Chương 43 – Mệt rồi

Người đàn ông che ô cho phụ nữ trong ngày mưa chẳng có gì đáng khen tặng, quan trọng là, người đàn ông này có bằng lòng che chắn tất cả nước bùn, tai nạn và gió lạnh hay không.

Khách sạn nằm dưới chân núi Phật Sơn, khách trọ chủ yếu là người thành phố khác, điều kiện vệ sinh không tệ, nhưng chi phí cũng không rẻ, vậy mà sếp lớn lại đặc biệt đặt cho mỗi người một phòng, điều này khiến cho suy nghĩ “sếp lớn đều là quỷ hút máu” của Tô Nhạc có chút đổi mới.

Mưa càng ngày càng lớn, Tô Nhạc đứng cạnh cửa sổ, bắt đầu nghi ngờ lần này tới Phật Sơn phải chăng sẽ phải chết dí trong khách sạn, trời mưa thế này, cho dù là trèo lên Phật Sơn thanh tịnh, linh thiêng thì cũng không an toàn. Nhỡ may khi ngã xuống núi lại đúng lúc Phật không nhìn thấy, thì một khắc sau lập tức có thể đi gặp Phật.

Tiếng gõ cửa vang lên, Tô Nhạc mở cửa ra đã thấy Ngụy Sở đứng bên ngoài, bộ âu phục nghiêm chỉnh cũng đã được đổi thành một bộ quần áo thoải mái, anh nở nụ cười khiến Tô Nhạc liên tưởng tới một câu thành ngữ vô cùng tầm thường: “tuấn nhã phi phàm”.

“Nghe nói gần đây có một quán lẩu rất ngon, mọi người chuẩn bị tới đó.” Ngụy Sở nhìn sắc mặt Tô Nhạc, dường như không còn vẻ mệt mỏi như lúc mới lên xe: “Em đã đỡ mệt chưa?” Nói xong, anh vươn tay nắm lấy tay Tô Nhạc, đối phương không né tránh.

Chỗ đó không xa, nếu đi xe du lịch đến quán lẩu cũng không quá thích hợp, mọi người miễn cưỡng đi bộ ra ngoài, mưa rơi rào rào, đập vào ô khiến người ta cảm thấy ban đêm đặc biệt yên tĩnh.

Một đôi nam nữ che chung một chiếc ô đi phía trước là hình ảnh vô cùng đẹp trong mắt mọi người, ngay cả chiếc ô trên đầu hai người đó cũng có vẻ phong cách hơn hẳn, thực ra đó chỉ là chiếc ô tùy tiện mua ở ven đường thôi.

“Trai thanh gái lịch, thì ra chàng thanh niên đầy hứa hẹn này đã là vật trong bàn tay Tô Nhạc, chúng ta không có hy vọng rồi.”

“Cực phẩm không còn thì còn thượng phẩm, đừng kén chọn nữa.”

Giang Đình nghe hai nữ nhân viên bên cạnh thấp giọng nói chuyện với nhau, chị mỉm cười, đoạn tình cảm này đúng là thành công ngoài dự đoán, nhưng không biết chị có được coi là bà mối hay không, nếu không có chị bảo Tô Nhạc tới Kim Sở bàn chuyện hợp tác, vị tổng giám đốc Ngụy vĩ đại này có lẽ cũng chưa theo đuổi được Tô Nhạc, đúng không?

“Em đang nhìn gì vậy?” Ngụy Sở thấy Tô Nhạc dáo dác nhìn quanh, cười hỏi: “Muốn mua gì sao?”

“Nhu cầu cấp bách hiện nay của em là một cái ô, ánh mắt bắn về phía này có sức xuyên thủng quá mạnh mẽ.” Tô Nhạc không nhịn được mà xoa xoa cánh tay, tỏ vẻ không chịu đựng được. Cô nghiêng đầu nhìn bàn tay đang cầm ô, móng tay được cắt gọn gàng sạch sẽ, làn da hơi trắng, mỗi một ngón tay giống như được điêu khắc ra, cô có chút thèm muốn được chọc chọc lên những ngón tay và mu bàn tay kia, một người đàn ông có vẻ ngoài dễ nhìn như vậy làm gì?

“Em biết mà, bạn trai có tiền đã là không an toàn, nếu có bạn trai vừa có tiền vừa đẹp trai, đó chính là tai họa.” Cảm thấy chưa hết giận, cô lại chọc chọc lên bàn tay anh, Tô Nhạc thở dài nói: “Anh nói xem, anh và em hẹn hò thật là mệt, hoảng hốt lo sợ thì không nói làm gì, nay còn bị người ta dùng ánh mắt như tia X kia để rà quét nữa, mệt, thật sự rất mệt.”