Chương 44 – Đại luân hồi 2

Hồng thủy có thể cuốn trôi mọi thứ, nhưng đôi tay của Bộ Kinh Vân vẫn giương thẳng sừng sững bên trong dòng nước dữ.

Ngay lúc ông từ kia vừa rời đi, kỳ tích bỗng xảy ra. Một dải lụa trắng mềm mại như tơ không biết từ đâu bay tới, “xuy” một tiếng, tựa như một con Bạch xà quấn lấy Bộ Kinh Vân…

Tựa như một đoạn duyên tình đang sắp bén tới trái tim bất động của Bộ Kinh Vân, đang giữ chặt đầu kia của dải lụa trắng là một người từng thề không lạc phàm trần – “Nàng”…

Trăng có khi tròn khi khuyết, người có lúc sớm tối họa phúc.

Nhiếp Phong cùng Đoạn Lãng vai tay cùng dùng, trong đêm trăng tròn đầy đe dọa, xốc vai ôm đám trẻ đi về phía trước, không biết phải đi hướng nào, chỉ biết càng xa càng tốt!

Nhưng ngay lúc bọn họ đang lướt qua thềm đã, leo tới đỉnh núi thì phía sau bỗng truyền đến tiếng nước lũ “ầm ầm”, đám trẻ trên tay trên vai hai người lại cùng gào khóc: “Ca ca mặt gỗ!”

“Ca ca mặt gỗ!”

Nhưng dù bọn chúng có gào khóc cỡ nào thì chỉ e là ca ca mặt mộc vĩnh viễn không có cơ hội đi cùng bọn chúng một đường nữa rồi.

Đoạn Lãng liếc nhìn Nhiếp Phong một cái, buồn bã nói: “Hắn…đi rồi.”

Nhiếp Phong không quay lại nhìn nó, vẫn tiếp tục chạy về phía trước, bước chân mải miết, chỉ nói một câu thê lương: “Không, ta tin rằng thiện có thiện báo, Vân sư huynh…nhất định bình an, huynh ấy…nhất định gặp dữ hóa lành…”

Nhiếp Phong tuy miệng nói thế nhưng trong lòng đâu có nghĩ như thế.

Kỳ thực trong tâm nó vạn lần hoài nghi: Có thực chăng? Thực là thiện có thiện báo?

Vậy vì sao năm đó Quỷ Hổ thúc thúc liều chết cứu cha con nó, cuối cùng phải chịu kết cục tan xương nát thịt?

Vì sao Kỷ Nhu cô nương khổ sở đợi Quỷ Hổ thúc thúc mười ba năm, cuối cùng mộng cũng không thành, ôm hận mà chết?

Nhân gian vốn không có công bằng, thiên lý!

Nhưng Vân sư huynh vốn là mạng lớn, sinh mệnh cũng khác thường, ngay cả lần đó hai đại cao thủ đao kiếm đương thế Nhiếp Nhân Vương và Đoạn Soái đều phải táng thân bởi dị thú bốc lửa kia nhưng Vân sư huynh vẫn có thể sống sót, chắc chắn lần này huynh ấy sẽ không dễ dàng cứ thế mà đi…

Nhiếp Phong tự an ủi mình như thế, trong lòng lại trỗi dậy một tia hy vọng, bước chân càng nhanh hơn.

Bởi vì nó muốn nhanh chóng đưa những đứa trẻ này đến một nơi an toàn nhất trước, sau đó mới quay lại tìm Bộ Kinh Vân.

Nó vẫn tiếp tục lao về hía trước, nhìn về phía trước.

Chỉ là vì sao nó không nhìn lên trên?

Chỉ cần ngẩng đầu lên nhìn một cái thôi, nó sẽ bắt gặp, và sẽ kinh ngạc biết bao…

Trên trời ngoài vầng trăng tròn vành vạnh còn có hai thân ảnh như yêu mị lướt qua như chớp.

Không! Là ba thân ảnh!

Đi đầu là hai bóng dáng một xanh một trắng, thân thể yêu kiều, xiêm y tha thướt, rõ ràng là hai nữ tử.

Sau lưng bóng trắng kia là một dải lụa trắng dài hơn trượng, tựa như hữu tình, một đầu đang cuốn chặt lấy một thân thể đầm đìa máu tươi…

Chính là người đã sớm mất đi tri giác—

Bộ Kinh Vân!

Cũng không biết đã đi đến nơi nào.

Chỉ biết ở đây đã ra ngoài phạm vi nước lũ có thể tràn tới.

Nơi này là ở lưng chừng một ngọn núi cao, nếu như nước lũ có thể kéo tới đây thì e là đã cuốn sạch Thần Châu đại địa rồi.

Hai thân ảnh một trắng một xanh cuối cùng đã nhẹ nhàng đáp xuống ngọn núi này.