Chương 44

Thu trải qua một đêm đầy mệt mỏi, cả thân thể của con nhỏ như vừa bị ai đó dần.

Thu nhăn cả mặt lại vì nếu phải làm ô sin cho hắn cả đời thì con nhỏ có khi bị chết sớm. Thu than thầm ở trong dạ.

_Mình không thể nào nói chuyện này với Thanh vì con bé cũng có sung sướng gì hơn mình đâu. Nó đang phải đối diện với không biết bao nhiêu chuyện, mình nên tự lo và tự giải quyết chuyện của mình đi thì hơn….!!

Thu lục túi quần và túi sách của mình. Con nhỏ đang tính toán xem mình có bao nhiêu tiền để trả nợ cho Trường. Tổng số tiền mà Thu có được thừa để trả cho hắn nhưng con nhỏ vẫn lo vì anh ta còn bắt con nhỏ bồi thường danh dự cho hắn ta nữa.

Thu ôm đầu ngồi ở trên giường, con nhỏ lẩm bẩm.

_Mình phải làm gì và cầu xin hắn như thế nào để hắn buông tha cho kiếp người hầu của mình đây….!!

Thu còn đang rầu rầu lo lắng, con nhỏ nghe có tiếng chuông điện thoại. Thu vội mở máy và nhìn vào màn hình. Thu giật mình vì không ngờ Trường lại gọi điện ình vào buổi sáng sớm như thế này.

Thu run run đưa lên tai nghe.

_A lô, chào anh. Anh gọi cho tôi có gì dặn bảo hay không…??

Trường kinh ngạc vì số máy này chính là số mà anh chàng ngày trước gọi nhầm và bị Thanh chửu cho té tát. Trường cười khẩy hỏi Thu.

_Cô là chủ nhân của số điện thoại này à…??

Thu giật mình vì hai chị em đã đổi điện thoại cho nhau để tiện bề liên lạc và qua mắt mọi người. Thu không hiểu là Trường hỏi mình như vậy là có ý gì. Cô nàng ngây thơ trả lời.

_Vâng….!!

Trường bóp chặt vào cái điện thoại của mình. Anh chàng cười khẩy nghĩ.

_Con nhóc kia không ngờ ngay từ đầu cô lại là oan gia của tôi. Được lắm, món nợ cô làm hỏng cái quần và dám sỉ nhục tôi gộp lại thành một món nợ to. Tôi phải hành cô cho bõ ghét và cho bõ tức đi nếu không tôi không còn mang tên là Trường nữa….!!

Trường ra lệnh.

_Sau giờ học cô phải đến nhà tôi dọn dẹp nhà cửa ngay lập tức. Ngoài ra cô phải mang cơm đến trường quay cho tôi, nếu cô mà chậm trễ một giây hay làm hỏng bất cứ thứ gì của tôi, tôi sẽ tăng thêm cho cô một ngày làm ô sin nữa. Cô đã nghe rõ lời của tôi chưa hả…??

Thu dựng cả tóc gáy lên vì con nhỏ không ngờ chỉ mới có sáng sớm mà mình lại nhận được một cái tin kinh khủng như thế. Bây giờ ý chí muốn đi trốn của Thu lại mãnh liệt như khi ở bên kia.

Thu kêu khổ vì tránh vỏ dưa lại gặp vỏ dừa. Con nhỏ đau khổ bảo Trường.

_Tôi xin lỗi anh nhưng bây giờ đang là mùa thi nên tôi phải tập trung vào việc học anh thông cảm mà giảm bớt công việc lại cho tôi….!!

Trường hừ một tiếng anh chàng bác bỏ cái lý do rất thuyết phục của Thu.

_Học hành là việc của cô còn việc sai bảo là việc của tôi. Cô mà không hoàn thành hay cãi lời của tôi nữa là chết với tôi. Đúng mười một giờ tôi chờ cô ở nhà của mình. Cô nhớ là không được trễ được một giây đấy….!!

Anh chàng cúp máy luôn mà không cần nghe Thu nói thêm bất cứ một lời nào nữa. Thu còn cố vớt vát.

_Này anh, tôi còn….!!

Thu chưa nói dứt được hai câu con nhỏ phải vội bỏ máy ra khỏi tai vì con nhỏ nghe được một tiếng cúp máy thật thô bạo.

Thu nhăn cả mặt lại vì lo lắng, nhìn một đống bài tập còn đang chờ ở trên bàn. Thu thì thầm.

_Chúa ơi, con phải làm sao đây, con đâu có thuật phân thân để làm tốt cả hai vai trò cùng một lúc chứ. Đúng là bực cả mình…..!!

Cô Lý gõ cửa phòng của Thu. Thu lễ phép nói.

_Mời vào….!!

Cô Lý tười cười hỏi Thu.

_Hôm nay cháu không phải đi học hay sao mà giờ này vẫn còn chưa chịu đi đánh răng rửa mặt đi để còn ăn sáng….??

Thu cố giấu khuôn mặt buồn bã của mình bằng một khuôn mặt vui tươi nhí nhảnh của Thanh.

_Dạ, cháu biết rồi. Cháu sẽ xuống ngay đây….!!

Cô Lý trừng mắt lên bảo Thu.

_Cháu đừng có cố dấu cô làm gì. Cháu nói cho cô biết con bé Thanh đang làm gì ở bên ấy và tại sao hai đứa lại bày ra cái trò này là thế nào…??

Thu ngồi bệt xuống giường con nhỏ kinh hoàng nhìn cô Lý của mình. Thu lắp bắp hỏi cô.

_Cô nói gì thế, cháu là Thanh đây mà…??

Cô Lý ngồi xuống bên cạnh Thu.Cô âu yếm nói.

_Cháu không cần phải đóng kịch với cô đâu. Vì từ hôm đưa cháu ra sân bay về, cô đã quan sát từng cử chỉ và lời ăn tiếng nói của cháu. Mặc dù cháu đã cố bắt chước Thanh nhưng cháu không thể nào qua mắt nổi cô. Đầu tiên cô cũng bị hai đứa qua mặt nhưng cháu đừng quên cô và cháu rất thân thiết với nhau nên cô đã nhìn ra ngay….!!

Cô Lý liền cầm ngay lấy tay trái của Thu rồi cô khẽ vén lên, cô phì cười bảo con nhỏ.

_Đây không phải là cái sẹo mà khi còn nhỏ cháu bị ngã hay sao. Thế nào hả con nhóc cháu có gì cần nói với cô không…??

Thu không ngờ là mình lại bị lộ tẩy nhanh như thế, đúng là khi ở bên gia đình thì nguy hiểm thật. Thu cúi đầu xuống, con nhỏ lí nhí nói.

_Cháu xin lỗi cô khi phải bày ra cái trò này nhưng cháu có nỗi khổ riêng nên đã yêu cầu Thanh thay mình sang bên đấy học….!!

Cô Lý trừng mắt lên gắt Thu.

_Cô muốn nghe lý do vì sao cháu lại có cái ý tưởng điên khùng này. Nếu cháu không giải thích được thì chính cô sẽ gọi điện sang bên kia để yêu cầu Thanh bay về nước ngay lập tức, chưa hết cô cũng nói chuyện này cho bố mẹ của cháu biết. Để xem lúc đó cháu sẽ ăn nói với họ như thế nào….!!

Thu ớn quá con nhỏ vội cầu xin cô của mình.

_Cháu sẽ nói hết mọi chuyện cho cô nghe, cô làm ơn đừng cho bố mẹ của cháu biết chuyện này. Vì nếu họ mà biết được thì cháu sẽ xấu hổ và phải bỏ nhà ra đi mất….!!

Cô Lý giục Thu.

_Cháu còn không mau nói đi….!!

Thu kể hết cho cô Lý nghe về cuộc sống của mình khi ở bên ấy và lý do tại vì sao Thu lại muốn Thanh đổi chỗ ình.

Cô Lý bần thần hết cả người, cô không ngờ đứa cháu gái thân yêu của mình lại bị hành hạ một cách khủng khiếp như thế, cô hãi nhất là chi tiết con nhỏ uống thuốc ngủ suýt chỉ một chút xíu nữa thôi là không bao giờ tỉnh dậy nữa.

Cô Lý vừa thương vừa tội cho Thu nhưng trong lòng của cô một sự tức giận đang trào dâng. Cô liền dơ tay của mình, cô cáu tiết nói.

_Chuyện đó lẽ ra cháu phải nói cho gia đình biết chứ đằng này cháu lại cố chịu đựng là sao. Cháu có biết là mình ngu ngốc lắm không hả. Nếu đã không thể nào chịu đựng được môi trường sống ở bên ấy thì lẽ ra cháu phải chuyển về đây học luôn đi chứ tại sao lại lôi con bé Thanh chịu thay cho cháu. Cháu hy vọng điều gì mà ép Thanh sang bên ấy học, cháu có nghĩ đến hậu quả khi Thanh bị bọn học sinh bên ấy bắt nạt và hành hạ hay không. Thanh tuy nghịch ngợm và giỏi võ nhưng nó là một con bé đơn giản và lại quá thẳng tính. Cô sợ nó còn bị hành hạ hơn cả cháu. Khôn hồn thì hãy gọi ngay nó về và nói với bố mẹ cháu cho cháu chuyển trường ngay lập tức….!!

Sau khi dạy bảo một hồi, Cô Lý đánh cho Thu một cái tát vào mặt. Cô Lý chán nản nói tiếp.

_Cháu thật là ngu dại hết mức, cháu mà làm như thế này thì lại càng làm ọi thứ thêm rối loạn và rắc rối hơn mà thôi. Đúng là điên cả đầu với hai đứa….!!