Chương 44

Trần Hoa đưa Nhâm Nhiễm quay về trung tâm thành phố, Nhâm Nhiễm cảm ơn: “Hôm nay rất cám ơn ông, Trần Tổng.”

“Khách sáo với anh vậy à, cho thấy nếu không phải vì chuyện của nhà họ Kỳ, chắc sẽ không tiếp nhận sự giúp đỡ của anh.”

Cô bật cười, tự chế giễu: “Tôi nào được cứng rắn thế!”

Trần Hoa quan sát cô, “Trông em có vẻ rất mệt mỏi, công việc nhiều lắm không?”

“Quả là hơi mệt.” Nhâm Nhiễm biết trạng thái mình gần đây không tốt, “Tôi đang dự định nghỉ phép năm.”

“Chuẩn bị đi đâu du lịch?”

“Không đi đâu cả, đã ghi danh vào trường tập lái, chuẩn bị thi bằng lái xe.”

“Để Chính Bang dạy em là được, kinh nghiệm lái xe của anh ta hơn hẳn giáo viên trong trường tập lái.”

“Vậy thì không cần, tôi từng thi bằng lái tại Úc và tự lái xe trong hơn nửa năm, chủ yếu là học về luật giao thông, thích nghi với đường phố ở Bắc Kinh.”

“Chỗ em ở hình như không có chỗ đậu xe.”

Nhâm Nhiễm không bất ngờ khi anh biết mình sống ở đâu, chỉ lãnh đạm nói: “Thì dừng ở dọc đường, dù sao cũng chỉ dự định mua chiếc xe rẻ tiền thuận tiện đi làm, cũng không quan tâm có chỗ đậu xe hay không.”

“Mua xe tần số an toàn cao thì vẫn tốt hơn, Bắc Kinh không đất rộng người thưa như ở Melbourne.”

Cô không đáp, anh nói tiếp: “Em thi bằng lái trước, anh sẽ nhờ Chính Bang rèn cho em một thời gian nữa, sau đó dẫn em đi mua xe.”

Cô hơi chần chừ, khóe miệng nhếch lên nụ cười đau khổ, cô quyết lên tiếng, “Trần Tổng không chỉ tìm khách hàng giúp tôi mà còn tìm trợ lí và bảo mẫu giúp tôi sao?”

“Chuyện khách hàng em đừng nghĩ ngợi lung tung. Anh chỉ cung cấp cho em điều kiện ban đầu. Còn việc họ chấp nhận dịch vụ quản lí tài chính mà em đưa ra, tín nhiệm năng lực chuyên nghiệp của em, đồng thời giới thiệu bạn của họ cho em, đó hoàn toàn trông cậy vào em.”

“Cám ơn ông đã duy trì lòng tự trọng yếu đuối của tôi.” Sau một lúc im lặng, cô nhẹ nhàng hỏi, “Ông còn có thể sắp xếp cuộc sống của tôi đến mức nào?”

“Anh rất muốn sắp xếp thỏa đáng hết mọi thứ, đáng tiếc là em không chịu cho anh cơ hội.”

“Sắp xếp thỏa đáng mọi thứ nghĩa là sao? Có phải sẽ mua cho tôi căn hộ cao cấp, xe đời mới, sắp xếp tôi đi học…”, cô tự cười vào mặt mình.

“Em có từng nghĩ, anh không ngại để Hà Tịnh Nghi và em gặp nhau cũng có nghĩa là anh không muốn giấu giếm em bất kỳ điều gì, công khai toàn bộ cuộc sống quá khứ với em.”

“Vậy thì không cần thiết, tôi không hứng thú muốn biết chi tiết cuộc sống của ông. Trí tưởng tượng của tôi cũng có hạn, không biết còn nhận được ưu ái gì nữa đây? Hay ông thử cám dỗ tôi xem nào.”

“Anh có thể lấy gì để cám dỗ em? Vật chất xưa nay chỉ có sức hấp dẫn với những người đam mê nó. Em luôn là một cô bé ngốc, điều đam mê nhất có lẽ vẫn là tình yêu, nhưng em đã không tin anh có thể cho em tình yêu nữa.”

“Tình yêu không phải là thứ người khác cho, mà là tự bản thân cảm nhận được, chúng ta không nên bàn tới nó thì hay hơn. Thế nhưng nói về cám dỗ thì tôi nào dám tự nhận thanh cao nữa. Dù sao tôi cũng đã chấp nhận hàng loạt những thuận lợi mà ông mang đến cho công việc của tôi. Người ta thường nói, khi đã đi bước đầu tiên thỏa hiệp với cuộc sống thì mọi việc tiếp theo cũng sẽ trở thành lẽ đương nhiên.”

“Em sẽ vậy ư? Anh rất nghi ngờ.”