Chương 43

Trên bàn nước bày một bộ đồ uống trà tinh xảo bằng sứ Thanh Hoa(*), chữ trắng hoa văn xanh, nét vẽ thanh thoát. Màu men tuy trong suốt, nhưng miệng chén đã lên nước sáng bóng, có vẻ như bộ đồ trà này đã theo anh rất lâu.

Bên cạnh bộ đồ trà đặt một cuốn “Cỏ dại”(**), cũng bị lật giở nhiều đến nhăn gấp.

Hóa ra đây là cuộc sống của anh.

Ngôi nhà cô tịch, một quyển văn xuôi, một chén trà xanh, hưởng thụ cô độc, thưởng thức tịch mịch.

Đợi một lúc, không thấy Dương Lam Hàng từ phòng bếp đi ra, Lăng Lăng tiện tay cầm lên cuốn “Cỏ dại” trên bàn trà, tùy ý lật một tờ, không ngờ trang cô vừa lật ra vô tình kẹp một tấm ảnh chụp một cô gái.

Kẹp trong sách mình thường đọc nhất, chắc chắn là người con gái anh thích. Lăng Lăng ý thức được cô gái này nhất định có ý nghĩa rất đặc biệt với Dương Lam Hàng, bèn chăm chú nhìn kỹ người trong ảnh…

Trong ảnh là một cô gái trẻ, bím tóc dài, trên người mặc áo sơ-mi denim màu xanh nhạt, trông chất phác đến nỗi hơi ngốc!

Khuôn mặt này, cô đã gặp qua vô số lần trong gương – Bạch Lăng Lăng!

Cô dùng sức nắm tay, một cơn đau nhức từ lòng bàn tay truyền đến mọi dây thần kinh toàn thân – lần này không phải mơ.

Anh thực sự thích cô! Đây không phải do cô bị rối loạn thần kinh mà nhìn nhầm, cũng không phải ảo tưởng hão huyền của cô, lại càng không phải khát vọng thống thiết trong mơ.

Sự thật bày ra trước mắt, cô không thể lừa mình dối người mà trốn tránh thêm nữa!

Thế nhưng, anh rõ ràng đã có người trong lòng, anh chuyển đối tượng từ khi nào vậy?

Lúc ở thành phố B, anh nhẹ nhàng ôm cô, ngồi trên xe anh chạm vào tay cô…

Trước đó, khi cô làm thí nghiệm nhiệt độ cao, cô vừa thét lên một tiếng anh liền vọt tới, liệu đó không phải là tình cờ chứ…

Anh muốn giữ cô lại học tiến sĩ, còn cả khi cô “tỏ tình”, anh cười nói: “Vừa hay thầy giáo không có bạn gái, nếu em yêu tôi đến không thể kiềm chế, từng giờ từng phút đều nhớ đến tôi, tôi có thể cho em một cơ hội… Để em làm bạn gái của tôi! Đương nhiên, lấy hôn nhân làm điều kiện tiên quyết…”

Không phải anh nói đùa với cô sao?

Trước khi cô nhập học, anh còn nói qua: “Tôi hy vọng cái em báo đáp không phải lễ tiết, mà là tình cảm.”

Nhớ lại trước đó nữa, lần đầu họ gặp nhau, nhìn nhau quá mười bảy giây, phải chăng khi ấy họ đã bị trúng tình yêu sét đánh!

Lăng Lăng lắc lắc đầu, “tình yêu sét đánh”? Với diện mạo này của cô, có đi phẫu thuật thẩm mỹ mười lần, cũng không có khả năng làm cho Dương Lam Hàng bị sét đánh!

Càng nhớ lại… suy nghĩ của cô càng hỗn loạn, căn bản cái gì cũng mù mờ!

Dương Lam Hàng ngồi bên cạnh, nhìn thoáng qua quyển sách trên tay cô, không nói một lời, rót hai tách trà nhài, một tách đặt trước mặt cô.

Thôi chết rồi! Lăng Lăng đột nhiên sực nhớ ra, nửa giờ trước cô tỏ tình với Dương Lam Hàng, còn muốn cùng anh “qua đêm” để chứng minh tình cảm của mình, anh tin thật ư!!!

Cô vội vàng bỏ sách xuống. “Thầy Dương, thực xin lỗi, em có chút việc…”

Dương Lam Hàng nắm chặt cổ tay cô, giữ cô lại vị trí ban đầu. “Em còn muốn trốn tránh tới khi nào hả?”

“Em…” Cô không trốn tránh, nhưng cô không thể cho anh cái anh muốn.

“Chúng ta nói chuyện đi.”

Anh bình tĩnh nâng tách trà lên, uống một ngụm, nước trà hơi sóng sánh tiết lộ sự căng thẳng trong lòng anh.