lực hao hết, hôm nay thế nào cũng không đành lòng thấy Linh sắc mặt tái nhợt như vậy.

Hoài Thanh do dự liếc nhìn Linh, lại liếc nhìn Ly Tịch, chân chính thực lực của Linh hắn lý giải, nhưng chính bởi lý giải mới biết tuyệt đối không thể để Ly Tịch đối mặt đạo sư, người thực lực như Linh hôm qua ma lực hao hết đều không thể lay động đạo sư mảy may, vậy trung cấp ma pháp sư như Ly Tịch càng không cần phải nói, cho nên, vẫn là chính mình cùng đạo sư một tổ. Ly Tịch liếc nhìn Hoài Thanh bên cạnh, Hoài Thanh tên chỉ biết ăn này vừa nhìn chỉ biết không chịu đánh, chính mình da dày thịt béo chịu đánh, để Hoài Thanh cùng Linh một tổ, nghĩ tới đây, Ly Tịch vươn tay muốn đem Hoài Thanh đẩy tới trước mặt Linh.

Không nghĩ tới một thân ảnh minh hoàng sắc đột nhiên đi tới, Ly Tịch ngẩng đầu vừa nhìn, là Tam hoàng tử điện hạ, Ly Tịch lập tức phản ứng, đứng trước mặt Hoài Thanh. Hoài Thanh nhịn không được quay đầu nhìn thoáng Lê Văn Uẩn, nhưng thấy Lê Văn Uẩn như trước vẻ mặt ưu nhã tiếu ý, kỳ thực Lê Văn Uẩn chỉ miễn cưỡng duy trì tiếu dung trên mặt, ngực nhưng hận mắng Vạn Thần Dật, ngươi cái này hỗn đản trọng sắc khinh hữu!

Linh cũng không nghĩ tới Vạn Thần Dật đứng trước mặt mình, y biết hắn cùng Lê Văn Uẩn hai người là bằng hữu rất tốt, y không quan tâm đối thủ hôm nay là đạo sư, bởi vì y biết đạo sư hôm nay cùng đạo sư hôm qua không đồng dạng, thế nhưng Vạn Thần Dật đi tới, để Lê Văn Uẩn đối mặt đạo sư, mà bản thân hắn lại đứng trước mặt y.

Linh đối Vạn Thần Dật vung một nụ cười nhợt nhạt, “Ngươi sẽ không hối hận quyết định hôm nay!” Ý Linh là, ta sẽ là một đối thủ tốt.

Thế nhưng tiếu dung này xem trong mắt Vạn Thần Dật, những lời này nghe vào tai Vạn Thần Dật, không phải cùng một ý. Tuy Linh bình thường tiếu dung không ít, không phải vui vẻ cười to hoặc nhếch miệng vui mừng lộ rõ trên mặt, thế nhưng tiếu dung đạm đạm, tiếu ý thiển thiển không chút keo kiệt đối một hữu hảo biểu lộ như vậy, nụ cười này không biết thế nào, Vạn Thần Dật chính là nghĩ không giống, tựa như tiếu dung này càng đẹp mắt, tựa như tiếu dung này chỉ vì hắn vung lên, mà không phải cùng mọi người giống nhau.

Vạn Thần Dật nghĩ rất hài lòng, tâm tình mạc danh kỳ diệu cảm thấy sung sướng, ánh mắt nhìn Linh mang theo mỉm cười, đường cong lãnh ngạnh trên gương mặt bình thường bất cẩu ngôn tiếu trong nháy mắt trở nên nhu hòa, mà câu nói kia của Linh, càng tại trong ngực Vạn Thần Dật nổ tung một đạo pháo hoa sáng lạn, khiến hắn nghĩ tâm tình thư sướng, khóe miệng không tự giác hơi giơ lên.