Chương 44 – Được mất

Sau khi Mạc Tu Lăng đi công tác, Giang Nhân Ly cũng không cảm thấy có thay đổi gì lớn. Cô cũng không về nhà hai người, mà chuyển tới ở biệt thự nhà họ Giang. Nguyên nhân rất đơn giản, Giang Thánh Minh nhân cơ hội này muốn cô trở về Giang gia phần lớn thời gian. Thực ra Giang Nhân Ly không thích nơi này còn có một nguyên nhân rất quan trọng khác, phòng khách này là bóng ma vô cùng lớn trong lòng cô.

Giang Nhân Mạn cũng khó mà từ chối Giang Thánh Minh. Giang Nhân Ly xưa nay đều hiểu người chị này, nhất định là vì chuyện kia.

Thái độ của Giang Nhân Mạn đối với Bạch Thanh Hà mãi mãi làm như không thấy. Giang Nhân Ly trước đây còn dửng dưng nhưng bây giờ thì hoàn toàn lạnh lùng. Hai chị em họ sẽ không bao giờ chủ động nói chuyện gì hay dây dưa việc gì với Bạch Thanh Hà.

Màn đêm vừa phủ xuống, Giang Nhân Mạn đã kéo Giang Nhân lên phòng. Giang Nhân Mạn tuy rằng sớm đã có gia đình, nhưng phòng của cô vẫn được giữ nguyên.

“Chị, có chuyện gì?”

Giang Nhân Mạn hít một hơi: “Lần trước cha phẫu thuật tim, hẳn đã cảm thấy thân thể không khỏe, đó cũng chính là nguyên nhân cha muốn em ở lại đây.”

“Chị muốn nói cái gì?”

“Cha đã biết mình không còn khỏe cho nên đã lo nghĩ đến chuyện di chúc rồi.”

Giang Nhân Ly đã đoán được suy nghĩ của chị gái. Tuy rằng công ty hiện tại là do Giang Nhân Mạn điều hành, nhưng cổ phần vẫn nằm trong tay Giang Thánh Minh. Nếu như Giang Thánh Minh không lập di chúc thì chuyện gì cũng có thể xảy ra. Nếu Giang Thánh Minh đem cổ phần giao cho Bạch Thanh Hà, thì hai chị em bọn họ làm sao còn mặt mũi nào đi gặp Uông Tố Thu vẫn còn đang nằm liệt ở bệnh viện.

“Chị muốn làm như thế nào?” Giang Nhân Ly cau mày, theo như cô hiểu, Giang Thánh Minh nhất định sẽ không để cho Bạch Thanh Hà nửa đời sau phải lo chuyện áo cơm.

Giang Nhân Mạn cũng không nhẹ nhàng: “Chúng ta là chị em, tất cả mọi thứ ở Giang gia nhất chỉ cần thuộc về chúng ta, cho dù là trong tay ai cũng đều tốt. Nhưng tuyệt đối không thể để lọt vào tay Bạch Thanh Hà.”

“Em cũng nghĩ vậy. Có điều, không để cho bà ta cái gì, đó không phải là tác phong của cha.”

“Vậy chúng ta phải làm sao.”

“Chị nghĩ thế nào rồi?”

Giang Nhân Mạn lắc đầu: “Không biết, hiện tại bà ta lại đưa về một người giống Giang Nhân Đình như vậy. Cha thấy Diệp Tư Đình nhất định sẽ nhớ tới Giang Nhân Đình, như vậy khó mà tránh khỏi cha sẽ thương yêu cô ta.”

Giang Nhân Ly rất đồng ý với quan điểm này, cô nhìn trần nhà: “Chị, chuyện này chị không cần lo. Từ nhỏ quan hệ giữa em và Giang Nhân Đình đã rất mơ hồ rồi, bây giờ lại có một Diệp Tư Đình nữa. Chuyện này, vẫn nên do em tự giải quyết.”

“Em định làm thế nào?”

“Chị quan tâm tới công việc ở công ty là tốt rồi. Còn lại giao cho em. Em đảm bảo, Bạch Thanh Hà tuyệt đối sẽ không chiếm được tất cả những gì bà ta muốn. Bà ta bao năm nay chịu như vậy không phải chỉ là vì muốn bước chân vào nhà họ Giang chúng ta sao? Vậy thì để lại biệt thự lớn này bồi thường cho bà ta đi. Những thứ khác sẽ không có liên quan gì tới bà ta.”

Giang Nhân Mạn tuy rằng rất nghi hoặc, nhưng dưới đáy lòng vẫn rất tin tưởng em gái. Cô mãi mãi không thể quên được Uông Tố Thu nằm ở bệnh viện, cô nhất định phải trả mối thù này. Chỉ cần cô còn sống, cô tuyệt đối sẽ không để Bạch Thanh Hà được như ý.