Chương 44 – Tất cả những hạt giống bất hạnh đều được gieo mầm từ thời thơ ấu

So với Liêu Thanh Tùng, Diệp Lệ Sa thực sự không thảm hại như thế.

Chí ít thì cô cũng không phải trải qua những ngày đông tuyết rơi ngập đường, đi đôi giày thể thao đã rách và mặc chiếc áo bông cũ kỹ, đi bộ hai tiếng đồng hồ mới tới trường học. Cũng không phải sống với mức lương hằng tháng là một nghìn hai trăm tệ trong thành phố với giá mua nhà là hai mươi hai nghìn tệ một mét vuông.

Diệp Lệ Sa cảm thấy nỗi khổ của mình chính là mặt tinh thần.

Năm mười tuổi, Diệp Lệ Sa luôn cho rằng mình không có cha mẹ.

Vì cha mẹ của Diệp Lệ Sa ra sức làm ăn ở thành phố lớn, gửi cô cho bà ngoại trên thị trấn chăm sóc.

Cô không nhớ nổi hình dáng của mẹ mà chỉ lưu lại những món đồ chơi và đặc biệt là quần áo đẹp mà cha mẹ cô hay gửi về.

Một đứa trẻ, nếu cảm thấy mình không có cha mẹ thì nó sẽ thực sự cảm thấy mình khác những đứa trẻ khác.

Tự ti cũng giống như một hạt giống, không biết khi nào nó sẽ đâm rễ trong trái tim của Diệp Lệ Sa, rồi còn kết thành những trái quả của sự khép kín, cô đơn, cáu kỉnh…

Bạn học cũng không muốn chơi cùng Diệp Lệ Sa, họ cảm thấy cô khác người. Khi được kiểm tra về sự gian dối trong tập thể, ai cũng viết đáp án là “Diệp Lệ Sa”, cả lớp chỉ có cô là bị điểm 0.

Chuyện này đã khiến Diệp Lệ Sa phải chịu rất nhiều tổn thương, cô cảm thấy cả thế giới này đều đứng ở phía thù địch với mình.

Diệp Lệ Sa cảm thấy mình là một người không được thế giới này hoan nghênh.

Người bạn duy nhất của cô chính là một chú chó có tên là Nhã Miết.

Nhã Miết là chú chó lai, là sự kết tinh bởi tình yêu tự do của hai chú chó khác giống.

Nhã Miêt sẽ giúp Diệp Lệ Sa tha dép.

Lúc cô rửa tay, nó giúp cô lấy khăn.

Khi cô làm bài tập, nó sẽ ngồi yên bên cô.

Lúc cô tan trường, nó sẽ đi đến đầu ngõ để đợi cô.

Nhã Miết làm rất nhiều việc vì Diệp Lệ Sa, tất cả những điều nó muốn chỉ là hằng ngày được ăn hai bữa cơm, có xương gà, đầu cá hoặc những món thịt hay canh thừa cũng được. Không bao giờ than phiền, không bao giờ ghét bỏ, không oán hận, lặng lẽ chăm sóc.

Diệp Lệ Sa rất yêu Nhã Miết, còn hơn cả tình cảm dành cho cha mẹ với những ấn tượng mơ hồ và người bà cáu kinh, độc ác.

Năm mười một tuổi, cha mẹ đưa Diệp Lệ Sa tới thành phố lớn.

Trước lúc đi, Diệp Lệ Sa đã khóc vì muốn đưa Nhã Miết đi cùng. Nhưng cha mẹ cô nói: “Ở thành phố lớn thì không được nuôi chó, đưa Nhã Miết đi theo thì nó sẽ bị người ta đánh chết đây”.

Lời đe dọa đó rất có tác dụng, Diệp Lệ Sa không muốn hại chết Nhã Miết.

Cô nâng đầu Nhã Miết lên và nói: “Nhã Miết, sau này chị sẽ về thăm em”.

Trước khi lên xe, Diệp Lệ Sa bỗng nhớ ra còn bà nội chưa lên xe, cô liền hỏi: “Bà nội đâu? Bà không cùng chúng ta đến thành phố lớn sao?”.

Mẹ cô trừng mắt nhìn và nói: “Thành phố lớn cũng không được phép đưa theo bà đi. Nếu đi cùng, bà nội sẽ bị xe tông đấy”.

Cha không kiềm chế được nữa liền hét lên: “Em đã nói xong chưa? Anh đã đồng ý không đón bà lên ở với chúng ta rồi, em còn nói những lời độc địa đó thì có thể tích được một chút khẩu đức sao?”.

Diệp Lệ Sa cảm thấy giữa cha mẹ đang có xích mích nên không dám nói thêm nữa.

Sau một hồi nghiêng ngả trên ô tô, cuối cùng Diệp Lệ Sa đã đến được thành phố lớn.