Chương 43 – Đâm ngang

Từ lần trước bị Bạch Vĩ Minh “phái” về nước xử lý hôn sự giữa Bạch Nhật Tiêu cùng Chung Thi Âm, An Như Nguyệt chưa quay về Mỹ lần nào, thậm chí còn chặt đứt liên hệ với bên kia. Trải qua hơn một năm ‘thâm tư thục lự’ (suy nghĩ kỹ càng), bà có lẽ cũng đã nhìn thấy rõ ràng, con đường bản thân mình cần tiếp tục đi không thể có tên đàn ông kia nữa.

Bạch Nhật Huyên như thế nào cũng không nghĩ tới việc mình còn có thể cùng An Như Nguyệt ‘tâm bình khí hòa’ ngồi đối diện. Từ sau khi Bạch Nhật Tiêu mang cô ra khỏi tòa thành, cô chưa gặp lại an Như Nguyệt lần nào, mặc kệ việc cả hai đương cùng ở trong một thành phố, nhưng cũng hẳn đã trở thành xa lạ. Gặp lại bà, Bạch Nhật Huyên cố gắng mấy cũng không ức chế được xúc động muốn òa khóc. Dù sao An Như Nguyệt cũng coi cô như là con gái ruột của mình, nhưng là rốt cuộc, cô vẫn thương tổn An Như Nguyệt, lựa chọn Bạch Nhật Tiêu.

Bạch Nhật Tiêu ngồi bên cạnh cô, nắm chặt bàn tay nhỏ bé đang run run. Anh hiểu tâm tình bây giờ của Bạch Nhật Huyên, nhất định là trăm mối cảm xúc ngổn ngang. Ý nghĩa của An Như Nguyệt trong lòng cô, anh vẫn rõ ràng.

Mấy ngày này, An Như Nguyệt luôn nghĩ rằng, có lẽ việc gả cho Bạch Vĩ Minh chính là một nét bút hỏng trong cuộc đời mình, nhưng là hạnh phúc trước mắt này cũng chính là niềm an ủi lớn nhất nét bút hỏng này đã mang lại cho bà. Dù rằng đã hơn một năm nay bà cùng con gái không có cơ hội gặp mặt nhau nhiều lắm, nhưng qua báo hay tivi, bà vẫn có thể theo dõi được tin tức liên quan đến Hoàng Đình quốc tế. Vẫn như những ngày xưa cũ, Bạch Nhật Tiêu luôn là đứa con khiến bà có thể hãnh diện. Trong một năm ngắn ngủi, nó đã mở rộng Hoàng Đình quốc tế đến các khu vực Đông Á, thậm chí thu mua cả Chung thị có vị trí lừng lẫy trong nước. Bà thực sự may mắn, Bạch Nhật Tiêu không hề giống Bạch Vĩ Minh, có nguyên tắc sống của chính mình. Ít nhất nó cũng không vì lợi ích riêng mà chôn vùi tình yêu. Mà Huyên Huyên, sắc mặt của con bé bây giờ cũng tốt lắm. Nửa năm nay đi theo Bạch Nhật Huyên cùng trời cuối biển, đi tới đi lui Âu Á, Bạch Nhật Tiêu cũng không để con bé quá vất vả. Bây giờ hoàn toàn là một cô gái nhỏ hạnh phúc, có vẻ xinh đẹp khi đắm chìm trong tình yêu. Bà vẫn rất muốn nhìn thấy dáng vẻ khi yêu của Bạch Nhật Huyên, bây giờ đã thấy được.

“Vẫn còn nghi ngờ mẹ sao?” Cứ nhìn nhau mà không nói gì. Thật lâu sau đó, An Như Nguyệt mới chủ động mở miệng, đôi mắt chao đảo nhìn thẳng vào tròng mắt cũng phiếm hồng của Huyên Huyên, “Mẹ cũng không biết, hai con lại yêu nhau sâu nặng đến như vậy, cho dù có áp lực của dư luận, lợi ích của công ty cũng không thể động tới.” Giọng nói của bà thực nặng nề. Sau khi Bạch Nhật Tiêu khiến các phóng viên khiếp sợ, bà lại nhìn thấy con mình mạnh mẽ bảo vệ tình yêu của mình, thì bà mới hiểu ra được, đây mới là tình yêu. Nếu trong tình yêu còn có cả lợi ích, khúc mắt, sẽ giống như bà cùng Bạch Vĩ Minh, ly hôn cũng không được mà tái hợp cũng chẳng xong, trước mắt chỉ có thể vợ chồng bất hòa thế này.

Bạch Nhật Huyên lắc đầu. Đối với một người thật lòng yêu thương mình nhiều năm như vậy, cho dù không có quan hệ nào, cô làm sao trách cứ được. “Mẹ, con không trách mẹ, thật sự. Con biết mẹ luôn muốn tốt cho chúng con.” Cho dù thật sự bị xã hội phỉ nhổ, thì tất cả những điều An Như Nguyệt làm, cũng chỉ là tận lực tránh khỏi bi kịch này mà thôi.