Chương 44

“Lăng Lăng, anh… anh chính là người bạn trai em chưa bao giờ gặp mặt kia!”

Lăng Lăng đã sớm đoán được sẽ có sự kiện chấn động xảy ra, nhưng thế này cũng quá sức nha…

Sấm sét rung chuyển ầm ầm trong đầu Lăng Lăng, đem mọi ký ức của cô nổ tan tành thành mảnh vụn, phân tán đi từng góc.

Cô ráng sức muốn tìm ra mối quan hệ logic nào đó từ trong đầu óc bị oanh tạc đến bấn loạn, nhưng lại phát hiện bản thân hoàn toàn không lý giải nổi cái gì cả…

Không thể nào!

Lăng Lăng kiên định lắc đầu: “Anh gạt em! Làm sao anh có thể là anh ấy được…”

Người kia ở bang Massachusetts của Mỹ, Dương Lam Hàng ở Trung Quốc, đương nhiên là trở về từ Massachusetts.

Người kia là một “nhà khoa học”, cả cuộc đời theo đuổi giải Nobel, Dương Lam Hàng, dĩ nhiên cũng coi như là một nửa rường cột quốc gia.

Người kia mặt mũi giống Albert Einstein…

Tất nhiên… Cô chưa từng tận mắt thấy qua…

Dương Lam Hàng cười khẽ, tay trái nghịch tóc của cô, cuốn vào giữa các ngón tay.

“Em biết không? Không phải anh nhớ nhầm, thiếu một ngày, không phải thời gian, mà là khoảng cách…”

Cô không quên:

Người kia từng nói: Ba trăm bốn mươi lăm ngày qua, anh không hề nhớ đến em.

Cô nói với anh: Anh nhớ sai rồi, là ba trăm bốn mươi sáu ngày!

“Với anh mà nói chúng ta xa nhau chính xác ba trăm bốn mươi lăm ngày, anh ít hơn em một ngày, bởi vì anh dùng ngày đó để vượt qua khoảng cách giữa anh và em. Ẩn ý của anh, em không nghe ra…” Đầu ngón tay ấm áp chần chừ dừng trên mặt cô, muôn vàn quyến luyến…

Đây không phải thật, đây nhất định không phải thật.

Người đàn ông cô mong đợi nhiều năm như vậy, vẫn luôn ở cạnh cô, chú ý đến cô, chăm sóc cho cô…

Nhưng cô lại không biết gì cả, còn ngốc nghếch khao khát muốn nhìn xem dáng vẻ của anh, nghe giọng nói của anh, thầm nghĩ cho dù dung mạo anh có lùn có xấu, hói đầu hoặc đeo cặp kính to bự dày cộp, cô đều có thể chấp nhận.

Chỉ cần có thể khiến cô nhớ thật kỹ dáng vẻ anh lúc nói chuyện…

Chứ không phải chỉ một đoạn chữ viết trong trí nhớ, như vậy là đủ rồi!

Giờ đây, chân tướng lộ rõ, cô làm sao có thể chấp nhận – người xa lạ quen thuộc nhất đang ở trước mắt này?!

Dương Lam Hàng vươn tay ôm Lăng Lăng đang ngẩn ngơ thành cục đá vào lòng, “Anh nói rồi, anh sẽ làm em sợ mà…”

Đúng vậy, anh có nói.

Cô cũng từng nói: Năng lực chịu đựng tâm lý của em rất mạnh.

Nhưng năng lực chịu đựng tâm lý mạnh cũng không thể chịu nổi kẻ bắt nạt người ta đến thế!

“Tại sao anh không nói sớm cho em biết? Nếu anh đã trở về, tại sao…” Cô tức giận đẩy anh ra, thiếu chút nữa đánh vào mặt anh. “Tại sao phải gạt em? Anh nghĩ em ngớ ngẩn, là đồ ngốc hả?! Em…”

“Anh kể chuyện cười cho em nhé.” Anh thản nhiên cắt ngang lời trách mắng lộn xộn của cô: “Lần đầu tiên anh thấy chuyện này, đã cười rất lâu…”

“…” Cô suýt quên mất, người đó thích nhất kể chuyện cười!

“Rất lâu rất lâu trước kia, có một người đàn ông cố lấy dũng khí theo đuổi người con gái mình thương, anh ta bôn ba muôn trùng vạn dặm đi đến trước mặt cô ấy, cô gái rất thâm tình mà… ôm một người đàn ông khác đi lướt qua anh ta…” Anh cười cười, tiếp tục kể: “Về sau, anh ta vẫn không cam tâm cứ như vậy mà từ bỏ, anh ta hỏi cô gái: Anh là gì đối với em? Cô gái trả lời anh ta: Tránh xa một chút! Cô nương đây rất bận! Bận báo thù một “thằng cha biến thái” chỉ cần nhìn một phát đã muốn ói, cả tháng ăn không vô!”