Chương 438: Vu khống hãm hại

Dương Thu Trì cười ha ha ôm con gái đến cạnh Liễu Nhược Băng, ngồi ngang với nàng, ngẫm nghĩ một hồi rồi nói: “Con trai là ta cùng Băng nhi có với nhau ở trên tuyệt đỉnh vạn sơn, ừ… Mão lão nhân gia có một câu thơ gọi là ‘Đạp biến thanh sơn nhân vị lão, phong cảnh giá biên độc hảo’ Vậy con trai cứ đặt là Dương Đạp Sơn đi!”

Hai má Liễu Nhược Băng ửng hồng, vui sướng gật đầu: “Đẹp lắm, vậy sẽ gọi là Dương Đạp Sơn!”

Chúng nữ đua nhau vỗ tay khen hay: “Tên đẹp quá, vừa có lai lịch vừa có khí phách!”

Tống Tình thì cứ thích chọc vào sườn non: “Lão gia, Mao lão nhân gia đó là ai vậy a?”

“Là một vị thánh hiền, rất lợi hại, dùng thi từ của lão nhân gia người đặt tên là đảm bảo đoàn chuẩn!”

“Đoàn chuẩn là chuẩn làm sao lão gia?”

“Ài….”

Tần Chỉ Tuệ thì lo cho tên của con gái mình, hỏi: “Vậy… con gái tên gọi là gì?”

Dương Thu Trì ngẫm nghĩ: “Tên của con gái ấy à…., ta nghĩ không ra a, Tiểu Tuyết, nàng là mẹ, nàng đặt tên cho con đi.”

Phùng Tiểu Tuyết chưa hề đọc qua sách, nghe nói thế liền xua tay loạn: “Không không…. thiếp càng không thể…. hay là chàng cứ đạt đi.”

Dương Thu Trì cũng không miễn cưỡng, cúi đầu nhìn con gái, hồi ức lại thời còn học đại học ở kiếp trước, để cua cho được bạn gái đã phải vào trong thư viện lục tung học thuộc một số thi từ ngợi khen con gái, nên cố nhớ lại bảo: “Ta nhớ trong Thi kinh có một câu gọi là ‘Hưu mỹ nhất nhân, Thanh Dương Uyển Hề’ (Có một nữ nhân tên là Dương Uyển Hề), ta hiện giờ có con gái vừa đẹp vừa xinh, sau này nhất định sẽ thành một Dương Uyển Hề thôi, vậy đặt tên cho con là ‘Dương Uyển Hề’ nhé!”

Tống Tình vỗ tay khen: “Tên hay! Trước đó còn nói văn của lão gia không thông, sao bây giờ lại trơn tru thông thạo thế a?”

Chúng nữ đều đua nhau khen phải, Tần Chỉ Tuệ càng sung sướng hơn.

Tống Tình nói: “lão gia, khó có dịp lão gia cao hứng như hôm nay, trí tuệ như suối nguồn, hay là nếu sau này thiếp sinh con gái, lão gia đặt tên cho con trước luôn đi! Dù gì còn có mấy ngày nữa là sinh rồi.”

Dương Thu Trì đến bên cạnh Tống Tình, khe khẽ ôm vai nàng: “Mỗi lần ta nhớ lại chuyện cũ, đều nghĩ đến nàng vì sự an nguy của mẹ, bị Kiến Văn dư đảng hiếp bách mà hòa hảo với ta. Nàng đối với mẹ một lòng hiếu thảo như vậy khiến ta vô cùng cảm động. Ta nghĩ đến một câu trong Thi Kinh rằng: “Duy tang dữ tử, tất cung kính chỉ”, nói cho dù là cây dâu hay cây đinh tán gì cũng sống vì cha mẹ, con cháu thấy cây tử (đinh tán) là nghĩ đến mẹ cha, tất cung tất kính. Cho nên nếu nàng sinh ra con là gái, ta sẽ đặt tên là ‘Dương Nhược Tử’, để kỷ niệm câu chuyện đã trải qua này, có được không?”

Tống Tình nghe Dương Thu Trì nói cảm động như vậy, không khỏi ướt rượt đôi mắt, cảm kích ứa lệ nhìn hắn gật đầu.

Ăn cơm tối xong, Tống Vân Nhi vẫn không trở về, Dương Thu Trì hơi lo. Nhưng mà người trong cung đều biết Tống Vân Nhi là thiếp thất của Dương hầu gia, xem ra chẳng có chuyện gì.

Cho dù là thế, Dương Thu Trì vẫn không khỏi lo lắng. Cổ đại không có điện thoại, nếu không chỉ cần gọi điện thoại hay nhắn tin báo bình an là quá tốt rồi. Đến lúc này hắn bắt đầu phiền muộn chán chường cho cái xã hội cổ đại lạc hậu không có điện thoại không có máy tính không có trò chơi và không có mạng này!