Chương 43 – Lễ cưới

Ngày Ninh Nhiên và Diệp Tuyết Quân kết hôn xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn, Hạ Hà Tịch đột nhiên nhận được điện thoại, báo công ty có chuyện gấp nên không thể đi cùng. Bà mối đành đi một mình, thế nên gặp phải chuyện bất ngờ thứ hai, Hà Kiến Vũ cũng là một trong những vị khách tới dự lễ cưới.

Khi Tô Tiểu Mộc và Ninh Nhiên dính với nhau cũng là lúc tình cảm giữa anh cả Tô Khiêm Trình và Hà Kiến Vũ tốt nhất. Ninh Nhiên bắt chước bà mối, cứ ra rả gọi “chị dâu, chị dâu”. Sau này, khi mỗi người một nơi, có lẽ bọn họ vẫn giữ liên lạc. Vì vậy, Ninh Nhiên mời chị ta tới dự đám cưới cũng chẳng có gì lạ.

Lễ cưới được tổ chức theo kiểu truyền thống của Trung Quốc. Tuy bình thường nhưng cũng rất có khí thế, coi như không xử bạc với Diệp Tuyết Quân. Trừ việc bố mẹ Ninh Nhiên nhìn thấy bà mối thì mặt mày hơi lúng túng, tất cả đều rất bình thường. Sau khi các nghi thức kết thúc, đôi vợ chồng mới cưới đi các bàn chúc rượu. Nhìn quanh một lượt, chẳng thấy có ai quen, con cáo họ Hạ kia lại chưa tới, bà mối gắp được hai miếng thì chuẩn bị chào về.

Cô đi một vòng trong khách sạn mà không tìm thấy cô dâu nhưng lại gặp chú rể Ninh Nhiên ở ngoài hành lang. Hai người vừa nhìn thấy nhau thì đều ngập ngừng né tránh. Trước mặt người khác, bà mối có thể giả vờ như không có chuyện gì, nhưng khi một mình đối diện với người yêu cũ, trong lòng vẫn cảm thấy rất mông lung.

Bầu không khí hơi trầm xuống. Hai người cứ im lặng đứng ngoài hành lang như thế, dường như ai cử động trước sẽ phá hỏng bầu không khí này. Một lúc lâu sau, lâu tới nỗi Tô Tiểu Mộc nghĩ rằng chân mình đã mọc rễ thì mới nghe thấy tiếng mở cửa phía sâu trong hành lang. Tiếng cười ồn ã từ trong vọng ra, lát sau thấy mấy cô gái vây xung quanh Diệp Tuyết Quân bước ra. Hóa ra Ninh Nhiên đang đợi cô dâu thay quần áo.

Nghĩ tới đây, bà mối im lặng cúi đầu. Diệp Tuyết Quân cũng phát hiện sự tồn tại của Tô Tiểu Mộc, kéo cô lại hỏi thăm một hồi. Bà mối nói nhà mình có việc nên phải về trước, Diệp Tuyết Quân cũng không giữ, chào tạm biệt rồi vào đại sảnh khách sạn cùng Ninh Nhiên.

Khi Ninh Nhiên đi qua người bà mối, cô mơ hồ nghe anh nói: “Chúc mừng!”

Chúc mừng!

Bà mối từ từ nắm chặt tay, tâm trạng thất tình đã dồn nén trong lòng mấy năm nay cuối cùng cũng được thả lỏng rồi biến mất. Trong ngày cưới của Ninh Nhiên mà anh lại nói chúc mừng với cô. Chúc mừng gì chứ? Hôm ấy, trong cửa hiệu áo cưới, anh đã nhìn thấy, xa anh, Tô Tiểu Mộc vẫn là cô bé vui vẻ ngày nào. Cô không chỉ tiếp tục sống mà còn tìm được một ông chồng tốt hơn anh ngàn vạn lần, đương nhiên đáng để chúc mừng rồi.

Mắt Tô Tiểu Mộc hơi ươn ướt nhưng khóe miệng lại thoáng nhếch lên. Có lẽ trong lòng Ninh Nhiên, sự xuất hiện của cô hôm nay là khiêu khích, là cố ý làm anh khó chịu. Nhưng chỉ mình bà mối mới hiểu, dù cho mối tình ấy kết thúc như thế nhưng cô vẫn không thể gạt bỏ hết những năm tháng thiếu niên có Ninh Nhiên bên cạnh, không thể quên nỗi sợ hãi khi phải đối diện với việc bị cưa chân và cả sự an ủi của Ninh Nhiên.

Khi ấy, bệnh viện sắp làm phẫu thuật mổ xương cho bà mối, nếu xương bị hoại tử thì phải cưa chân trái. Trước khi phẫu thuật, lớp trưởng ngoan – học sinh gương mẫu Ninh Nhiên chưa bao giờ tới muộn về sớm, tự nhiên lại trốn học tới thăm cô. Rõ ràng, cậu bé ấy còn luống cuống hơn bất cứ ai, nhưng vẫn giả vờ bình tĩnh nói: “Tiểu Mộc, em biết không, sự may mắn và xui xẻo của một người đều có giới hạn cả đấy. Em xem, lần này em bị tai nạn…là đã dùng hết sự xui xẻo của kiếp này rồi. Thế nên em phải tin rằng, sau này, em sẽ chỉ còn lại may mắn thôi. Thế nên… chắc chắn em không bị cưa chân đâu, em phải cố gắng lên…”