Chương 447: Điên cuồng giết chóc

Gần như là cùng lúc, hai bên sườn trái phải mấy chiến thuyền cũng dừng lại, giống như là bị cái gì dưới nước cản trở, hơn mười thủy binh đứng ở đầu thuyền bất ngờ không kịp đề phòng, lập tức liền rơi xuống nước, lại bị chiến thuyền ở phía sau đi lên đụng vào, lập tức toàn bộ trên dòng sông trở nên hỗn loạn.

– Sao lại thế này?

Khương Tế nhíu mày, bước lên boong tàu cách hàng rào cửa sổ một đoạn, nhìn xuống khoang đáy quát,

– Ngưu Đán, đụng vào vật gì vậy? Khoang đáy có rạn nứt hay không? !

Vừa dứt lời, có người dưới khoang đáy liền đáp:

– Tướng quân, có cọc gỗ đâm thủng xuyên qua vách của khoang thuyền, đã ngấm nước!

– Cái gì? Đã ngấm nước? !

Trong lòng Khương Tế trầm xuống, rồi đi xuống khoang đáy, quả nhiên nhìn thấy dưới vách thuyền đã bị một vài lỗ thủng, trong từng lỗ thủng đều chọc lên một cọc gỗ, đầu cọc gỗ đều được vót nhọn trắng, rõ ràng là Cự Mã, Cự Mã được đặt ở trong nước!

– Tướng quân, làm sao bây giờ?

Tên tiểu giáo Ngưu Đán tiến lên hỏi.

– Thuyền này đã hỏng.

Khương Tế kêu rên lên một tiếng, lạnh lùng nói,

– Vứt bỏ thuyền!

Lập tức Khương Tế lại lên trên boong tàu, dẫn theo mấy chục thủy binh dời đến một chiến thuyền lớn khác, về phần mấy chục tên nô lệ bị khóa chân ở dưới khoang đáy, lại không có ai để ý tới, Man tộc ở Đại Sở là không có địa vị, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, khẳng định bọn họ sẽ cùng chiến thuyền bị hỏng chìm xuống đáy sông.

Rất nhanh, bảy chiến thuyền bị Cự Mã trong nước chọc thủng chậm rãi chìm xuống.

Khương Tế sai mấy chục thủy quỷ bơi tốt xuống nước tìm hiểu, kết quả giật mình phát hiện, các đường thủy lân cận trên dòng sông đã chìm mấy trăm cây to, ngoại trừ những cây to này, không rõ còn có bao nhiêu Cự Mã. Những Cự Mã đó được trói trên cây to bằng dây thừng hoặc là xích sắt, được cắm thẳng lên cực kỳ khó chịu.

Nói cách khác, toàn bộ đường sông đã bị bế tắc hoàn toàn!

– Tướng quân, làm sao bây giờ?

Ngưu Đán vội kêu lên,

– Đội tàu không qua được!

Trong lòng Khương Tế cảm thấy chột dạ, tuy nhiên hắn biết lúc này mình tuyệt đối không thể làm loạn, làm chủ tướng thủy quân, một khi hắn rối loạn tâm trí, như vậy toàn bộ thủy quân liền suy sụp. Lập tức cố gắng giữ bình tĩnh nói:

– Như vậy, Ngưu Đán dẫn ba thuyền nhỏ nhanh chóng tiến đến ngoặt sông đại doanh, nói đội tàu thủy quân bị ngăn cản, trong khoảng thời gian ngắn không qua được!

– Vâng!

Ngưu Đán vâng lời, lập tức ba thuyền nhỏ được thả xuống sông, sau đó thả người nhảy xuống thuyền nhỏ, hơn mười thủy binh nhảy xuống như bay, ba thuyền nhỏ liền lao đi, mặc dù dưới nước rất nhiều Cự Mã có thể ngăn cản chiến thuyền thủy quân. Nhưng lại không thể có khả năng ngăn cản được thuyền nhỏ.

Khương Tế lại rào rào rút hoành đao ra, quay đầu lại chiến thuyền thủy quân đối diện quát tướng sĩ:

– Mỗi thuyền để lại mười người trông coi, còn lại tất cả mọi người lên bờ, đem Cự Mã dưới lòng sông lớn kéo đi. Mau!

Dứt lời, Khương Tế thở một tiếng rồi nhảy xuống nước, tướng sĩ thủy quân trên chiến thuyền lớn nhỏ cũng đều nhảy xuống nước.

*****

Thủy quân Sở quốc gặp trở ngại ở khúc sông gọi là bãi cá chép, khoảng cách bãi cá chép không đến hai dặm có rừng cây thưa thớt, Chu Quan Phu dẫn một nghìn kỵ binh tinh nhuệ mai phục ở trong rừng cây này.

Mặt khác hai nghìn kỵ binh của Chu Quan Phu lại đi theo Chu Á Phu mai phục ở phía bên kia rừng cây.

Trên một cây đại thụ. Một gã tiểu giáo quân Hán phụ trách theo dõi không hề chớp mắt nhìn chằm chằm hai dặm bên bờ sông.

Bỗng nhiên trong lúc đó. Tiểu giáo quân Hán kia cúi đầu xuống, nhìn Chu Quan Phu đang nhắm mắt nghỉ ngơi hét lớn:

– Tướng quân, quân Sở lên bờ, bọn họ lên bờ!

– Ừ?

Chu Quan Phu đột nhiên đứng dậy, liền nhảy lên trên lưng Xích Long, lập tức nâng lên một cây Thiết Thai cung nhìn bốn phía tướng sĩ quân Hán giận dữ hét lên,

– Lên ngựa, tất cả lên ngựa. Làm việc!

Một lúc sau, Chu Quan Phu đạp vào háng ngựa Xích Long đã bốn cẳng chạy nhanh hướng về phía ngoài rừng.

– Giết giết giết. . .

Một nghìn kỵ binh quân Hán đều xoay người lên ngựa. Lại ào ào nâng lên cung sừng, đi theo sau Chu Quan Phu như gió cuốn mây tan giết ra khỏi rừng cây.

*****

Khương Tế cầm một sợi dây thừng xuyên qua cây to dưới nước buộc chặt. Vừa giống như cá bơi vào bờ, nhưng chân còn chưa kịp bước lên chỗ đá cuội nông, trong rừng cây bên bờ phía tây Miện Thủy bất chợt vang lên tiếng vó ngựa che phủ đất trời, lập tức rất nhiều kỵ binh quân Hán trong rừng cây liều chết đi ra.

Chết tiệt, trên bờ không ngờ còn có mai phục? Việc này phiền toái rồi!

Ngay lập tức, kỵ binh quân Hán từ trong rừng cây liều chết xông ra đều kéo cung bắn tên, một loạt mưa tên dày đặc trút xuống đầu thủy quân Sở quốc ở trên bờ, tướng sĩ vừa mới lên bờ bất ngờ chưa kịp đề phòng, một chút đã bị bắn ngã gần trăm người, lập tức trên bãi sông tiếng kêu rên kéo dài không ngừng.

Đầu lĩnh đại tướng quân Hán còn đáng sợ hơn nữa, chỉ trong chốc lát đã bắn ra bảy mũi tên, trong đó ít nhất có năm mũi tên bắn là một mũi trúng hai, Khương Tế hít một hơi thật dài, Chu Quan Phu, không ngờ là đại sát tinh Chu Quan Phu! Lập tức hai tay Khương Tế phủi một cái, cả người liền giống như cá lao xuống sông.

Khương Tế quay trở lại lên thuyền, sau đó hạ lệnh quay đầu thuyền, chuẩn bị dùng liên nỏ bắn kỵ binh quân Hán, kỵ binh quân Hán đã sớm như thủy triều lui trở về, bọn họ đến bất ngờ, khi lui lại nhanh hơn, chỉ trong chốc lát, ít nhất hơn một nghìn kỵ binh quân Hán đã lui vài dặm bên trong rừng cây, chỉ để lại mấy trăm thương binh quân Sở trên bờ.

Trong lòng Khương Tế hơi trầm xuống, bờ tây Miện Thủy có phục binh, chỉ sợ bờ đông cũng có!

Có những kỵ binh quân Hán này tập kích quấy rối, thủy quân nếu muốn dọn sạch mấy trăm cây to và không rõ bao nhiêu Cự Mã dưới lòng sông, chỉ sợ là không đủ khả năng, nếu không thể khơi thông đường sông đúng lúc, đội tàu thủy quân cũng không thể trở về ngoặt sông đại doanh đúng lúc, nói cách khác, ngoặt sông đại doanh canh giữ không có khả năng được sự trợ giúp của liên nỏ!

*****

Ngoặt sông đại doanh, quân Sở đã lâm vào cảnh chiến đấu gian khổ.

Làm phòng thủ phương, mặc dù quân Sở có doanh trại để phòng ngự, nhưng dù sao cũng là doanh trại chứ không phải thành trì, nên tác dụng phòng hộ tương đối có hạn, nhất là quân Hán lại có rất nhiều xe bắn đá, tác dụng của doanh trại phòng ngự lại giảm xuống rất nhiều, bởi vì chắc chắn hàng rào không thể ngăn cản xe bắn đá tấn công.

Trải qua hơn hai canh giờ, xe bắn đá, cung tiễn thủ tấn công, sau khi quân Hán trả giá bằng hơn mười nghìn khinh binh thương vong, cuối cùng cũng đã dọn sạch được chướng ngại vật Cự Mã của đại doanh quân Sở, chiến hào cũng bị lấp đầy rồi, ngay sau đó, đội trọng giáp bộ binh quân Hán đông nghìn nghịt lập tức thổi quét tới, theo trên dưới một trăm lỗ hổng trên tường bị phá vỡ mà chen chúc vào.

Hai quân Hán Sở cuối cùng cũng đã tiến vào nhau tàn khốc đánh giáp lá cà!

Diễn biến chính của cuộc chiến đến bây giờ, chính là vây quanh trên dưới một trăm lỗ hổng hỗn chiến, hai bên trọng giáp bộ binh chen chúc ở lỗ hổng trong ngoài, liều chết chém giết, mâu binh và cung tiễn thủ hai bên ở phía sau thì điên cuồng bắn về phía đối phương, điều khác nhau duy nhất là, có một số cung tiễn thủ quân Sở ở trên tường thành, từ trên cao nhìn xuống để bắn.

*****

Lã Đài quay đầu nhìn Lưu Bang như muốn hỏi ý, Lưu Bang nhẹ nhàng vuốt cằm.

Sau phút chốc, Lã Đài liền giơ tay phải nắm chặt thành quyền, lại đi về phía trước dùng sức chúi xuống, thoáng chốc Lưu Tị canh giữ ở phía sau Lã Đài quay đầu lại đứng lên hét lớn:

– Thượng Tướng Quân có lệnh, trọng kỵ binh . . . Đánh!

Thoáng chốc dưới sào xe cao ngất vang lên một hồi tiếng ngựa hí, lập tức ba trăm trọng kỵ binh mang giáp bao bọc bên trong là áo giáp đen tuyền từ trong rừng tinh kỳ quân Hán chậm rãi đi ra, đầu lĩnh kỵ binh quân Hán chậm rãi chụp giáp mặt, sau đó nhẹ nhàng thúc chiến mã, bắt đầu chạy chậm về phía trước, ba trăm kỵ binh hạng nặng cũng đều bắt đầu chạy chậm.

Ở phía sau ba trăm trọng kỵ binh, còn có ba nghìn kỵ binh được tuyển chọn từ mười nghìn khinh kỵ binh.

Chỉ còn các doanh trại quân Sở hai trăm bước, kỵ binh hạng nặng quân Hán bắt đầu chạy nhanh, cung tiễn thủ quân Sở canh giữ bên ngoài và cung tiễn thủ quân Hán đều bắn sang bên kia đối phương, trọng kỵ binh quân Hán xung phong thông đường, ở chỗ lỗ hổng trọng giáp quân Sở và quân Hán đang liều chết chém giết nhau, bọn họ nhất định phải kiên trì đến cùng.

Chỉ còn cách doanh trại quân Sở có một trăm bước, trọng kỵ binh quân Hán bắt đầu tiến lên, hàng trọng kỵ binh phía trước thì đã chúi xuống cây thương rất dài.

Khi chỉ còn cách doanh trại quân Sở có năm mươi bước, đầu lĩnh trọng kỵ binh quân Hán đột nhiên giơ hai tay lên trước và chúi xuống, ba trăm trọng kỵ binh phía sau liền tách sang hai bên trái phải, chia làm hai hướng công kích hình mũi tên, từ từ tiến tới chỗ lỗ hổng lớn nhất ở tường thành, trọng giáp quân Hán ở chỗ lỗ hổng như thủy triều lui về, nhường chỗ cho trọng kỵ binh quân Hán.

Trọng giáp quân Hán có thể tản ra, ở bên trong đội trọng giáp quân Sở canh giữ ở chỗ lỗ hổng không thể tản ra.

– Lá chắn dựng thẳng, kết thành trận. . .

Đầu lĩnh tiểu giáo quân Sở giơ cao đao hú dài, lập tức bị cây thương của kỵ binh đâm thủng thân thể.

Trọng giáp quân Sở ở bên trong lỗ hổng khó khăn lắm mới kết thành thế trận phòng ngự, hàng thứ nhất đội trọng kỵ binh quân Hán đang vô cùng điên cuồng mãnh liệt mà đi lên, trong chốc lát, thương của kỵ binh bị gãy, tấm chắn bị vỡ, áo giáp bị phá nát, máu bắn tung tóe khắp nơi, lực lượng trọng kỵ binh điên cuồng tấn công đến lúc này đã đã bộc lộ ra vô cùng nhuần nhuyễn.

Trọng giáp quân Sở người trước ngã xuống, người sau tiến lên, tầng tầng ngăn chặn, vẫn như cũ không ngăn cản được.

Hàng thứ nhất trọng kỵ binh quân Hán cũng vừa ngã xuống, hàng thứ hai tiếp tục nối gót tới, sau đó là hàng thứ ba, hàng thứ bốn. . . trọng kỵ binh quân Hán cưỡi mưa rền gió tàn phá xuống, trọng giáp quân Sở phòng ngự trong khoảnh khắc đã bị nghiền nát tán loạn, thân xác máu thịt cuối cùng vẫn không thể ngăn được hung khí bằng sắt thép được loài người chế tạo!

Ba trăm trọng kỵ binh quân Hán tạo thành hai mũi tên công kích giống như hai chông sắt sắc bén lao tới, chốc lát liền phá tan phòng tuyến dày đặc của quân Sở, cuối cùng đội trọng kỵ binh quân Hán đều ngã xuống dưới đao của khinh binh quân Sở, nhưng sứ mệnh của chúng đã hoàn thành, phòng tuyến trọng giáp quân Sở đã bị chúng nó đột phá!

Sau chốc lát, ba nghìn khinh kị binh quân Hán ùa lên, dọc theo đường máu của đội trọng kỵ binh cuồn cuộn không ngừng mà dũng mãnh lao vào máu tươi nhuộm đỏ lỗ hổng, trọng giáp quân Sở liều mạng xông lên chỗ lỗ hổng trái phải, muốn che lại lỗ hổng một lần nữa, nhưng cố gắng của bọn họ giống như là miệng đê đập bị vỡ, càng giãy dụa lại càng vỡ lớn hơn.

Khinh kị binh quân Hán chen chúc nhau mà qua, kiếm lóe sáng ở bên trong, một dãy trọng giáp quân Sở ngã xuống, còn có trọng giáp quân Sở phía sau phi mâu binh với cung tiễn thủ, lại bị khinh kị binh quân Hán tàn sát vô tình, cách đó không xa, khinh kị binh quân Hán chen chúc nhau mà đến, nhưng kị binh quân Hán không thèm quan tâm đến lý lẽ, chỉ điên cuồng đuổi giết cung tiễn thủ quân Sở. . .