Chương 44

Lúc đó, trên đường…

Wind vừa lái xe, vừa khóc, nước mắt chảy dài hai bên má, cảnh vật trước mắt nhòe đi. Trong đầu nó lúc này cứ tua đi tua lại hình ảnh cô gái tóc vàng ôm chầm lấy Rain và hôn cậu ấy.

Bảy năm chờ đợi, chỉ để đổi lấy cảnh tượng ấy ư?

Không thể như thế được.

Tại sao chứ?

Rain trở về mà không báo trước, và còn dắt theo một cô gái vào nhà. Chẳng lẽ cậu ấy định giấu nó, sống chung với người con gái đó suốt đời?

Không thể là như thế được.

Nó đã chờ cậu suốt một khoảng thời gian dài như vậy, thật khờ phải không?

Có lẽ bây giờ, cả hai người đó đang vui vẻ lắm. Họ chắc chắn đang cười nhạo đứa con gái ngu ngốc là nó. Mà cũng phải thôi, người ta giỏi giang, lại thu hút, nên đi chung với một người cũng thu hút và giỏi giang. Thế mới hợp tình hợp lý chứ.

Hah, thời gian đúng là có thể làm thay đổi con người, chỉ tiếc là đã quá muộn để Wind nhận ra rồi.

Wind gạt đi nước mắt, cố lấy lại tầm nhìn phía trước nhưng cảnh vật vẫn cứ rõ ràng một chút rồi lại nhòe đi. Nó không muốn khóc đâu, là bụi bay vào mắt thôi.

Đau quá, sao lại đau thế này? Trái tim như muốn nổ tung. Rain thật tàn nhẫn, sao lại đối xử với nó như vậy chứ? Nếu đã có người khác, thì ít nhất cũng phải nói cho nó biết sớm một chút, để nó không phải chờ đợi, hi vọng để rồi một ngày bỗng hụt hẫng thế này.

Cái cảm giác hi vọng quá nhiều, để rồi đột ngột nhận ra điều mình hi vọng hóa ra lại không thể xảy ra, giống như bị rơi vào vực thẳm, sâu thật sâu, rơi mãi mà chẳng hết vực.

Cái kết viên mãn, từ đầu đã không hề dành cho nó rồi.

Wind không thể về nhà lúc này được, nó chạy đến bờ sông lúc nãy và co người khóc một mình. Trời bắt đầu tối, bờ sông lại càng nhiều cặp tình nhân hơn, nó cố gắng tìm cho mình một chỗ khuất và yên tĩnh. Wind không biết mình đã khóc bao nhiêu, chỉ biết là đến khi trời bắt đầu mưa từng giọt tí tách, mọi người kéo nhau về hết thì nó vẫn ở đấy, ngồi khóc một mình. Mưa lạnh, ướt đẫm chiếc áo sơ mi trắng và mái tóc dài. Cơn buốt thấm qua làn da, nhưng lúc này nó chẳng cảm thấy gì hết. Chỉ có duy nhất một nỗi đau len lỏi trong tim đã làm tê liệt hết dây thần kinh cảm giác của nó rồi.

Đau quá!

Bỗng, một giọng nói vang lên, có người đang gọi tên nó.

-Wind!

Wind quay lại nhìn. Nó thấy Rain. Cậu đã tìm được nó, cả người cậu cũng ướt đẫm, khuôn

mặt giãn ra, trông rất nhẹ nhõm. Câu chạy đến gần Wind. Nhưng chưa kịp mừng, cậu đã nhận ra vẻ mặt kì lạ của nó. Wind lạnh lùng hỏi, mặt nó cúi gầm.

-Anh làm gì ở đây? Không phải anh đang ở bên cô gái tóc vàng đó sao?

-Anh đến để tìm em. – Rain đáp lại. Vậy là, Wind thực sự đã bị Kathy khiêu khích rồi. Cô nàng Kathy này, đúng là đùa ác thật.

-Anh về đi, về với cô gái của anh đi. – Wind đuổi, nó cố gắng không để lạc giọng nhưng cổ họng đã nghẹn ứ đi rồi.

-Em bình tĩnh đã, cô ấy chỉ đùa với em thôi. Thật ra…

-Đừng chạm vào tôi. – Wind hất tay Rain ra, lùi lại một bước trước khi cậu kịp chạm vào nó.

-Wind, nghe anh này…

-ĐỪNG CHẠM VÀO TÔI! – Wind hét lớn làm cậu chợt giật mình. Rain tròn mắt nhìn cô gái trước mặt. Đôi mắt ánh lên sự căm ghét, đau đớn, mái tóc bị nước mưa làm ướt sũng, mắt đỏ lên vì khóc quá nhiều, bờ môi tím đi vì lạnh. Chiếc áo sơ mi trắng cũng vì thấm nước mưa quá lâu mà trở nên trong suốt. Rain tặc lưỡi rồi cởi bỏ chiếc áo khoác ngoài ra, chưa kịp choàng lên người nó thì lại bị nó hất ra. – Tôi nói, đừng chạm vào tôi!!!

Chiếc áo khoác bị hất, rơi xuống nền cỏ.

-…

-Hãy đi đi, đi về với người đó đi. Đừng thương hại tôi! – Nó không thể giữ được bình tĩnh nữa, từng giọt nước mắt bắt đầu rơi xuống hai bên má, hòa vào nước mưa đang chảy xuống dọc theo những sợi tóc trước trán. Nó nắm lấy cổ áo Rain, gào lên – Tại…tại sao…lại đối xử với tôi như vậy? Anh coi tôi là con ngốc hả? Tôi khờ lắm phải không? Chờ đợi anh…suốt bảy năm trời, để rồi ngày hôm nay, anh trở về cùng với người khác, tình tứ bên nhau. Anh định vứt bỏ tôi phải không? Hư…ư…

-…

-Đồ tồi! Anh là đồ tồi! Đồ nói dối! Đồ xấu xa! – Mỗi câu là mỗi cái đánh thùm thụp vào ngực Rain. Nó đẩy cậu ra, nói trong làn nước mắt. – Tôi đã chờ anh. Tôi đã tin anh. Bây giờ thì sao hả?

-Wind…

-Đừng gọi tên tôi nữa!!!! – Nó hét lớn – Anh đi về đi, về đi. Biến khỏi mắt tôi đi. Quá đủ rồi, tôi chịu đựng quá đủ rồi…híc…Chúc anh hạnh phúc bên cô ấy!

Wind cố gắng nở một nụ cười thật tươi sau khi nói câu chúc phúc cuối cùng. Nhưng, mặt ngoài chúc phúc, chứ thật tâm nó không hề muốn chút nào. Bằng chứng là khi nói câu đó, nở nụ cười giả tạo đó, những giọt nước mắt đã lần lượt thi nhau rơi xuống, càng lúc càng nhiều.

Wind quay đi, nó mím môi thật chặt, để không bật ra tiếng nấc. Đây là lần thứ hai nó phải chúc phúc cho Rain và một cô gái khác rồi.

-Tôi đi đây. – Nói rồi, nó bước đi.

Mưa vẫn rả rích.

Ngày gặp lại, nó chưa bao giờ mường tượng ra, mọi thứ lại có thể bi thương thế này.

“Rain à, giá như, em không yêu anh nhiều đến thế này, thì nước mắt em đã không rơi, ngay cả khi em đang cười.”

Kết thúc rồi.

Hạnh phúc ơi, tạm biệt mày!

Lần này, có lẽ là lần cuối cùng…

Nhưng, khoảnh khắc đó, khi nó vừa mới bước được một bước về phía trước thì bàn tay nó đã bị bàn tay Rain nắm chặt, kéo lại. Wind theo phản xạ, quay đầu, và cả người nó ngã vào lòng Rain, nằm gọn trong đó. Vòng tay cậu bao quanh bờ vai nhỏ nhắn, siết chặt.

-N…

-Suỵt, im lặng! – Rain ra lệnh, giọng nói đầy uy lực khiến Wind kinh ngạc, không dám cãi lời – Em không được nói gì nữa hết, cũng chẳng được đi đâu hết. Anh chưa cho phép cơ mà!

-…

Rain vừa nói, cằm vừa tựa lên đầu nó. Lúc đó Wind chợt phát hiện, hình như, Rain đã cao hơn trước rất nhiều. Rain thì thầm.

-Em đấy, bảy năm rồi, vẫn như trẻ con vậy, hung hăng, ương bướng, lại cứ cuống lên vì những việc không đáng. Chỉ nhìn những gì trước mắt, chưa kịp nghe anh giải thích thì đã vội kết luận là anh xấu xa rồi. Em mới thật là ác đấy, em biết không?

-…

-Cô gái đó là Kathy, – Rain giải thích – …một người bạn của anh và Kiều Như. Cô ấy đã giúp đỡ cho bọn anh rất nhiều. Khi bọn anh về đây, cô ấy cũng đi theo vì muốn thăm thú Việt Nam một lần. Lúc nãy, những gì em thấy là do Kathy bày ra để chọc em thôi, chứ giữa anh và cô ấy hoàn toàn trong sáng. Không tin, anh có thể dẫn em về gặp cô ấy nói rõ ràng.

Giọng nói trầm ấm của cậu cứ âm vang trong đầu nó. Thật nhớ quá! Hơi ấm này, vòng tay này, và cả tiếng tim đập thình thịch quen thuộc trong lồng ngực này. Bảy năm rồi, đã bảy năm rồi.

Vậy ra, tất cả mọi chuyện chỉ là do nó hiểu lầm, nghĩ quá lên thôi sao?

Giữa hai người họ, thực sự là không có gì sao?

-Lúc ấy em mà xông vào hỏi anh thì đã không phải hiểu lầm như vậy, để anh phải chạy giữa trời mưa tìm em thế này. Đúng là đồ hâm mà! Hại anh ướt sũng. Haizzz….ngốc ạ, em đã nghĩ gì đó lung tung nãy giờ phải không? Em nghĩ là anh không còn yêu em nữa phải không?

Wind thầm thừa nhận trong lòng, đúng là nó đã nghĩ vậy.

-Nhìn anh này – Rain khẽ nâng khuôn mặt của nó lên, cậu nở một nụ cười – Anh trông giống loại người dễ yêu dễ quên vậy sao?

Wind suy nghĩ một lát, khẽ gật đầu.

-Gì chứ?! – Rain nhăn mặt – Sao lại gật đầu? Anh không phải vậy mà!

Wind khẽ cười khúc khích.

-Sao nào? – Rain mỉm cười, ghé sát mặt nó, hỏi – Đã chịu tin là anh không lừa dối em chưa?

-Nhưng… – Wind mím môi, ngập ngừng.

-Hửm?

-Cô ta đã hôn anh, ở môi. Và anh, đã về mà không hề báo trước một tiếng nào…

-Ôi trời, đừng nói là em nghĩ anh giấu em về nước, để rồi âm thầm sống cùng Kathy đến suốt đời nhé?

-…

Wind không phủ nhận. Còn Rain chỉ biết ôm đầu thở dài.

Cô gái này, đúng là trí tưởng tượng bay rất cao.

Rain nắm chặt hai vai của Wind, vẻ mặt nghiêm túc đến buồn cười.

-Nghe này! Anh về mà không báo trước là muốn cho em sự bất ngờ – Cậu bĩu môi chán nản – nhưng em lại phá hỏng nó mất rồi. Còn nụ hôn đó, không phải hôn môi, ngốc ạ. Chỉ là chạm nhẹ vào má thôi! Anh thề đấy!!!!

Wind im lặng, đơ mặt nhìn Rain rồi “Ồ” lên một tiếng vỡ lẽ.

Mọi hiểu lầm đã được xóa bỏ, Wind thấy vui vui trong lòng. Nó nhìn Rain. Khuôn mặt cậu trông khá là buồn cười. Cậu thực sự đành bó tay, chịu thua với nó và những tưởng tượng “tuyệt vời” của nó luôn. Wind nở một nụ cười thật tươi, chớp chớp mắt, ngọt ngào nói.

-Anh yêu à!!!!! Em xin lỗi nhaaaaa!!!!

-Rồi rồi, anh sợ em quá!

-Hìhì…

Thấy lại nụ cười ngây ngô của nó, Rain cũng cười phì một tiếng. Cậu cúi người, nhặt chiếc áo khoác nằm lăn lóc trên nền cỏ, phũ mạnh cho bớt nước, rồi choàng lên người nó. Lần này, Wind vui vẻ đón nhận.

-Này, anh nghĩ lại rồi, em không cần khoác áo vào nữa đâu. – Rain chợt dừng tay.

-Hả? – Nó ngơ ngác, nhìn Rain khó hiểu.

-Để thế này đi. Trông khá là quyến rũ đó! – Rain xoa xoa cằm, gật gù.

Wind nhíu mày, theo hướng mắt của Rain nhìn xuống chiếc áo sơ mi. Chiếc áo ướt sũng vì mưa, dính vào người, làm lộ rõ làn da trắng ngần và phần áo trong.

-Chà, màu trắng nha… – Rain cười đểu, ghé tai nó, thì thầm – Mấy năm nay có phát triển chút nào không? Nói cho anh nghe, đến size nào rồi?

Wind bất giác đỏ mặt. Nó xấu hổ giựt lấy chiếc áo khoác của Rain, rồi tiện tay tát cho cậu một cái vì tội háo sắc và quay lưng bỏ đi, để lại Rain xuýt xoa một bên má vì đau.

Hừ, bệnh biến thái bảy năm lại lên level rồi!

Wind ngước nhìn lên bầu trời. Mưa đã tạnh từ bao giờ nhỉ? Trời xanh trong, thoáng đãng quá! Trong không khí vẫn còn mùi của mưa vương vấn, bãi cỏ dương như xanh mướt hơn.

Thật dễ chịu!

***

-Kathy!!!!!

Tiếng gọi kéo dài của Rain làm Kathy chợt rùng mình.

-Wh…what? – Kathy nuốt ực một cái, rùng mình trả lời.

-Explain everything to her or…I will kill you! (Giải thích tất cả với cô ấy đi, nếu không tôi sẽ giết cô đấy!) – Rain “quỷ dữ” đã xuất hiện rồi, thật là khủng khiếp mà. Kathy chạy đến phía sau Wind, cô lí nhí.

-I was just kidding. Sorry, I didn’t mean to… You scared me. (Tôi chỉ đùa thôi. Xin lỗi, tôi không cố ý…Anh làm tôi sợ đó.) – Rồi Kathy quay sang nhìn Wind vẻ cầu khẩn, đôi mắt cô rưng rưng trông đến tội – Please tell him, don’t kill me, I’m begging you. Help me! He’s so scary. (Làm ơn nói anh ấy đừng giết tôi, tôi cầu xin cô đấy. Cứu tôi với! Anh ấy đáng sợ quá!)

Wind chỉ biết cười trừ. Cô gái này cũng hài thật. Nó thở dài, rồi nắm tay Kathy để trấn an cô, sau đó quay sang Rain, nhẹ nhàng nói.

-Tha cho cô ấy đi Rain. Cô ấy chỉ đùa thôi mà.

-Nhưng hại anh và em suýt chia tay đó, không thể tha được! – Đáp lại lời nó xong, Rain quay sang lườm Kathy. Cái lườm sắc lạnh giống như muốn giết người thật đấy, đến Wind cũng thấy sợ nữa là.

Hiện tại Wind đang ở căn nhà cũ, nơi mà cả hai từng sống chung lúc trước. Lúc về nhà, cả hai đều ướt sũng, Kathy đã nhanh chóng đưa khăn cho nó và Rain lau người. Cô ấy còn chu đáo chuẩn bị một ấm nước sôi để chút nữa cả hai có thể tắm táp một chút. Mưa ướt cả người, mọi thứ ẩm ướt thật là khó chịu làm sao!

-I’m so sorry, really really sorry. Could you…fogive me? – Kathy sau khi kể lại cho Wind nghe tất cả mọi việc, hai mắt rưng rưng, vẻ hối lối, cầu xin nó tha thứ. Wind thực sự không phải là đứa hay giận dai, dẫu sao mọi chuyện nó cũng đã được Rain giải thích rồi, sáng tỏ rồi, cho nên…nó cũng không để bụng làm gì.

-It’s Ok. I’m not angry. – Wind mỉm cười.

-Really?

-Yes.

-Yaaaa, thank you, thank you!!! – Kathy mừng rỡ ôm chầm lấy Wind làm nó giật mình. Rồi Kathy hôn cái chóc vào má nó, nhe răng cười – You’re not only cute but also kind. Like I thought. Hey, your name’s Tuy..e…Tuye…hmm, I can’t spell that name…(Cô không chỉ dễ thương mà còn tốt bụng nữa. Như tôi nghĩ. Này, cô tên là…Tuy..ê….Tuyê…hmm, tôi không thể đánh vần cái tên đó được…)

-…

-Ah! – Kathy chợt reo lên – Hey, can I call you Sally?

-Sally?

-Um hm…that’s my doll’s name. She’s very cute. And the name “Sally” means cute, kind and also “Princess”. A beautiful name, huh? (Ừm, đó là tên con búp bê của tôi. Nó rất dễ thương. Cái tên “Sally” có nghĩa là dễ thương, tốt bụng và còn có thể hiểu là “Công chúa” nữa. Một cái tên đẹp phải không?)

Wind khẽ gật đầu. Nó vừa lắng nghe, vừa ngắm nhìn Kathy. Một cô gái tóc vàng năng động, dễ gần và rất tự tin, lại còn hài hước nữa. Mắt xanh, mũi cao, làn da trắng hồng, dáng lại chuẩn. Hừm, ước gì nó cũng được như vậy nhỉ?

-Hey, let her go, Kathy. She needs to take a bath. (Nè, để cô ấy đi đi Kathy. Cô ấy cần tắm rửa đó.) – Rain vừa bước ra khỏi phòng tắm, người sực nức mùi thơm nam tính. Cậu mặc chiếc quần jean xanh, chiếc áo thun đen cổ chứ V hơi dinh dính vào người, ôm lấy bộ ngực vạm vỡ, mái tóc chưa khô còn rỉ nước từng giọt.

-Prince charming!!! (Hoàng tử quyến rũ) – Kathy chợt thốt lên – Why are you wearing T-shirt? I want to see your body!!! Kyaaaaa…!!! (Tại sao anh lại mặc áo thun? Tôi muốn nhìn thấy cơ thể của anh!!! Kyaaaa…)

-Pervert! (Biến thái!) – Rain lạnh lùng, nhăn mặt đáp, né khỏi Kathy trước khi cô nàng kịp nhảy bổ vào ôm chầm lấy mình. Rồi cậu hướng mắt về phía Wind, kẻ cũng đang ngẩn ngơ vì sự quyến rũ của người trước mặt, đến nỗi, khi Rain tiến lại rất gần rồi, nó vẫn chưa kịp sực tỉnh.

Người đứng trước mặt Wind lúc này, ánh mắt huyền vẫn đó, nhưng bình tĩnh khác thường, dáng đi thẳng, đầy tự tin và vững vàng, bờ vai rộng, khuôn ngực nở nang, đến cả giọng điệu cũng bình thản, nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực. Lúc nãy, khi cả hai đứng dưới mưa trò chuyện, thì nó đã cảm thấy cậu cao hơn rất nhiều rồi. Đúng là cậu đã cao hơn nó một cái đầu.

Từ một cậu học trò, thấm thoát bảy năm, cậu đã trở thành một người đàn ông chín chắn và trưởng thành.

Thời gian thật kỳ diệu…!

Rain cười gian, khi thấy mình được “soi” kỹ như vậy.

-Có cần anh lấy ly hứng cho không đây? Nước dãi chảy ra cả rồi kìa.

Wind giật mình, luống cuống, xấu hổ quay mặt đi. Nó đứng dậy, kéo chiếc khăn đang choàng ngang cổ ra, cúi đầu, lủi thủi tiến về phòng tắm. Sực nghĩ đến điều gì đó, nó quay lại hỏi.

-Em đi tắm, nhưng rồi em sẽ mặc gì đây?

-À, cứ thế mà đi ra thôi, như vậy hay đó. – Rain lại giở giọng biến thái, cậu bị Kathy đánh một cái vào vai. Kathy nhăn mặt, vẻ trách móc rồi quay sang nói với Wind.

-Here, use mine. (Đây, dùng của tôi này) – Kathy đưa ra trước mặt Wind một bộ quần áo – Maybe it will fit to you. (Có thể nó sẽ vừa với cô đấy)

-Oh…thank you. But, you can understand us? (Ồ, cảm ơn. Nhưng cô có thể hiểu chúng tôi sao?)

-Yep! I can understand, but I can’t speak. Hahah, it’s funny, right? (Ừ! Tôi có thể hiểu, nhưng tôi không thể nói. Hahah, buồn cười thật phải không?)

Wind mỉm cười, rồi cảm ơn Kathy lần nữa, sau đó, nó chạy vội vào phòng tắm. Còn Kathy khẽ lườm Rain, bĩu môi.

-You’re the one, who’s pervert, not me! (Anh mới là kẻ biến thái, không phải tôi!)

Ngâm mình trong bồn tắm với hương xà phòng thơm phức, nước vừa ấm, lại yên tĩnh, thật thoải mái làm sao. Wind khẽ thở ra một tiếng nhẹ nhõm. Lúc này, nó không muốn suy nghĩ gì nữa cả.

10 phút sau, Wind bước ra với bộ đồ bông màu hồng có hình gấu trúc, phía sau còn có cả nón. Nhìn thấy nó, Kathy lập tức xà vào ôm ấp, liên tục thốt lên “So cute”, còn Rain chỉ biết bụm miệng cười. Wind tự hỏi, không biết liệu nhìn nó có kì cục không nhỉ? Thật ra, bộ đồ này cũng dễ thương mà. Mùa lạnh thế này, giữ ấm rất tốt. Có điều, đi ra đường thì…không được hay cho lắm.

Kathy kéo Wind ngồi xuống, bên cạnh Rain, rồi cô nàng tung tăng chạy vào trong bếp bưng lên một ly cacao nóng. Mùi cacao xộc lên mũi, thơm lừng. Wind hớp một ngụm, cảm thấy dòng cacao nóng đang chảy trong lòng, thật sảng khoái!

Cạch.

Chợt tiếng mở cửa vang lên, cả ba cái đầu đồng loạt hướng ra ngoài.

-Chà, đông đủ nhỉ?

-Nancy!!!! Welcome back! – Kathy chạy ra ôm chầm lấy Nancy, hay nói đúng hơn là Kiều Như. Wind ngắm nhìn Kiều Như một loạt từ trên xuống dưới.

Hai mươi bốn tuổi, cô ấy trông khác một chút với bảy năm về trước. Mái tóc dài thướt tha, được nhuộm màu nâu sáng, uốn xoăn retro, trông rất trẻ trung và quý phái. Bộ đồ trên người khiến cô trông chín chắn hơn nhiều. Đôi mắt sắc sảo, và thần thái rất quyến rũ người đối diện. Cả dáng đi cũng rất tự tin, có khí chất.

Kiều Như nhìn sang Wind, chào nó, rồi nở một nụ cười.

-Lâu rồi không gặp nhỉ? Cô thế nào?

-Cũng ổn. – Wind mỉm cười thân thiện, trả lời lại – Còn cô? Mọi chuyện thế nào rồi?

-Anh ấy chưa kể với cô à? – Kiều Như liếc nhìn sang Rain, Wind khẽ lắc đầu. Cô ậm ừ, rồi chậm rãi cởi chiếc giày cao gót ra, bước vào nhà. Kiều Như ngồi xuống đối diện Wind, trong khi Kathy lại lăng xăng vào bếp pha chút gì đó cho cô.

Thì ra, trong bảy năm, Kiều Như đã rất cố gắng. Cô lợi dụng mối quan hệ với những người xung quanh, vừa học hỏi ở họ, vừa thuyết phục họ giúp đỡ Villy, lại vừa tiếp thu những kiến thức ở ngoài và thường xuyên cập nhật thông tin trên thế giới. Cô làm mọi cách để có thể khiến Villy trỗi dậy. Sau những nỗ lực và không ít lần cô nản lòng muốn từ bỏ, Kiều Như cuối cùng đã thành công. Năm ngoái, khoản nợ của Villy đã được hoàn trả hết. Năm nay, cô trở về, để trực tiếp điều hành tập đoàn của người cha đã mất.

Còn về phần Rain. Cũng như Kiều Như, cậu đã rất cố gắng để hoàn thành mục đích của mình. Ban đầu quả thật rất khó khăn, bởi tạo lập mối quan hệ với những người không quen biết, chỉ cần sơ suất một chút là sẽ bị người ta lợi dụng ngay. Ngoài ra, cậu còn phải chứng tỏ thực lực của mình, khiến cho người ta thấy được cậu có thể làm gì, vươn xa đến đâu. Kế hoạch, hướng đi đều được lập trình sẵn trong đầu, nhưng đến lúc thực hiện lại gặp không ít trở ngại. Đúng là nói dễ hơn làm.

-Anh ấy hiện giờ là Phó Tổng giám đốc một tập đoàn khá lớn, có chi nhánh ở Việt Nam đấy!

-Thật sao?! – Wind trố mắt nhìn Rain. Phó Tổng giám đốc một tập đoàn ư? Thật không thể tin được có ngày Rain lại vươn xa đến thế, xa đến nỗi, Wind không thể nào với tới nữa rồi. Ôi, đúng là những con người có trí thông minh xuất chúng, thật không thể coi thường! Thật đáng ngưỡng mộ!

Ông trời ơi, sao ông không hề công bằng chút nào thế này?

Người thì có quá nhiều chất xám, đến nỗi dư thừa, kẻ thì lại thiếu, cần được bổ sung thêm mà không thể…!!!

Bất công! Bất công quá!

Wind nhìn sang Rain – cậu vẫn đang tỉnh bơ uống ly cacao…của nó. Thấy nó chăm chú vào mình, cậu quay sang, cười nửa miệng, vẻ tự mãn, cố tình chọc tức Wind. Nó lè lưỡi, tỏ ý “Không thèm! Ta đây ít chất xám nhưng vẫn có việc làm ổn định đấy thôi!”

-Hey, hey, I want to talk, too. (Này, này, tôi cũng muốn nói chuyện nữa) – Kathy kéo chiếc ghế bên cạnh Kiều Như, xen vào. Cô đằng hắng, rồi tự giới thiệu – I’m a fashion designer. Cool, huh? (Tôi là một nhà thiết kế thời trang. Tuyệt chứ?)

-I have a BFF. She’s a fashion designer, too. (Tôi có một người bạn thân. Cô ấy cũng là một nhà thiết kế thời trang) – Wind nói.

-Really? Can I meet her? (Thật không? Tôi gặp cô ấy được không?)

-Ok. If you have time, I’ll take you to her place. (Được thôi, nếu cô rãnh, tôi sẽ dẫn cô đến chỗ cô ấy)

Kathy vui mừng thấy rõ. Wind và Kiều Như cũng bật cười trước vẻ ngây ngô của cô nàng.

Wind mới phát hiện ra, Kiều Như dường như rất thích trêu chọc Kathy. Mà đây cũng là lần đầu tiên, nó thấy Kiều Như trêu chọc một ai đó. Lúc trước, ở chung một nhà, có lẽ mọi người, ai cũng xây cho mình một bức tường trong lòng, mà luôn lạnh lùng với nhau. Wind thừa nhận, số lần nó nói chuyện với Kiều Như chỉ đếm trên đầu ngón tay. Một phần vì nó chỉ hằng ngày quẩn quanh bên Vĩ, một phần là bởi vì, nó ghen tị với Kiều Như vì có được Rain, nên không muốn nói chuyện với cô. Có lẽ, nó thực sự xấu tính.

Nhưng bây giờ thì, mọi chuyện đã sáng tỏ, mọi hiểu lầm và hận thù đã được giải, nó chợt thấy muốn làm bạn với Kiều Như. Bởi vì, xét cho cùng, Kiều Như cũng là một cô gái thông minh, lại rất dễ gần mà.

Đồng hồ điểm 9 giờ 30. Sực nhớ ra đã trễ rồi, và nó phải về nhà, không thì ba mẹ sẽ bắt đầu lo lắng, Wind đứng dậy toan bỏ đi.

-Em đi đâu vậy? – Rain nắm lấy tay nó, kéo lại.

-Về nhà. – Nó tròn mắt đáp.

-Về làm gì? – Rain hỏi lại.

-Ba mẹ em đang ở nhà, em không nói là…

-À, anh nói với họ là tối nay em sẽ ngủ ở đây rồi. – Rain buông lơi tay nó ra, thản nhiên nói.

-Hả?

-À. Hôm nay chúng tôi mượn phòng cô nhé, Tuyết! – Kiều Như lên tiếng.

-Ơ? Thế còn tôi? – Nó ngơ ngác.

-You and Jeremy. – Kathy nghiêng đầu, nhe răng cười. – Together!

-Hả??? Sao thế được? – Nó quay sang Rain, lúng túng – Chúng ta có phòng cho khách mà?

-Đồ đạc chất đống trong đó rồi, em định tàn nhẫn với khách vậy sao? – Rain nhíu mày.

-Hả????

-Thôi, chịu đi. – Rain đứng dậy, vươn vai, rồi quay sang thì thầm vào tai nó – Dù gì…chúng ta cũng ngủ với nhau mấy lần rồi mà. Em ngại gì chứ? Cũng như ngày xưa thôi.

Wind ôm vành tai đỏ ửng, né ra xa Rain. Kiều Như ngáp một hơi dài, tỏ vẻ mệt mỏi, rồi kéo Kathy đang cười khúc lên phòng trước, tiện thể, Kiều Như nháy mắt với nó một cái, còn Kathy thì chớp chớp mắt đầy ẩn ý. Cả hai chúc nó và Rain ngủ ngon, rồi đóng cửa cái rầm. Wind đứng đơ người.

Thiệt sao trời?

Chợt, bàn tay nó bất ngờ bị nắm lấy.

-Nào, đi ngủ thôi. Anh cũng…hơ…ơ…mệt rồi. – Rain vừa ngáp vừa nói.

-Ơ, khoan…

Wind ngập ngừng, níu níu lại.

-Sao?…À, phải rồi! – Cậu buông tay nó ra, rồi đột nhiên đứng đối diện với nó, mỉm cười. Nụ cười khiến Wind cảm nhận được luồng khí gian tà đang tỏa ra xung quanh, nó lùi dần về phía sau nhưng không kịp. Rain đã nhanh chóng tóm lấy nó, vác nó trên vai.

-Oái, này!!! Buông em ra, thả em xuống!!!

La hét vô ích, lúc này Rain chẳng thèm nghe thấy gì cả. Cậu vừa huýt sáo vừa vác nó lên lầu. Wind đánh thùm thụp vào vai cậu, nhưng dường như, những cú đấm đó chỉ như vết muỗi đốt đối với Rain mà thôi.

Aaaa, thật đáng ghét!!!

Cuối cùng, nó cũng được Rain thả phịch xuống chiếc giường êm ái. Cậu phủi tay, rồi vội vã tiến ra, khóa cửa lại.

-Sao lại khóa cửa?

-À, để không ai làm phiền ấy mà!

-Hả? Làm…làm phiền? Chúng ta…bộ chúng ta…làm gì…bận rộn lắm hay sao? – Nó run run hỏi.

-Ừm, chứ gì nữa. – Nói rồi, Rain tiến vào phòng tắm, lúc bước ra, nó phát hiện là cậu đã thay chiếc quần dài thành quần đùi mất rồi. Wind càng lúc càng bị cậu làm cho hoảng loạn, nó kéo lấy chiếc chăn, nhích sát người vào thành giường, mặt đỏ ửng, miệng lắp bắp.

-Đừng…đừng có lại gần đây nha! Em…em không có đùa đâu đấy!

Rain cười đểu, từ từ di chuyển đến phía con thỏ non đang sợ sệt, cái dáng vẻ ấy thực sự trông rất đáng yêu, đáng yêu đến nỗi, cậu chỉ muốn làm cho con thỏ đó phải khóc, để được nhìn thấy khóe mắt rưng rưng tội nghiệp.

Đã bảy năm rồi, cậu chưa được ăn hiếp nó thế này.

Còn nhớ những lúc nó cầu xin cậu tha mạng, đừng trêu ghẹo nó nữa. Đến cuối cùng lại bị cậu ép một nụ hôn lên môi, không cách nào phản kháng. Uất ức lắm, tức tối lắm, nhưng không làm được gì.

Kẹo bông gòn. Đôi môi ngọt như kẹo bông gòn, cậu nhớ, rất nhớ!

-Em…em không muốn. Đừng có giỡn nữa mà!

Chậc, cứ cho là cậu biến thái đi, nhưng cái giọng cầu xin và vẻ mặt khẩn khiết, van lơn này, thực sự đáng yêu không chịu nổi.

Suốt mấy năm nay, cậu đã ao ước được ôm lấy nó, được trở về bên nó biết bao.

Cậu đã dằn lòng mình, cố gắng tập trung vào sự nghiệp. Cho dù phải sứt đầu mẻ trán, phải cực khổ thế nào, cậu cũng chịu. Bởi vì, tất cả những gì cậu làm, đều là dành cho nó hết. Cuộc sống sau này của cả hai, sẽ đầm ấm, hạnh phúc, không phải lo toan điều gì. Quyền lực, tiền bạc và những nguy hiểm khác, không phải sợ nữa.

Lúc không ở bên cạnh nó, có những đêm, cậu bỗng chợt giật mình thức giấc. Cậu đã gặp ác mộng. Rain sợ rằng một ngày nào đó, khi trở về, trước mắt cậu sẽ là hình ảnh một gia đình ấm cúng, đứa bé con chạy lon ton bên cha mẹ; người vợ đảm đang, xinh đẹp là nó, và người đàn ông, người chồng đứng bên cạnh Wind, không phải là cậu.

Đứa bé con ấy sẽ đứng nép phía sau người đàn ông kia, anh ta khoác vai Wind, mỉm cười lịch sự chào cậu. Và Wind, vẫn giữ nét dịu dàng, đáng yêu đó, nhưng lại vô cùng xa lạ. Nó sẽ nói với đứa bé rằng: “Đây là bạn của mẹ, chào chú đi con!”

Sẽ đau lắm!

Sẽ khó chịu lắm!

Thật dở khóc dở cười…

Rain khẽ vuốt nhẹ mái tóc dài, rồi lướt qua làn da mịn màng. Đôi mắt cậu nhìn nó si mê. Thời gian trôi qua, Wind đã thay đổi rồi. Cậu muốn ghi nhận hình ảnh của nó, thật sâu, thật sâu trong lòng. Cậu muốn ngắm nhìn nó, cho đến khi nào đôi mắt không còn nhìn thấy gì nữa thôi.

Rain nhích lại gần chút nữa. Wind cảm thấy hơi thở của cậu đang lướt qua làn da trên chiếc cổ thon của mình. Nó hơi nhạy cảm, lùi về sau một chút, mắt nheo lại.

-Em rất thơm…

Nói những câu thế này, thật khiến người khác nghĩ đến những điều không trong sáng.

Rồi cậu từ từ lùi ra.

Lúc này, mặt Wind đỏ hết cả.

-Anh nhớ em lắm, em biết không?

-Ơ…ừm. – Wind hơi bất ngờ, nó ngượng ngùng gật đầu.

-Suốt mấy năm qua, anh luôn mong một ngày được trở về bên em. – Cậu nâng bàn tay nó lên, hôn nhẹ trên mu bàn tay, vừa nói, vừa nhìn xem phản ứng của nó – Anh đã rất sợ, em sẽ lãng quên anh.

-Không có đâu. Chẳng phải anh dặn em phải đợi sao? Cho nên, em nhất định sẽ đợi. – Wind mỉm cười, rồi nó lôi sợi dây chuyền bên trong áo ra – Anh xem này, chiếc nhẫn bạc, em vẫn giữ đấy thôi.

-Chúng ta xem ra giống nhau nhỉ? – Rain cười hài lòng, ám chỉ sợi dây chuyền trên cổ.

-Hìhì.

-Xin lỗi, vì đã khiến em phải chịu cô đơn một mình suốt thời gian qua! – Rain chợt trầm giọng, vẻ buồn bã. – Lẽ ra, em không cần phải chờ đợi anh. Bảy năm là quá dài. Em vì anh mà không thể yêu ai khác, không thể hạnh phúc. Thật bất công với em!

-Anh nói ngốc gì vậy? – Wind mắng – Em chờ đợi là vì em muốn như thế! Anh có biết, nếu yêu một người, thì việc chờ đợi người ấy quay trở về bên mình chính là hạnh phúc không? Anh đừng tự trách mình, chẳng phải bây giờ anh đã trở về rồi sao? Chúng ta chắc chắn sẽ hạnh phúc!

-…

-Nhìn em này – Wind khẽ nâng khuôn mặt của cậu lên – Em yêu anh! Lúc trước, bây giờ và kể cả về sau. Chúng ta đã được ở bên cạnh nhau rồi, từ nay, em không cho phép anh rời xa em nữa đâu. Anh đã thành công trở về, anh chắc chắn phải mang lại cuộc sống hạnh phúc như anh đã hứa với em. Nếu không, em nhất định sẽ tìm đến chân trời góc bể mà đòi nợ anh. Anh biết không?

Rain mỉm cười.

Bây giờ, và mãi về sau.

Phải rồi, chúng ta cuối cùng cũng đã được bên nhau, không còn ai có thể chia cách được chúng ta nữa.

-À, thôi được rồi, chúng ta chấm dứt bầu không khí ủy mị này đi. – Rain đột nhiên nói vậy, rồi cậu cười gian. – Trở lại với công việc lúc đầu nào!

-Hả? Á???

Không kịp phản ứng, Wind đã bị Rain vật ngã xuống giường, hai cổ tay bị giữ chặt, cả chân cũng không thể nhúc nhích, toàn thân hoàn toàn ở trạng thái bất động. Mấy giây trước, cứ ngỡ là còn đang đứng đắn, đàng hoàng, ngờ đâu…

Trời ơi, con người này thật khó lường mà!

Thì ra, lúc nãy, chỉ là để làm nó bị mất phòng bị thôi!

-Em thật ngốc! – Rain cười hả hê.

-Anh…đáng ghét, tránh ra!

-Không! Anh nhất định sẽ không buông tay em ra đâu. – Cậu khẳng định – Bây giờ và mãi về sau, em buộc phải ở bên anh. Anh không cho phép, em không có quyền rời xa anh.

-Độc tài!

-Ừ, anh độc tài!

-Xấu xa!

-Ừ, xấu xa!

-Đáng…

-Suỵt! Im lặng! Không cho phép em nói nữa!

-…

-Bây giờ, em không có quyền được nói gì nữa hết. Hãy ngoan ngoãn tận hưởng tình yêu mà anh dành cho em đi!

Rain nói rồi, cúi mặt xuống.

Một nụ hôn ấm áp và ngọt ngào, một nụ hôn nồng nàn và mãnh liệt, một nụ hôn thật sâu; để lấp đầy nỗi nhớ bấy lâu, để thay một câu nói, rằng: Anh yêu em!

HẾT