Chương 44: Muốn hủy dung nhan của cô

Bàn tay hung hung nâng lên rồi hạ xuống, bởi vì tức giận mà khuôn mặt kiều diễm của Âu Xảo Lệ vặn vẹo trông thật dữ tợn.Vừa hành hung Âu Y Tuyết vô tội, vừa không ngừng dùng ngôn ngữ công kích cô. Mà hai nữ sinh đang giữ chặt Âu Y Tuyết lại hào hứng bừng bừng quan sát.Giờ này, hai gò má vốn tái nhợt của Âu Y Tuyết lại đỏ tươi như máu, bộ mặt cũng sưng lên như quả đồi nhỏ.Cô vừa gắt gao cắn môi mình, ngăn cản nước mắt của mình, vừa tự nhủ với chính mình, dù có chuyện gì cũng phải nhịn, nếu không sẽ liên lụy đến Tiểu Tuyết.Vì có lòng tin như vậy, cho nên, dù cảnh vật trước mắt bắt đầu mơ hồ, cô đều gắng gượng chống đỡ. . .Trong mắt Âu Xảo Lệ, sự bất khuất của cô lại biến thành một hàm nghĩa khác.Nhìn Âu Y Tuyết không lên tiếng, Âu Xảo Lệ cảm thấy lửa giận bốc cháy khắp người, khi lửa giận hừng hực cắn nuốt nốt tia lý trí cuối cùng của cô ta thì cô ta dừng tay lại.”Mày kiêu ngạo phải không?”. Khóe môi xinh đẹp cười lạnh, bàn tay của Âu Xảo Lệ nắm lại thành quyền.Không có âm thanh trả lời.”Được!” “ Đã như vậy, sẽ thành toàn cho cô” Mắt Âu Xảo Lệ phát hiện bình hoa trên khay trà cách đó không xa, ngay sau đó, cô ta tiến lên, đẩy bình hoa rơi trên mặt đất.”Choang….”. Tiếng vang lớn nổi lên, bình hoa biến thành vô số mảnh vỡ .Ngay sau đó, Âu Xảo Lệ lấy tốc độ sét đánh nhanh không kịp đỡ nhặt lên một mảnh vỡ, trở lại trước mặt Âu Y Tuyết. Không để ý đến vẻ kinh hoảng chợt lóe lên trong mắt hai nữ sinh kia, Âu Xảo Lệ nói: “Không còn gương mặt xinh đẹp, từ nay về sau, xem mày lấy tư cách gì quyến rũ người đàn ông của người khác”. Nói xong, trong mắt lộ ra tia khát máu.Hành động điên cuồng của cô ta khiến hai nữ sinh kia và Âu Y Tuyết phát run, một nữ sinh trong đó run rẩy nói: “Xảo. . . Xảo Lệ. . . Cậu định làm thật sao?”Cô nghĩ lá gan của mình khá lớn, nhưng không nghĩ rằng, hoa khôi của trường bề ngoài xinh đẹp nhưng gan còn lớn hơn bọn họ.”Các người sợ hãi cái gì?”. Nghe vậy, tầm mắt Âu Xảo Lệ khinh bỉ quét qua hai nữ sinh, hung hãn nói: “Cô ta chỉ là một con chó trong nhà chúng ta, cho dù có chết cũng sẽ không có người quan tâm”.Huống chi, Âu Y Tuyết còn do người thứ ba sinh ra, dù có giết cô, cũng không ai khiển trách cô ta. Nghĩ vậy, Âu Xảo Lệ càng kiên định với quyết tâm của mình.”Nhà các người . . . Chó?”. Giọng nói của một nữ sinh khác run rẩy.”Hừ!”. Âu Xảo Lệ hừ lạnh, ngay sau đó, giọng nói mũi truyền ra: “Là cha ta cùng người khác sinh”.Dứt lời, lại thấy hai nữ sinh cùng lộ ra biểu tình rợn tóc gáy. Hai nữ sinh nhìn nhau, tay giữ Âu Y Tuyết không kiềm được run rẩy.Dù là tình nhân sinh ra, nhưng dù sao cũng là chị em của cô ta, mà cô ta. . . Trời! Rốt cuộc họ quen biết loại người nào thế này!Đúng lúc bọn họ đang suy nghĩ, Âu Xảo Lệ đã không để ý đến bọn họ nữa, giơ tay lên, định rạch mặt Âu Y Tuyết. . .