Chương 44 – Điềm báo mưa gió

Mùa thu lại đến với những cơn gió hiu quạnh, những tán lá che khuất tầm nhìn, che khuất cả bóng dáng An Như Nguyệt rời đi. Bạch Nhật Huyên hiểu, những chuyện cũ Bạch Nhật Tiêu đã quên hết, An Như Nguyệt đã rời đi, mong được một kết quả hạnh phúc khác.

Bạch Nhật Tiêu ôm chặt Huyên Huyên đương khóc trong lòng. An Như Nguyệt rời đi, anh cũng không nhiều tiếc nuối. Đây vẫn là kết thúc tốt nhất cho mọi chuyện, dù sao cũng là một người đàn ông đã từng yêu, có thể được đến như thế này cũng không dễ dàng, chẳng lẽ còn phải để cho bà thấy ngày Bạch Vĩ Minh phải lâm vào cảnh khốn cùng.

Bạch Nhật Huyên nâng ánh mắt lên, “Mẹ cho anh cái gì vậy?” Cô có chút tò mò, bởi vì nét mặt của Bạch Nhật Tiêu. Tuy rằng anh từ đầu đến cuối đều không mở túi văn kiện kia ra, nhưng là, dường như anh đã biết ‘lời chúc phúc’ của An Như Nguyệt chính là cái gì.

Nếu anh không đoán sai, món quà của An Như Nguyệt chính là giấy ủy quyền cổ phần của Bạch thị. Đây chính là điểm mấu chốt để anh đả bại Bạch Nhật Minh, và An Như Nguyệt đã cho anh một chỗ dựa tốt để khởi đầu, cũng là rút ngắn trận chiến này lại. Anh đưa túi văn kiện cho Bạch Nhật Huyên.

“Giấy ủy quyền cổ phần?” Bạch Nhật Huyên nhìn hàng chữ lớn trên mặt văn kiện, nhưng giây tiếp theo, nét tự tin, kế sách vạch sẵn của Bạch Nhật Tiêu đã khiến cô có thể hiểu được đại khái.

Sau khi Bạch Nhật Tiêu về nước, dưới sự lãnh đạo của anh, Hoàng Đình quốc tế đã trở thành công ty tư bản lũng đoạn nền tài chính Châu Á. Cùng lúc đó, với điểm tựa là Manhattan, anh bắt đầu mở rộng nhiều chi nhánh hơn. Từ sau khi thành công thu mua Chung thị, Bạch Vĩ Minh chính là mục tiêu cuối cùng của anh.

Bạch Vĩ Minh vô lực dựa trên ghế tựa, trong tay là một tờ giấy. Đơn ly hôn, vô cùng nổi bật.

Trợ lý Lynda nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào, nhìn Bạch Vĩ Minh mệt mỏi dựa vào ghế không khỏi đau lòng, nhíu mày. Cô đóng cửa ở ban công lại, mỉm cười đến gần. Tờ giấy ly hôn thu hút ánh mắt của Lynda, khiến cô chợt hưng phấn khó nén được, nhưng cũng lo lắng khôn cùng.

“Vĩ Minh?” Lynda nhẹ nhàng tựa vào bên người Bạch Vĩ Minh, dịu dàng chạm nhẹ vào hai má ông.

Bạch Vĩ Minh thuận thế ôm Lynda ngồi lên đùi, “Ở cạnh anh một chút.” Ông thực bất lực. Một năm này, ông có cảm giác chính mình già đi rất nhiều. Đã không có ngọn núi An Như Nguyệt và An thị, chống đỡ Bạch thị thực sự khó khăn vô cùng. Dù sao An thị cũng là một Tập đoàn tài chính hùng hậu, tương đương với Hoàng Đình quốc tế ngay bây giờ. Hiện tại An Như Nguyệt muốn ly hôn, không thể nghi ngờ là muốn làm cho ông đâm lao phải theo lao.

Một năm trước, dự án hợp tác cùng Chung gia, Bạch Vĩ Minh đã nhận hết trách cứ từ phía ban giám đốc. Một năm nay không ngừng bổ khuyết thiếu hụt gây nên từ dự án kia, không đủ sức đi quản Bạch Nhật Tiêu cùng Bạch Nhật Huyên. Nhưng điều này cũng không có nghĩa là ông đã buông tha cho hai đứa nó. Nay đã không còn An thị, ông phải tóm Hoàng Đình quốc tế.

Bạch Nhật Huyên ngồi trong văn phòng, thừa dịp Huyên Huyên không có ở đây liền kêu Mạc Thịnh vào, đưa túi văn kiện giao cho Mạc Thịnh, “Đưa phần văn kiện này đến công ty truyền thông có uy tín nhất. Tôi hy vọng báo chí nhanh chóng loan tin tức này ra.” Bạch Nhật Tiêu nói, biểu tình lạnh lùng không một cảm xúc.