Chương 44 – Chính thức

Buổi hôn lễ hoành tráng làm rung động cả thế giới showbiz của Lâm Kinh Vũ được tổ chức vào ngày mặt trời chiếu rọi rực rỡ ngay sau khi tuyết ngừng rơi. Sau scandal tình ái, Lâm Kinh Vũ bị ảnh hưởng nhiều, đã rất lâu không có hoạt động gì mới, trong giới có những lời đồn đại rằng cô chuẩn bị rút lui. Dương Thu là người có liên quan đến scandal, danh tiếng hiển nhiên cũng bị ảnh hưởng. Những người nhiều năm bị danh tiếng của hai người họ lấn át lúc này tiết lộ những chuyện cũ giữa hai người ra ngoài, trong giới showbiz gần như ai cũng biết quá khứ yêu đương của họ.

Khi tiếng nhạc cử hành hôn lễ vang lên, thành phố C bỗng đón một trận tuyết dày đặc dưới ánh mặt trời, một khung cảnh mới lãng mạn làm sao! Lâm Kinh Vũ mặc bộ váy cưới cô đã cất giữ suốt hai mươi năm, Dương Thu trong bộ âu phục vô cùng phong độ, từ từ bước lên thảm đỏ phía cửa lớn với khung cảnh trắng xóa ngoài trời làm nền.

Hôn lễ không có phù dâu, phù rể, người cầm nhẫn cưới là Cận Thụy, cô bé đang ở tuổi lớn, trong bộ váy bó ngực màu trắng tinh xảo được Lâm Kinh Vũ đặt làm trực tiếp từ Pháp và gửi về bằng đường hàng không, dáng người vô cùng xinh đẹp, gương mặt sắc sảo không tì vết, những người đã từng chứng kiến tình yêu của Lâm Kinh Vũ và Dương Thu chỉ cần nhìn là có thể nhận ra thân phận thật sự của cô bé.

Tối hôm nay Diệp Mộc đi gặp bố Dung Nham, cô phải chuẩn bị bộ quần áo sẽ mặc sau khi hôn lễ kết thúc, vì thế tới nhà thờ hơi muộn. Mọi người đều đã vào chỗ ngồi, hai người họ vừa đến đã có nhân viên hướng dẫn, đi tới hàng ghế thứ hai dành cho những bạn bè thân thiết, quan trọng. Nhìn thấy người đang ngồi phía đó, bước chân Dung Nham chậm lại, anh định đưa tay kéo lấy Diệp Mộc thì Diệp Mộc đã bước vào trong, thoải mái ngồi cạnh Lê Cận Thần.

Lê Cận Thần quay đầu nhìn Diệp Mộc, cảm xúc không thể diễn tả thể hiện qua nét mặt. Trần Phái Phái ngồi bên cạnh anh, sắc mặt không đổi, giơ tay ôm lấy anh ta, chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út lập tức lóe sáng. Diệp Mộc chẳng có cảm giác gì, mỉm cười với bọn họ, Dung Nham im lìm không nói, chỉ nhìn, rồi nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh cô, nắm lấy bàn tay cô.

Khi buổi lễ kết thúc, tuyết rơi thưa hơn một chút, những người tham dự đều là bạn bè thân thiết trong giới của hai vợ chồng Dương – Lâm, mỹ nữ độc thân nhiều không đếm xuể, bọn họ không quản giá lạnh đồng loạt yêu cầu tổ chức màn ném hoa. Diệp Mộc cũng háo hức muốn thử, nhưng bị Dung Nham giữ lại không cho đi, Mộng Mộng và nữ hoàng tiệc tùng phải cùng lúc ra tay, khó khăn lắm mới giành được Diệp Mộc. Lâm Kinh Vũ đứng trên bậc cao nhất, quay lưng về phía mọi người và ném bó hoa, ba người định leo lên nhưng không kịp nữa, bó hoa kia như có thêm đôi mắt, vun vút bay về phía bọn họ đang đứng, hai bàn tay Diệp Mộc bị Mộng Mộng và Triệu Vũ Triết khóa chặt, cô chỉ còn biết trừng mắt nhìn bó hoa rơi trúng đầu mình.

Tất cả đều lặng im, chú rể Dương Thu hét lên đầu tiên: “Dung nhị thiếu gia! Cầu hôn đi!”

“Cầu hôn! Cầu hôn! Cầu hôn! Cầu hôn!” Mọi người đồng thanh hưởng ứng. Tiếng huýt sáo vang lên không ngớt, Cận Thụy càng “đổ thêm dầu vào lửa”, cầm chỗ pháo màu được bắn lúc hôn lễ kết thúc, phát cho Trần Nguyên cùng những người bạn nhỏ tuổi khác, trong một lúc, không khí trở nên náo nhiệt như có thêm một buổi hôn lễ nữa.