Chương 44 – Cừu hận

Khi Diệp Khai đến nơi, chỉ còn môt nữ nhân nằm bên bờ suối, một thanh đao ngắn cắm nơi lưng.

Chàng chạy tới, nâng nữ nhân lên, bất giác kêu thất thanh:

– Trầm Tam Nương !

Trầm Tam Nương mỉm cười.

Nụ cười bi ai, thê thảm, ẩn ước niềm an ủi !

Trong tình huống này, bà đâu có muốn gặp Diệp Khai, song gặp chàng rồi bà nghe lòng ấm lại.

Bà vẫn rên.

Chợt bà ngừng rên, rồi nhỏ giọng ngâm:

– Trời mênh mông, đất thênh thang, người như ngọc, ngọc sanh hương, Vạn Mã Đường, Trầm Tam Nương …

Rồi bà hỏi:

– Công tử còn nhớ những lời ca đó chăng ?

Diệp Khai gật đầu.

Chàng nghe bà ca lúc gặp bà tại đồng cỏ bao la trải tận chân trời …

Không ngờ Trầm Tam Nương bây giờ vẫn còn nhớ !

Trầm Tam Nương tiếp với giọng thảm:

– Chắc công tử không tưởng là tôi còn nhớ. Đêm đó, công tử …

Diệp Khai cười, nụ cười thê lương quá.

Chàng thốt:

– Tại hạ còn nhớ, đêm đó, người đối ẩm với tại hạ không phải là bà !

Trầm Tam Nương tiếp liền:

– Tôi cũng nhớ là đêm đó người đến ngôi nhà cỏ không phải là công tử !

Diệp Khai đi ngay vào vụ:

– Vạn Mã Đường chủ hạ độc thủ ?

Trầm Tam Nương lắc đầu:

– Không phải lão.

Diệp Khai cau mày:

– Thế thì ai ?

Trầm Tam Nương đáp:

– Một gã thanh niên, tôi không trông thấy mặt.

Diệp Khai hừ một tiếng:

– Không thấy mặt mà bà biết là một gã thanh niên !

Trầm Tam Nương giải thích:

– Tôi đoán qua âm thanh của gã. Vừa rồi gã còn bức bách hỏi cùng tôi, bảo tôi chỉ chỗ Vạn Mã Đường chôn giấu tài sản. Nghe tiếng cười của công tử, gã bỏ chạy đi liền.

Diệp Khai hỏi:

– Còn Mã Không Quần ?

Trầm Tam Nương đáp:

– Lão cũng bỏ chạy đi. Mường tượng lão thấy quỷ, lão chạy bay xuống núi.

Diệp Khai lại cau mày:

– Tại sao lão bỏ chạy ? Lão thấy gì ?

Trầm Tam Nương nghiến răng, rít lên:

– Lão bỏ tôi tại đây ! Nhất định lão thấy các vị đuổi đến nơi, nên lão …

Diệp Khai sáng mắt kêu lớn:

– Nhất định lão thấy thanh đao ở lưng bà !

Đao dài ba tấc bảy phân: Loại phi đao !

Diệp Khai cắt một chéo áo, lấy thuốc kim sang bôi lên vết thương của Trầm Tam Nương.

Sau đó, chàng mới rút mũi đao ra.

Ánh đao bắn vào mắt Phó Hồng Tuyết, hắn biến sắc mặt.

Diệp Khai bỗng quay đầu, nhìn hắn thốt:

– Đương nhiên, các hạ có thấy loại đao này.

Phó Hồng Tuyết càng biến sắc mặt hơn. Lâu lắm hắn mới gật đầu.

Làm sao hắn phủ nhận được !

Lần thứ nhất, hắn thấy thanh đao loại đó cắm trên sống lưng bàn tay của Lý Mã Hổ.

Lần thứ hai nơi yết hầu của đứa cháu nội Quách Oai. Lần thứ ba nơi yết hầu của Vương Đại Hồng.

Bây giờ thanh đao loại đó cắm nơi lưng Trầm Tam Nương. Và Diệp Khai hoàn toàn vô can !

Thế thì hắn có suy tưởng sai lầm chăng ?

Diệp Khai chậm rãi tiếp:

– Các hạ thấy đó, nào chỉ mỗi mình tại hạ sử dụng loại đao này ?

Phó Hồng Tuyết chỉ biết nín lặng mà thôi.

Diệp Khai thở dài:

– Thực ra, nếu tại hạ muốn ám toán người nào, thì chắc là tại hạ không đến nỗi ngu xuẩn xử dụng một phương tiện độc thiện. Mà dù có bắt buộc phải dùng đến thứ độc thiện đó, tại hạ cũng không để cho ngoại nhân phát hiện.

Phó Hồng Tuyết hỏi:

– Loại đao này rất đặc biệt ?

Diệp Khai gật đầu:

– Phải !

Phó Hồng Tuyết hỏi:

– Người ta không thấy nó, làm sao phỏng theo hình thức mà chế tạo đúng ý ?