Chương 44 – Anh em như tay chân

Lăng Khiên trở lại thành phố G đến ngày thứ năm thì mới liên lạc được Lục Tư Triết. Lúc ấy là gần nửa đêm, sau khi gặp khách hàng xong anh đang lái xe chạy trên đường trở về nhà, gọi điện cho Lục Tư Triết thì nháy mắt điện thoại được bắt máy. Lăng Khiên sững sờ rồi mới lên tiếng.

“Tư Triết, tiểu tử nhà ngươi vừa mới đi lêu lổng ở đâu thế hả?”

“Khiên, trong tay cậu bây giờ còn bao nhiêu tiền?” Giọng nói Lục Tư Triết khàn khàn lợi hại và lộ ra mệt mỏi tột độ.

Lăng Khiên nhíu mày, dồn sức đánh tay lái và dừng xe lại bên đường, trầm ổn mở miệng: “Cậu bây giờ đang ở đâu?”

Lục Tư Triết dừng lại hai giây rồi nói ra tên quán rượu.

Nửa tiếng sau, Lăng Khiên tiến vào một quán rượu, đẩy cửa thì thấy trên một ghế salon, Lục Tư Triết bộ dạng tiều tụy không chịu nổi, đầu anh tràn ngập lửa nóng. Anh cố đè nén tức giận đi vào, ngồi xuống bên cạnh Tư Triết, giằng lấy chai rượu trong tay bạn sau đó lấy cái mắt kính trên bàn trà đeo vào cho Tư Triết rồi trầm giọng hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì thế hả?”

Lục Tư Triết cố gắng ngồi dậy nhưng hiển nhiên anh đã uống không ít, thân thể vô lực tựa vào ghế salon, cổ áo mở rộng ra, quần áo vô cùng nhăm nhúm, cả người chán chường đến rối tinh rối mù.

Anh kéo ống tay áo Lăng Khiên làm động tác hút thuốc lá.

Lăng Khiên đốt một điếu thuốc đưa cho bạn, và đốt cho chính mình một điếu.

Lục Tư Triết cúi đầu hút thuốc lá, một điếu rất nhanh hết, anh buông thõng mí mắt, trong mắt là thê lương cùng đau đớn vô tận. Anh nói: “Khiên, tôi đang nợ tiền.”

Lăng Khiên ngơ ngác xong mới mấp máy môi hỏi: “Thiếu bao nhiêu?”

Lục Tư Triết khoa chân múa tay, biểu thị số mười lăm.

Lăng Khiên nói: “1500 vạn?”

Lục Tư Triết lắc đầu.

Lăng Khiên chau mày một chút nói: “1,5 tỉ?”

Lục Tư Triết ngửa đầu nhìn trần nhà, không tiếng động cười cười, sau đó quay đầu thê thảm nhìn Lăng Khiên nói: “Là 15 tỉ, 15 tỉ đó.”

Lăng Khiên mạnh mẽ run lên, kinh ngạc nhìn bạn, trong mắt nhanh chóng hiện lên tia bối rối. Một lúc sau anh dí tắt điếu thuốc và rót một chén rượu, uống hai ngụm mới nói: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thế? Cậu đánh bạc?”

Lục Tư Triết lắc đầu, tựa vào ghế salon, ánh mắt vô hồn nhìn phía trước, nuốt xuống mấy ngụm nước miếng rồi khó khăn mở miệng: “Cậu còn nhớ rõ một người phụ nữ đem tôi ăn xong tự nhiên biến mất lần trước tôi đã nói với cậu không?”

Lăng Khiên tay nắm thật chặt cốc rượu, sau đó đặt cốc xuống, giúp Lục Tư Triết rót một chén rồi đưa cho anh ta, rồi lại một lần nữa cầm cốc rượu lên uống. Anh cũng không nói lời nào, chẳng qua là khẽ gật đầu một cái.

Lục Tư Triết uống một ngụm rượu, liếm liếm môi rồi tiếp tục mở miệng: “Hơn mười ngày trước, cũng chính là ngày tôi đưa cậu đi xem ba Đồng Yên đó, cô ấy liên lạc với tôi. Cô ấy hỏi rằng tôi có tài khoản bên ngân hàng Thụy Sĩ không và mượn tôi năm trăm ngàn, bảo rằng muốn giúp tôi kiếm tiền. Tôi dĩ nhiên không có nghĩ tới cô ấy giúp tôi kiếm tiền cái gì cả, chẳng qua chỉ nghĩ là cô ấy gặp khó khăn nên cần tiền thôi, tôi liền bảo cho người ta tài khoản và mật mã ngân hàng. Ngày thứ hai cô ấy gửi tin nhắn cho tôi bảo là tháng này sẽ về nước, nói rằng tôi không cần liên lạc với cô ấy nữa rồi tắt điện thoại. Tôi trở lại thành phố G tìm người kiểm tra số điện thoại này, lại phát hiện ra là vô ích. Lần cuối cùng cô ấy sử dụng là ở Thụy Sĩ.