Chương 44

“Cô Donovan, tôi là Thám tử Macneil và đây là Thám tử Childress.”

Ngồi sau bàn làm việc trước đây thuộc về bố cô, Kate ngẩng lên thoáng nhìn vào hai khuôn mặt hết sức nghiêm nghị của các thám tử và một nỗi sợ hãi chợt trỗi dậy, không giống bất cứ cảm giác gì mà cô từng trải qua trước đó, chậm chậm lan xuống tới tận chân cô.”Danny?” cô thốt lên, vô thức gọi tên lý do khủng khiếp nhất cho cuộc viếng thăm của hai người. “Danny đâu rồi? Chuyện gì đã xảy ra? Molly đâu?”

“Danny đã bị bắt cóc trong công viên cách đây một giờ…”

“Ôi chúa ơi. Không. Làm ơn!” Cô khóc òa lên. “Không phải Danny. Làm ơn đừng là Danny!”

Phía bên kia sảnh, Marjorie lao ra khỏi ghế trước tiếng khóc đau đớn của Kate, và bà đâm bổ vào Drew Garetti, người đã chạy hộc tốc xuống nhà từ một hướng khác.

“Molly đâu rồi?” Kate hỏi với tông giọng vút cao cuồng loạn. “Bà ấy có ở với Danny không? Nó sẽ không sợ nếu …”

“Bà Miles bị những kẻ bắt cóc đánh bất tỉnh trong công viên,” Thám tử MacNeil lên tiếng. “nhưng bà ấy đã tỉnh lại và cố gắng thu hút sự chú ý và trợ giúp từ những người khác. Bà ấy được xe cứu thương chuyển tới Bệnh viện đa khoa Parkston để kiểm tra phần tổn thương ở não. Tuy nhiên, bà ấy có thể mô tả khá chi tiết người phụ nữ trẻ mà chúng tôi nghĩ là một phần của vụ bắt cóc này.”

Trong tâm trí cô, Kate đang gào thét vì nỗi sợ hãi đau đớn, nhưng tất cả những gì cô có thể làm là đứng ì ra đó với hai đầu gối va vào nhau và một cơ thể run rẩy quá mức đến nỗi cô phải vòng cả hai tay ôm lấy người, cố giữ thân hình đứng yên. Thám tử MacNeil tiếp tục giọng nói bình tĩnh, quả quyết của mình. “Chúng tôi có cơ hội đưa Danny trở lại an toàn, nhưng chúng tôi cần tiến hành thật nhanh, và cần đến sự trợ giúp của cô.”

Kate gật mạnh đầu, hai hàm răng của cô đánh vào nhau lập cập. Cô hỏi, “Các ông cần gì?”

“Chúng tôi sẽ phát lệnh báo động ngay tức thì. Vì thế, chúng tôi cần một tấm hình gần đây nhất của Danny, mô tả quần áo, độ tuổi, cân nặng và cả chiều cao nữa.”

Kate cầm lên bức ảnh lồng trong khung của Danny từ trên bàn cô, chuẩn bị đưa nó cho Thám tử MacNeil, sau đó lại giật về, áp chặt lên trái tim mình và vòng hai cánh tay ôm lấy nó. “Con tôi,” giọng cô thì thầm vỡ vụn. “Con tôi!”

“Tôi sẽ lấy một bức ảnh trên lầu.” Marjorie tình nguyện, bà đã dợm bước đi.

“Hãy cố giữ bình tĩnh trong vài phút tiếp theo để chúng tôi phát lệnh báo động.” MacNeil lên tiếng, “Chúng tôi cần thông tin chiều cao và cân nặng của Danny.”

Kate dồn hết can đảm của mình để thực hiện yêu cầu của anh và quay lại máy tính để tìm số điện thoại vị bác sĩ nhi của Danny trên sổ liên lạc điện tử. “Danny mới đến chỗ bác sĩ của nó kiểm tra.” Cô lập bập. “Ông ấy sẽ biết rõ chiều cao và cân nặng của Danny.”

“Cậu bé đang mặc gì?” Thám tử Childress hỏi từ phía sau cô, cuốn sổ ghi chép và chiếc bút chì của ông đã sẵn sàng.

Kate liếc qua vai mình. Kate để ý thấy Childress già hơn MacNeil, và không giỏi lắm trong việc giả đò như mọi chuyện đều sẽ thuận lợi. “Danny mặc một chiếc áo phông màu đỏ và áo khoác vải bông chéo…” Một hình dung Danny cười rạng rỡ với cô trong bộ quần áo chỉ mới một lúc trước đã đập tan tành cái barie mong manh của tinh thần tự chủ còn sót lại, và cô bắt đầu òa lên nức nở trong lúc cố tìm ra số vị bác sĩ kia. “Tôi không thể…”