Chương 43 – Anh thua rồi

Một tháng sau, rốt cuộc Lâm Nặc cũng đi gặp cháu của dì Lý.

Khi đó cô đang nghỉ ngơi ở nhà, nhận được điện thoại của bà Từ. Cô nghe rồi thoải mái cười nói: “Vâng, mọi người chọn địa điểm đi”.

Ngắt điện thoại, Hứa Diệu Thanh hỏi: “Hẹn hò à? Xem mắt ư?”

Cô xoay người vào phòng chọn quần áo, lôi ra vài bộ ướm thử trên người, không quên hỏi ý kiến bạn: “Bộ nào đẹp?”.

Mùa thu đang thịnh hành màu xám tro nhạt, trang nhã đơn giản, Hứa Diệu Thanh vội phản đối: “Thiếu sức sống!”.

Cô nghe xong chẳng nói lời nào, kéo cô ấy cùng xuống phố kết quả là quần áo mua về trải đầy trên giường, màu sắc rực rỡ, chất liệu mỏng manh, mềm mại, tựa như áng mây đủ màu sắc sặc sỡ.

Hứa Diệu Thanh lén gọi điện cho Hứa Tư Tư, chẳng chút kiêng dè nói: “Phát điên rồi.”

Cô nghe rồi chẳng để tâm chỉ mỉm cười.

Cho dù Giang Doãn Chính là ma túy thì rốt cuộc cũng dần cai được. Có lẽ, hiện giờ chính là cơ hội để bản thân thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn mãi chẳng có kết thúc đó.

Quá trình xem mắt diễn ra tẻ nhạt, đối phương là Hoa kiều, đã sống ở nước ngoài gần mười năm, dù là ngôn ngữ hay thói quen sinh hoạt cũng đều đã bị Tây hóa.

Địa điểm hẹn hò ban đầu là nhà hàng cơm Tây, Lâm Nặc ăn một chút bò bít tết tái, trong quãng thời gian tìm hiểu chỉ cần nghe đến món thịt bò cô lập tức nghĩ ngay đến dòng máu từ thớ thịt chảy ra khi cắt. Sau này, cô thực sự không thể kiên trì được nữa. Thế là, cô đề nghị đi cơm Tàu, trước mặt là lẩu cay và cá hấp, cô chẳng gìn giữ hình tượng, ăn uống vô cùng vui vẻ.

“Hóa ra chỉ là một cô gái nhỏ bé!”, kèm theo nụ cười khẽ, anh đưa tay ra lấy khăn giấy giúp cô lau vết dầu mỡ trên khóe môi.

Cô ngẩng lên, mồ hôi lấm tấm trên trán, nhướn mày: “Nhưng mà anh Trương đây thì đã già rồi”.

“Đúng thế”, Trương Nhật Bằng vẫn mỉm cười, “Thế nên, chúng ta kết hôn nhé”.

Tiếng người trò chuyện trong nhà hàng huyên náo, cô sững sờ, cầm cốc lên uống vài hớp rồi nói: “Chúng ta mới quen biết nhau chưa đến ba tháng”.

“Vậy thì có sao? Cứ cho là ba ngày cũng chẳng vấn đề gì”, đúng phong cách thoải mái, điển hình của người Mỹ, anh nắm tay cô: “Anh thích em”.

Buổi tối Lâm Nặc về đến nhà, nằm trên giường ngẫm nghĩ, rốt cuộc thế gian này vẫn thật kỳ diệu.

Thứ bản thân mong muốn nhất thì không có được, còn hạnh phúc của người khác lại nằm trong tay mình.

Cuối cùng cô vẫn chẳng hứa hẹn gì, chỉ nói: “Đợi thêm một thời gian nữa”.

Anh không muốn ép cô, chỉ nghiêng người đặt một nụ hôn lên trán cô, cười nói: “Người bị từ chối là anh, sao em lại đau lòng vậy?”

Cô chỉ lắc đầu không nói, ánh mặt trời ngày đông chiếu xuyên qua kẽ lá rắc những tia sáng vụn vặt, loang lổ lên mặt đất.

Ăn xong bữa trưa, Lâm Nặc quay về công ty, hai người họ chia tay nhau dưới tòa cao ốc, cô bỗng giật mình, lặng người nhìn về phía trước.

Trương Nhật Bằng hỏi: “Sao thế?”

Lâm Nặc không đáp, một lát sau sau mới lấy hết can đảm đi thẳng đến góc cua rồi dừng lại.

Không ngờ cô lại nhìn thấy xe của Giang Doãn Chính ở đây. Mấy tháng qua, Lâm Nặc cứ ngỡ rằng anh thực sự đã trở nên nhạt nhòa trong cuộc sống của cô. Sau khi chia tay tại khách sạn, hai người họ không liên lạc với nhau, cả Trợ lý Từ cũng chẳng thấy xuất hiện.

Thế nhưng, hiện giờ chiếc xe BMW đen tuyền đang dừng trong bãi đỗ xe dưới tòa nhà, cánh cửa khẽ hé mở.