Chương 441: Cuộc chiến Miện Thủy

Trong phút chốc từ phía đông mặt trời đang từ từ dâng lên, đường chân trời phía tây Miện Thủy đang xuất hiện rất nhiều quân Hán, tầm mắt có thể nhìn thấy, vô cùng vô tận, giống như một đàn trâu rừng đang di chuyển, hơn nữa đàn trâu rừng còn được huấn luyện rất chỉnh tề, che trời phủ đất, đầy khắp núi đồi mà thổi quét đến

Bên trong binh triều quân Hán như đại dương mênh mông, quân giới đứng vững cao ngất, có hơn một trăm cái tỉnh lan, sào xe, còn có hàng trăm xe bắn đá, đó không phải là đòn bảy xe bắn đá sơ xài, mà có kết cấu rất phức tạp, hình thể và trọng lượng xe bắn đá rất lớn, đủ để đem được trên dưới một trăm cân đá tảng phóng ra đến hơn năm trăm bước!

Hàng trăm xe tỉnh lan, sào xe cùng với xe bắn đá, một trận sào xe đứng vững cao ngất, khung sào xe cao chừng sáu bảy trượng, cao nhất là tỉnh lan, sào xe cùng với xe bắn đá ở dưới, cũng giống như là hạc giữa bầy gà, nổi bật phi thường, đương nhiên đứng trên sào xe là chỉ huy cao nhất của trung tâm triều đình quân Hán.

Lưu Bang vịn tay vào hàng rào bảo vệ đứng đón gió.

Đứng ở bên cạnh Lưu Bang, Thượng Tướng Quân Đại Hán Lữ Đài vẻ mặt rất chăm chú.

Lần này Sở Hán đánh nhau ở Miện Thủy, hung hiểm chẳng kém gì trận quyết chiến Cai Hạ năm xưa. Cuộc chiến Cai Hạ năm đó, Lưu Bang để Hàn Tín chỉ huy bảy trăm nghìn liên quân, cuối cùng đổi được là tin báo về Hạng Võ bại trận ở Cai Hạ, thân chết ở Ô Giang, cuộc chiến Miện Thủy lần này, cũng giống trước Lưu Bang không tự mình lãnh binh.

Lưu Bang có thể từ phố phường mà có địa vị như hôm nay, là nhờ vào khả năng khéo dùng người, mà năng lực của hắn không được bao nhiêu, trong lịch sử, Hàn Tín từng có lời bình về Lưu Bang, nói hắn binh tướng nhiều nhất cũng chỉ có một trăm nghìn, nhưng đều là những thiện tướng, đây thật đúng là lúc để kiểm tra đánh giá lời nói, Lưu Bang dụng binh không tốt có chính xác hoàn toàn.

Lưu Bang dụng binh không tốt, tự mình cũng rất hiểu, hắn biết năng lực của mình có hạn không chỉ huy được nhiều quân đội như vậy, cho nên rất rõ ràng giao quyền chỉ huy cho Lã Đài.

Tuy nhiên, trong lòng Lưu Bang còn có chút tiếc nuối.

Dưới trướng Hạng Trang có đại binh gia Tất Thư, nhưng dưới trướng Lưu Bang lại không còn nhân vật nào như Hàn Tín nữa, mặc dù Chu Bột, Lã Đài cũng được cho là danh tướng, nhưng so sánh với cấp bậc binh gia như Hàn Tín, Tất Thư, vẫn không bằng, Trương Lương và Trần Bình chỉ có mưu kế chứ không phải Thống soái, về phần Bạch Mặc, chính lược, mưu lược có thừa, nhưng binh lược vẫn là không đủ.

Thấy tinh thần Lưu Bang có chút sa sút, Trần Bình đứng ở đằng sau bỗng nhiên âm âm cười, nói:

– Đại vương, Tất Thư đại thắng Hoài Nam, nếu Hạng Trang đại bại ở Miện Thủy, thì chẳng phải là Sở quốc hình thành cục diện quân quân yếu thần khỏe sao? Như này là họa không phải phúc rồi, ha hả.

– Ừ? !

Nghe vậy tinh thần Lưu Bang lập tức rung lên, đúng vậy, nếu có thể đánh bại Hạng Trang ở Miện Thủy, thật đúng là Sở quốc liền thành quân yếu thần khỏe, như này cũng không phải là hiện tượng gì tốt, đến lúc đó ý chí Hạng Trang lại tiếp tục lay động, dù Tất Thư có trung thành và tận tâm, chỉ sợ hai người sẽ sinh ra nhiều hiềm khích?

Lập tức Lưu Bang quay đầu nhìn Lữ Đài, nói:

– Tương Chi, tất cả trông chờ ngươi đó.

Lữ Đài xoay người chắp tay thở dài, nghiêm nghị đáp:

– Đại vương yên tâm, thần nhất định sẽ dốc hết sức!

– Cứ thong thả mà làm.

Lưu Bang khua tay áo, xúc động nói:

– Quả nhân tin vào năng lực của ngươi, tuy rằng thằng nhãi Hạng Trang đứng đầu ba quân, nhưng chung quy chỉ là một tên thất phu, quả nhân lãnh một trăm nghìn binh, chỉ sợ thằng nhãi Hạng Trang có chưa đến năm mươi nghìn quân, mà lần này đại chiến Miện Thủy cũng là năm trăm nghìn cấp bậc đọ sức, thằng nhãi Hạng Trang tuyệt đối không phải là đối thủ của ngươi.

Lã Đài gật nhẹ đầu, lại nói:

– Thần chỉ lo lắng, quân Sở không chịu ứng chiến.

– Việc đó cũng không sao.

Lưu Bang vung tay lên, cất cao giọng nói,

– Vậy cường công đại doanh quân Sở!

Trương Lương đứng ở phía sau Lưu Bang khẽ mỉm cười, nói:

– Nếu quân Sở nhờ doanh trại mà thủ, tuy rằng doanh trại chắc chắn cũng chỉ có thể thủ được nhất thời, nhưng như thế là đem thế chủ động nhường lại cho chúng ta, ít nhất quân ta chưa chiến cũng là đã đứng ở thế đẹp, một khi quân ta phá vỡ phòng thủ doanh trại, thì quân Sở cũng sẽ nhất định xong.

*****

Sự tình trên đời, có lợi thì tất nhiên có hại, tuyệt đối không để một người chiếm hết lợi thế mà lại không có một chỗ hổng nào.

Trong lòng Hạng Trang lúc này có chút không yên tâm, có thể nhờ doanh phòng chắc chắn của doanh trại để ngăn cản quân Hán, nhưng vấn đề là, cứ như vậy quân Sở sẽ bị quân Hán nhốt trong nhà giam, nói cách khác, quân Sở sẽ mất đi cơ hội đọ sức ngang nhau với quân Hán, một khi doanh phòng bị quân Hán phá vỡ, liền khẳng định quân Sở xong rồi.

Cho nên, nhờ doanh trại tử thủ có thể nói là tồn tại hai mặt tốt xấu, nếu quân Sở thủ được, chỉ cần có thể phòng thủ được, vậy mọi việc đều tốt, nếu không thủ được, vậy mọi việc đều xấu.

Đương nhiên, ngoại trừ cách tử thủ trong doanh trại, quân Sở cũng có thể lựa chọn dã chiến cùng quân Hán.

Nhưng, hiện tại triển khai thế trận dã chiến cùng quân Hán, thật đúng là Hạng Trang không nắm chắc phần thắng, quân Hán không chỉ có ưu thế tuyệt đối là kỵ binh, hiện tại xe bắn đá cũng đủ để áp chế liên nỏ quân Sở, ở kỵ binh vẫn còn vương vũ khí lạnh thời đại, thật sự Hạng Trang không thể tưởng tượng nổi, sau khi liên nỏ áp chế mất đi, quân Sở nên lấy gì để thủ thắng?

Đương nhiên, nếu Tất Thư ở đây, cục diện đã có thể thay đổi hoàn toàn!

Tầng cấp binh gia như Tất Thư, Hàn Tín, ưu thế kỵ binh đều không phải là không thể vượt qua, bọn họ hoàn toàn có thể dựa vào trận hình tầng tầng làm suy yếu kỵ binh dùng sức đánh vào, sau đó đem kỵ binh đối phương chôn vùi bên trong bộ binh đại dương mênh mông, cho nên điều duy nhất Hạng Trang phải làm là tử thủ doanh trại, thủ đến khi Tất Thư đuổi tới Miện Thủy!

Biết Lưu Bang khéo dùng người, tự mình biết mình, Hạng Trang làm sao lại không biết tự mình biết mình?

Hạng Trang hiểu rất rõ, dù hắn có mang theo quân tinh nhuệ yểm trợ không nhiều đi chiến đấu hoặc là đi tập kích bất ngờ, có thể nói là như cá gặp nước, dễ sai khiến, nhưng để hắn mang theo mấy trăm nghìn đại quân cùng đối thủ quyết đấu trên sa trường, thì phải cố mà làm rồi, nếu luận về chỉ huy quyết thắng trên sa trường, thiên hạ có ai có thể sánh kịp Tất Thư, Hàn Tín?

Ngày Tất Thư đuổi tới, cũng là lúc sáu trăm nghìn đại quân Lưu Bang bị giết!

Nghĩ đến đây, khóe miệng Hạng Trang nổi lên một tia lạnh băng, tuy rằng binh lực quân Hán chiếm ưu thế, nhưng ưu thế cũng chỉ có giới hạn. Tuy quân Hán có được ưu thế kỵ binh tuyệt đối, nhưng kỵ binh ở trận tấn công có tác dụng không lớn, làm cho người ta đau đầu duy nhất là xe bắn đá, đồ vật này tuy rằng uy hiếp từng binh sĩ không lớn, đối với doanh phòng thì thực sự là uy hiếp rất lớn!

Tuy nhiên, chỉ bằng mấy trăm cái xe bắn đá, chỉ sợ không đủ để phá vỡ doanh phòng chắc chắn của quân Sở.

Bỗng nhiên trong lúc đó, tiếng kèn loáng thoáng truyền đến từ hướng đường chân trời phía trên, Bách Lý Hiền giơ quạt lông lên trán, đi về phía trước nhìn ra xa một chút, sau đó quay đầu nói với Hạng Trang:

– Đại vương, quân Hán đến đây.

Hạng Trang gật đầu, đi về phía trước nhẹ nhàng giơ tay phải lên, nói:

– Các quân chuẩn bị.

Chỉ trong chốc lát, quân lệnh của Hạng Trang liền nhanh chóng được truyền xuống, các quân các doanh, các bộ các khúc liền ào ào chuẩn bị cho cuộc đại chiến, một đội cung tiễn thủ bắt đầu đi lên trên tháp và trên tường thành, một hàng trọng giáp cầm đao và lá chắn, chậm rãi tiến đến mặt sau thành trại, một đám khinh binh thì đem một cây cán phi mâu cắm ở dưới chân mình.

Còn có một kỵ lính liên lạc đang ở trong trại chạy qua chạy lại, truyền đạt lại quân lệnh.

Các Tư Mã, Giáo Úy còn có tướng quân từng người đứng ở trước đội ngũ của mình, đang tiến hành cổ vũ trước khi chiến đấu, làm cho bọn họ sục sôi, hoặc là trầm thấp, hoặc là phẫn nộ lời nói cùng với các động tác của chân tay, tướng sĩ quân Sở xếp thành hàng mà đứng không kìm nổi lòng lấy đao đập lá chắn, dùng kích mâu đốn đất, hoặc là lấy bát đại thiết quyền đỡ chùy đánh vào ngực mình, một bên vẫn còn gào khóc lớn tiếng, quân lính nhiệt huyết, khát máu cùng với hào hùng, giờ khắc này không bỏ sót ai.

Phía trước đại chiến xơ xác tiêu điều, trong khoảnh khắc liền bao phủ hoàn toàn đại doanh quân Sở, thậm chí ngay cả không khí cũng nồng nặc mùi máu tanh.

Trên mặt sông Miện Thủy hai bên nam bắc, hơn sáu trăm chiến thuyền thủy quân cũng đi ra, chỉ có điều, trên đầu thuyền là một khối liên nỏ được dùng đinh sắt lớn ghim chặt, lúc này lại dùng chiếu lau che đi, nhìn từ xa, giống như là chất một đống tạp vật trên đầu thuyền, căn bản không nhìn ra đó là một khối đại sát khí.

*****

Đột nhiên thủy quân Sở quốc xuất hiện ở trên mặt sông Miện Thủy cũng không làm cho quân Hán cảnh giác quá lớn, tuy rằng đại doanh quân Sở ba mặt bị nước bao quanh ở khúc cong sông, đích xác thủy quân có thể tiến gần bờ trợ giúp, nhưng chỉ có điều là trợ giúp mà thôi, cuộc chiến Miện Thủy lần này là chủ yếu quyết chiến trên mặt đất, chỉ bằng mấy nghìn cung tiễn thủ của thủy quân Sở quốc, có thể làm được chuyện gì?

Cho nên, không chỉ Lưu Bang, Lã Đài không để ý thủy quân Sở quốc, ngay cả Trương Lương, Trần Bình là tuyệt thế mưu sĩ, cũng không thể biết trước, biết chiến thuyền thủy quân Sở quốc đang ẩn núp uy hiếp.

Bên trong tiếng kèn kéo dài không thôi, hơn năm trăm nghìn quân Hán bày trận thành một hình chữ nhật lớn, từ tây hướng đông chậm rãi hướng về đại doanh quân Sở ở khúc cong sông, chỉ còn cách đại doanh quân Sở không đến năm trăm bước, phía trước bộ binh cùng với hai cánh kỵ binh liền dừng lại ở đầu trận tuyến, phía sau chỉ có trận tỉnh lan, xe bắn đá thì di chuyển phía trước.

Nhìn từ trên cao xuống, chỗ này Miện Thủy là một khúc cong, hình thành một “chữ kỷ “, đương nhiên, đây không phải là sông Hoàng Hà rộng lớn, mà chỉ là một đường sông nhỏ chưa đến một nghìn bước, đại doanh quân Sở buộc vài chữ đỉnh ở đây, hiện tại quân Hán đang đứng ở dưới chữ đỉnh phía lỗ hổng bên ngoài.

Bởi vì đường sông hạn chế, nếu quân Hán lại tiến về phía trước, nhất định phải thay đổi trận hình, bởi vì đường sông nam bắc bãi sông chỉ có độ rộng khoảng nghìn bước, căn bản không thể chứa trận hình chữ nhật lớn kia của quân Hán, nếu đi về phía trước theo lời nói, hai cánh kỵ binh sẽ phải chen chúc đi trong nước.

Cũng may trong phạm vi khoảng năm trăm bước, xe bắn đá đã ở bên trong.

Bên trong tiếng kèn kéo dài không thôi, khoảng hai trăm khung cao ngất xe bắn đá chậm rãi tiến lên chỗ bộ binh tránh ra thông đường, cuối cùng đứng vững trước trận của quân Hán, từ xa nhìn lại, hai trăm xe bắn đá giống như hai trăm con ác thú đang nằm sấp úp đầu, khổng lồ dữ tợn lạnh như băng nhưng lại tràn ngập nghiệt khí, làm cho người ta không rét mà run.

Trên sào xe cao ngất, Lã Đài quay đầu nhìn về phía Lưu Bang, Lưu Bang nhẹ nhàng vuốt cằm.

Bỗng nhiên Lã Đài quay đầu lại, đi lên phía trước nhẹ nhàng giơ tay phải lên chúi xuống, bình thản nói:

– Đánh.