Chương 43 – Người lạ

Lúc Giang Nhân Ly gọi điện thoại đến, Mạc Tu Lăng chỉ suy nghĩ vài giây, rồi lập tức goi điện yêu cầu hủy lịch trình buổi chiều và buổi tối cùng ngày. Bây giờ là giai đoạn bận rộn, cho đến khi anh lên máy bay vẫn còn phải xử lý công việc. Thực sự là bận đến tối tăm mặt mũi, ai cũng không khiến anh nghỉ ngơi được.

***

[Giang Nhân Đình]

Mạc Tu Lăng vừa lên máy bay đã ngủ thiếp đi. Giang Nhân Đình nhìn lông mày anh nhíu lại, thật muốn đưa tay lên chạm vào, nhưng tay vừa đưa ra giữa không trung liền thu lại.

Cô nhìn khuôn mặt anh tuấn của Mạc Tu Lăng, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác thỏa mãn. Cô đã từng vô số lần trong mơ nhìn thấy diện mạo ấy, anh quay đầu lại cười với cô. Sau đó, cô liền có dũng khí nỗ lực quên mình. Những ngày học ở trường, cô cố gắng đến nhường nào chỉ có bản thân cô biết. Cô căn bản không có năng khiếu trời cho, cho nên chỉ có thể nỗ lực hết mình để mang lại cho mình mọi thứ. Hàng ngày cô đều ôm từ điển tra từng từ một, ép buộc bản thân nói chuyện phiếm thật nhiều với người nước ngoài. Cô vẫn luôn kiên trì, chỉ vì muốn biến mình thành một con người mới.

Hai năm nay, cô liên tục thay đổi bản thân, hoàn thiện mình. Cô muốn trở thành một người ưu tú, có thể đứng bên cạnh anh, giờ đây cô đã đạt được mục tiêu của mình. Chỉ cần có thể ở bên cạnh anh, cô nguyện ý làm tất cả mọi việc.

Vẫn là gương mặt quen thuộc này, khiến cô kiên trì cho tới nay.

Hiện tại, gần như vậy, quen thuộc như vậy, thật như vậy. Trong lòng cô cảm thấy chua xót nhưng lại vui sướng vô hạn. Chỉ vì giờ khắc này, mà cô đã cố gắng không ngừng, trở thành một người có tư cách sánh vai bên cạnh anh.

Cô nhỡ kỹ năm mười tuổi, gia đình bọn họ tới sống ở khu nhà này. Hơn nữa quan hệ giữa Giang Thánh Minh và Mạc Chí Hạo lúc ấy cũng không bình thường, cho nên hai nhà thường xuyên qua lại với nhau. Mà Giang Nhân Mạn và con gái lớn là họ Mạc có quan hệ rất tốt, thường xuyên lui tới Mạc gia chơi. Bạch Thanh Hà muốn Giang Nhân Mạn đưa cô ra ngoài chơi cho nên Giang Nhân Mạn cũng mang theo cô đến nhà họ Mạc.

Năm ấy, Mạc Tu Lăng mười hai tuổi, khuôn mặt sáng sủa nho nhã. Giang Nhân Đình thấy anh, bất giác nở nụ cười.

Giang Nhân Mạn lên trên lầu hai vào phòng chị Mạc, còn Mạc Tu Lăng ở lại nhìn cô hỏi: “Em chính là Đình?”

Trước khi tới đây, cô không biết lại có một giọng nói có thể thấm vào ruột gan như vậy, khiến cho đáy lòng phát sinh một niềm vui sướng.

Cô gọi anh là anh Tu Lăng.

Giang Nhân Mạn không để ý tới cô cũng không sao, cô còn có anh Tu Lăng.

Mạc Tu Lăng sẽ đưa cô đi chơi, dạy cô rất nhiều điều cô không biết.

Mười một tuổi, rất nhiều người trong trường học đi xe đạp. Giang Nhân Đình cũng năn nỉ Mạc Tu Lăng dạy mình.

Mạc Tu Lăng nghe vậy thì sắc mặt có vẻ không tốt nhưng vẫn đồng ý.

Lúc ấy, Giang Nhân Đình mới biết được, anh Tu Lăng trong lòng cô là người có thể làm được mọi thứ hóa ra lại cũng có chuyện anh không làm được. Anh không biết đi xe đạp. Vì muốn dạy cho Giang Nhân Đình mà anh nỗ lực học. Anh ngã xe rất nhiều lần, nghiêm trọng nhất là một lần đâm vào tảng đá lớn, anh bị chảy rất nhiều máu.

Giang Nhân Đình vừa khóc vừa chạy tới: “Anh Tu Lăng, đừng tập nữa, em không thích đi xe đạp. Em không muốn học nữa, anh Tu Lăng cũng đừng tập nữa.”