Chương 44 – Nghĩ nát óc cũng vô ích

Nét hoang dại của con thú lại hiện lên trong mắt Tần Hoài. Na Lan vội níu anh lại. Anh nói: “Được, mày thừa nhận là được. Bây giờ tao chỉ cần mày trả lời một câu, sau đó tao sẽ báo công an về chuyện này ngay, tao không cần tra tấn gì hết. Có phải mày giết Diệc Tuệ không?”

Nghiêm Đào giật mình, biến sắc lắc đầu: “Không… bọn tôi chẳng có cớ gì để phải giết vợ anh.”

Tần Hoài vùng ra khỏi tay Na Lan, cúi xuống khẽ nói với hắn: “Thế thì mày giải thích xem, tại sao chẳng bao lâu sau vụ án năm xác chết thì Diệc Tuệ lại bị hại? Tao phải làm gì thì mày mới chịu khai thật?” Chân anh dẫm lên “chỗ hiểm” dưới bụng hắn.

Nghiêm Đào bắt đầu vã mồ hôi hột, mồm miệng cứng khô, động đậy. Hắn nói: “Ngoài chi tiết thời gian sát nhau, anh có chứng cứ gì không? Tôi không làm chuyện đó, tôi thề!”.

“Nhưng mày biết ai giết? Nói đi, ai?” Trực giác của Tần Hoài không nhầm. Không hiểu sao Na Lan cũng cảm thấy tên Nghiêm Đào này đang che giấu chuyện gì đó.

Nghiêm Đào ra sức lắc đầu: “Tôi thật sư không biết!”

Tần Hoài nói: “Không biết? Thế thì mày nói xem tại sao vụ án năm xác chết mới xảy ra ít hôm, Diệc Tuệ vẫn đang khỏe mạnh, thì nhà chúng tao ở ven hồ lại bị bọn mày lục soát?”.

“Hai đứa con gái kia báo công an rằng chúng ngồi trong căn nhà nát của anh nhìn thấy năm người đi thuyền, thì chúng tôi đâu thể yên tâm về anh, về căn nhà đó?”

“Nhưng tại sao, với Diệc Tuệ, bọn mày lại…”

“Tôi không làm gì hết!”

Có lẽ vì mặt hắn lấm lét, mồm ngắc ngứ khô cứng, nên Na Lan vẫn cảm thấy hắn đang cố giấu một bí mật gì đó, cô cũng ngồi xổm xuống hỏi: “Nếu anh không hại Diệc Tuệ thì anh hà tất phải che giấu cho kẻ khác? Anh nhìn người ta đi?” Cô chỉ vào Tần Hoài như đang sắp nổ tung. “Sao anh phải tự chuốc thêm tai họa cho mình?”

Chân Tần Hoài giẫm mạnh hơn, Nghiêm Đào kêu lên: “Thôi được, tôi xin nói”.

“Sau khi năm cái xác nổi lên, đúng là có một quãng thời gian bọn tôi theo dõi căn nhà ấy của anh, có lẻn vào lục soát. Nhất là vì nghe nói anh viết tiểu thuyết ly kỳ, nên bọn tôi sợ anh sẽ đặc biệt chú ý đến vụ ấy. Theo dõi vài ngày không phát hiện ra điều gì, bọn tôi chuẩn bị rút, thì một hôm thấy một gã thấp nhỏ gầy còm, lấm lét đi vào nhà anh rồi nhét vào khe cửa một cái phong bì. Vì rất lo thằng cha ấy có liên quan đến chuyện của bọn tôi, nên bọn tôi phải làm hai việc: một là bóc lá thư ấy ra xem, hai là theo dõi hắn. Bọn tôi cạy khóa nhà vợ chồng anh, thấy rất văn hoa, chữ viết rõ ràng, giải thích gì đó về quan hệ cha – con gái, hẹn gặp mặt ở khách sạn Phong Thành – Giang Kinh, sẽ cử chiếc xe hòm màu trắng đến đón cô ấy, vì nhà anh không kề mặt đường, xe không vào được, nên 9 giờ tối cô ấy cứ ra chờ ở ngã ba đường Hồ Tam Công – Long Thanh, rồi đi. Thư còn viết, biết rằng Tần Hoài có tính tự trọng cao, nên không cần gặp cũng được. Sau đó bọn tôi nhét thư vào phong bì như cũ, để vợ anh đọc. Thằng cha ấy ở khách sạn Nam Hồ, gần bờ hồ, bọn tôi bám theo hắn đến tận phòng khách sạn, thấy trong phòng có hai người.”

“Hai người?” Na Lan không rõ có thể tin lời gã Nghiêm Đào được mấy phần.

“Là hắn và một phụ nữ, trông biết ngay là gái điếm. Lúc trời sắp tối, hắn ra khỏi phòng, bọn tôi bám theo, thấy hắn mở cửa một phòng khác. Bọn tôi càng tò mò, tiếp tục quan sát. Một lúc sau hắn trở ra, bọn tôi liền xông đến. Hắn rất chuyên nghiệp, nếu bọn tôi không động người thì hắn đã chạy mất. Chúng tôi khống chế hắn, nện cho một chập, rồi mới biết hắn là một sát thủ. Nhưng hắn chẳng liên quan gì đến bọn tôi cả, có người sai hắn đến để chia rẽ vợ chồng Tần Hoài, thế thôi.”