Chương 43 – Công ty gặp nguy

Cuối cùng Lăng Khiên ở lại cũng không đến một ngày. Sáng sớm ngày thứ hai Đồng Yên đã rời giường sớm giúp anh thu thập hành lý. Lăng Khiên sau khi tỉnh lại, nhìn thân hình nho nhỏ đang thu thập hành lý cho mình thì cúi đầu thở dài một hơi, một lần nữa ngửa mặt nằm vật xuống, kéo chăn lên che mặt, đè nén lại tất cả thương nhớ cùng lưu luyến ở trong lòng rồi mới đứng dậy đi về phía phòng vệ sinh.

Mẹ Đồng Yên sáng sớm mang điểm tâm tới bệnh viện cho chồng, cho nên trên bàn cơm chỉ còn hai người Đồng Yên và Lăng Khiên, bọn họ vẫn duy trì trầm mặc. Lăng Khiên từ từ ăn cháo, khóe miệng có độ cong nho nhỏ, thỉnh thoảng lại liếc mắt về phía đối diện đang mang vẻ mặt ưu thương nhìn mình. Trong mắt cô nồng đậm lưu luyến, không nỡ rời xa làm trong lòng anh khó chịu muốn chết.

Rốt cuộc sau khi ăn xong bát cháo, anh than nhẹ một tiếng, cầm lấy tờ giấy ăn lau miệng rồi đứng dậy đi tới. Anh trực tiếp ôm lấy cô gái nhỏ đang ngẩng đầu theo dõi hành động của anh, ôm ngang lấy người trước ngực rồi bước nhanh về phía phòng ngủ, đặt cô ở trên giường sau đó bắt đầu hôn.

Những nụ hôn nóng bỏng, tinh tế mà ngọt ngào lướt qua từng tấc da thịt Đồng Yên, cô thở khẽ hai cái, sau đó hai tay cô ôm thật chặt lấy tấm lưng đầy khiêu gợi của anh, cằm cô chôn ở gáy anh, khẽ cắn một cái.

Lăng Khiên cảm giác được từng cơn tê dại sau khi đụng chạm, cả người khẽ run lên một cái, sau đó anh dùng tay nâng gáy cô lên, làm cô không thể cần dùng hành động này náo loạn trên vai anh nữa.

Một lát sai, Lăng Khiên nhẹ véo nhẹ nắm cái cổ tinh tế của cô nói: “Anh phải đi rồi, tài xế đã đợi rất lâu rồi.”

Đồng Yên cúi đầu mang theo nghẹn ngào đáp một tiếng nhưng cô lại ôm lấy anh càng chặt hơn.

Anh hôn một chút lên tóc cô và ôm cô ngồi dậy, nhẹ vỗ về lưng cô nói: “Ngoan, không bận thì anh lại tới thăm em. Em ở nhà phải phụng dưỡng bố mẹ thật tốt, chờ chú Đồng khá hơn một chút, chúng ta lại đón họ về chơi.”

Đồng Yên mặt vẫn chôn ở cổ anh nhẹ nhàng lên tiếng, rồi ôn nhu nói: “Sau khi trở về anh nhớ phải đi bệnh viện kiểm tra, uống thuốc đúng giờ, không được làm việc quá mệt mỏi. Mỗi giờ em sẽ gọi điện kiểm tra anh đấy nhé.”

Lăng Khiên gật đầu cười: “Tuân lệnh!”

Nhưng cuối cùng vẫn phải tách ra, Đồng Yên vẫn đứng ở dưới lầu chờ cho tới khi không còn nhìn thấy bóng xe nữa thì mắt mới hồng hồng lên nhà, trở lại phòng ngủ nhìn quần áo của anh tán loạn trên giường, cô quỳ xuống dưới đất, áp mặt vào áo hít hít ngửi ngửi, thật cẩn thận cầm áo anh rồi lúc sau mới đứng dậy treo vào tủ.

Lăng Khiên sau khi lên xe, ngồi ở phía sau, ánh mắt anh nhìn ra cảnh vật bên ngoài cửa sổ không tính là quen thuộc nhưng cũng coi như là thân thiết, trên mặt là nụ cười vô cùng nhu hòa. Cho đến khi xe tăng tốc độ, nhu tình cùng lưu luyến trong đáy mắt anh biến mất, xoay người nhận lấy laptop mà tài xế mang đến, xem xét một chút bưu kiện sau đó bắt đầu bận rộn.

Trở lại thành phố G, Lăng Khiên về nhà tắm rửa sạch sẽ, đổi y phục rồi lập tức đến công ty. Sau khi cuộc họp kết thúc thì đã qua giờ cơm tối, Lăng Khiên một bộ dạng mệt mỏi trở lại phòng làm việc, nằm trên ghế salon móc ra một điếu thuốc đốt, mãnh liệt hút hai cái rồi mới lấy điện thoại ra nhận xem tin nhắn đã nhận được từ hai tiếng trước.