Chương 43 – Trùng phùng

Mùa xuân năm nay tuyết rơi rất dày, hai ngày liên tiếp đài khí tượng đều thông báo tuyết rơi ở mức cao. Trận tuyết dày khiến cho công việc bố trí sân khấu và một số công việc khác của show diễn bị dừng lại hoàn toàn, sau khi hỏi thăm, Diệp Mộc biết trận tuyết này còn kéo dài ít nhất một tuần nữa, cho toàn bộ ê kíp nghỉ ngơi hai ngày. Tuyết rơi dày, tầm nhìn bị che khuất, cộng thêm mặt đường trơn trượt, khi trở về Diệp Mộc nhìn thấy mấy chiếc xe bị lật ngửa bên đường, cô đã đi khá chậm nhưng suýt chút nữa cũng đâm phải một lan can bên đường. Suốt dọc đường đi hết sức cẩn thận, vừa bước vào nhà cô nằm vật xuống sofa, không động đậy gì một lúc lâu.

Tề Úc Mỹ Diễm gọi điện hỏi cô lúc nào đi nghỉ, nói thêm vài câu, Diệp Mộc bất ngờ nói cho bà biết bà đã gặp Dung Nham. Tề Úc Mỹ Diễm cười khẩy nói: “Cái thằng khốn ấy còn mặt dày gặp con?”

“Cái căn nhà mẹ giấu con bán đi ấy là anh ấy mua lại.”

“Phí lời! Mẹ bảo Vi Nhiên đánh tiếng với nó, ngoài nó ra, còn có ai mua với giá cao như thế chứ?” Tề Úc Mỹ Diễm dương dương đắc ý. “Diệp Mộc, chuyện của con và nó lần này coi như xong rồi, con cứ làm rắn vào cho mẹ! Phụ nữ rơi vào bẫy của một tên đàn ông đẹp trai, đào hoa là chuyện rất bình thường, nhưng rơi vào bẫy hết lần này đến lần khác thì quá ngốc!”

“Nhưng bây giờ anh ấy là nhà tài trợ lớn nhất của tụi con…”

“… Diệp Mộc!” Hoàn toàn không bất ngờ, Tề Úc Mỹ Diễm hét lên, tiếp theo là một tràng những lời mắng mỏ ghê gớm, Diệp Mộc để điện thoại ra cách xa nhất có thể, đợi đến khi giọng nói kia trở lại bình thường, cô tiếp tục: “Con và anh ấy có nói chuyện một lần, trước đây quả thực có những sự hiểu lầm… Mẹ yên tâm, lần này con sẽ nắm thật chắc.”

“DIỆP MỘC! Con thử ngọt ngào lại một lần nữa với nó xem! Bà thì bà dóc da!” Tề Úc Mỹ Diễm nổi giận. Diệp Mộc đang định an ủi bà thì chuông cửa vang lên: “Có người bấm chuông, con cúp máy trước đây, lần sau nói chuyện tiếp nhé mẹ!”

Diệp Mộc cứ nghĩ là Tề Ngải Ức đến đưa cơm, ai ngờ được vừa mở cửa thì quả đúng là có người mang cơm đến thật, nhưng người đó không phải Tề Ngải Ức, mà là “cái thằng khốn” Tề Úc Mỹ Diễm vừa mắng mỏ. “Anh… có việc gì sao?” Diệp Mộc hỏi. Dung Nham giơ hộp cơm trong tay lên: “Tề Ngải Ức bảo anh đưa cơm đến, anh ấy trở về Hồng Kông rồi, đi có vẻ rất vội. Anh ấy bảo anh nói với em, mấy ngày tới anh sẽ phụ trách việc chăm sóc em.” Diệp Mộc đẩy cửa, nhìn anh hồi lâu: “Anh vào đi.”

Hoa tuyết dày đặc.

Diệp Mộc bưng bát canh xương nóng bốc khói nghi ngút uống một cách thoải mái, Dung Nham gắp món ăn nóng hổi cuối cùng lên: “Được rồi, mau ăn đi!” Diệp Mộc cầm đũa lên, hỏi: “Anh đã ăn chưa?”

“Vẫn chưa.” Dung Nham từ từ tháo chiếc găng tay. “Anh về nhà ăn sau.” Diệp Mộc uống cạn bát canh, múc thêm một bát cho mình, rồi lại múc đầy một bát cho anh. Dung Nham mỉm cười đỡ lấy, khi cúi xuống, đuôi lông mày khẽ dịu dàng nhếch lên.

Ăn xong bữa tối đã hơn tám giờ, Diệp Mộc rửa bát trong nhà bếp, Dung Nham thu dọn bàn ăn, rồi ra ngoài xem ti vi, một lúc sau lại chạy đến bên cô, hâm nóng một cốc sữa, vừa uống vừa đứng đó nhìn cô làm việc. Diệp Mộc thỉnh thoảng quay ra, nhìn vết sữa quanh mép anh như một bộ râu rất ngố, không nhịn được bật cười.