Chương 44

Mạch Nhiên mạnh mẽ nhìn Thẩm Lâm Kỳ một cách đầy nghi ngờ, không biết liệu có phải anh đã cài thiết bị định vị trên người cô không, bằng không sao anh biết cô tới đây? Không thể, tuyệt đối không phải là duyên phận, mà là nghiệt duyên! Nhất định là nghiệt duyên!

Mạch Nhiên vẻ mặt đau khổ giải thích: “A Triết, hai người họ đều không phải anh rể.”

“Vậy anh rể là ai?” A Triết chớp mắt hỏi.

Bị hỏi bất ngờ, Mạch Nhiên nhìn Hoàng Tề và Thẩm công tử, cuối cùng thở dài nói: “Anh rể em còn đang trên đường đầu thai.”

A Triết ngơ ngác nhìn Mạch Nhiên. Mạch Nhiên nghĩ bây giờ đầu óc A Triết nhất định không thể lý giải được “đầu thai” là cái gì. Cũng may Hoàng Tề đứng một bên lên tiếng: “Bệnh nhân hiện tại cần nghỉ ngơi, nếu như hai vị không có chuyện gì nữa, mời trở về.”

Vừa nghe cô phải đi về, A Triết lập tức cuống lên: “Không muốn, không muốn! Em muốn ở cùng chị.”

Mạch Nhiên chỉ có thể cầu xin Hoàng Tề: “Bác sĩ, tôi chỉ vừa mới vào thăm một lát, có thể thêm chút thời gian nữa không?”

Hoàng Tề nét mặt dịu đi có ý hòa hoãn, thế nhưng sau khi nhìn về phía Thẩm công tử, hắn không lưu tình chút nào mà nói: “Người nhà thì được nhưng người ngoài thì không được.”

Hắn ta ám chỉ Thẩm Lâm Kỳ?

Mạch Nhiên trợn mắt nhìn hắn, lúc này cô đã nhìn vị bác sĩ kiêu ngạo này bằng con mắt khác xưa. Dù sao trên đời này người có thể đối đầu gay gắt cùng Thẩm Lâm Kỳ thực không nhiều, chỉ vậy cũng đủ khiến Mạch Nhiên bội phục Hoàng Tề sát đất.

Thẩm Lâm Kỳ đương nhiên sẽ không từ bỏ ý đồ, anh cười nhạt một tiếng: “Ở đây có thể có người ngoài, những chắc chắn không phải tôi!”

Ồ, vẫn còn ngang ngược sao?

Mạch Nhiên nhìn Hoàng Tề, sắc mặt hắn kém đi rất nhiều: “Tôi là bác sĩ phụ trách bệnh nhân Bạch Triết, chẳng lẽ tôi còn là người ngoài?”

“Khó mà nói được, bệnh viện này có rất nhiều bác sĩ”. Lời này của Thẩm công tử rõ ràng là ám chỉ: Thêm anh vào cũng không nhiều, bớt anh đi cũng không phải là ít, nếu như không muốn phải cuốn gói, thì đừng nói nhiều lời vô ích như vậy.

Thế nhưng Hoàng Tề hoàn toàn không bị Thẩm Lâm Kỳ uy hiếp, ngược lại, hắn cười nhạt: “Chuyện đó cũng không đến lượt người ngoài như anh lo.”

Bầu không khí thoáng cái căng thẳng hẳn lên.

Bạch Triết sợ đến nỗi trốn phía sau Mạch Nhiên, giật tay áo cô hỏi: “Chị, anh rể hai người bọn họ cãi nhau sao?”

Đã bảo không phải anh rể! Cả hai đều không phải! !

Mạch Nhiên nhất thời kích động, bất chấp tất cả, chỉ tay vào hai người bọn họ nói: “Cái gì mà người ngoài với người trong, A Triết là em trai em, không phải em trai hai người, ở đây không cần hai người, phiền ra ngoài cho em, ai dám làm A Triết sợ hãi em sẽ không để yên!”

Mạch Nhiên trong lòng nghĩ đây hình như là lần đầu tiên bày ra khí thế “cường công” trước mặt Thẩm công tử. Thế cho nên Thẩm Lâm Kỳ và Hoàng Tề ngừng nói chuyện, cùng quay đầu nhìn về phía cô. Một trận im lặng. Hai người bọn họ đi ra ngoài.

Gì thế này! Hoá ra lúc Mạch Nhiên khởi phát ra uy, lại có thể như cọp sao? Mạch Nhiên kinh ngạc, trong lòng âm thầm suy nghĩ, sau này có nên nhiều lần thị uy trước mặt Thẩm công tử? Cho anh khỏi phải thấy cô yếu đuối mà hành hạ?

Lúc này, A Triết mới kéo tay áo cô nói: “Chị, chị đối xử với hai anh rể thật dữ.”

Mạch Nhiên thiếu chút nữa thổ huyết, đã nói nao điều không phải anh rể! Lại càng không phải hai anh rể!