Chương 45

Nhâm Nhiễm đắn đo mãi mới nhấc máy gọi Gia Tuấn, “Anh Tuấn, anh phải đi Úc ư?”

“Ừ, chuyến bay ngày mai.”

Anh trả lời quá ngắn gọn, Nhâm Nhiễm dù có vô vàn nghi vấn cũng đành nắm bắt thời gian đề cập lời cảnh cáo của Mẫn Nghi, nhưng Gia Tuấn mặc kệ, “Mẫn Nghi gọi điện báo em kiểu này để làm gì? Hai năm nay tâm thần cô ta hơi có vấn đề, em đừng bị cô ta truyền nhiễm.”

“Nhưng bạn ấy thật sự rất sợ người đó, nói người đó là xã hội đen, rất biến thái, rất nguy hiểm.”

“Lần trước hắn đến gây chuyện, sau khi báo cảnh sát anh có tìm luật sư điều tra lai lịch của hắn, hắn chỉ phạm tội hút chích, ẩu đả gây thương tích cho người khác, không phải là cái kiểu xã hội đen cầm dao cầm súng đi chém giết đâu. Chắc Mẫn Nghi bị hắn hăm dọa hóa loạn, ngày nào cũng suy diễn quá mức nên mới khoa trương như thế.”

Nhâm Nhiễm bán tín bán nghi, do dự một lúc, “Vậy tại sao anh nhất định phải qua bên đó?”

Gia Tuấn thờ ơ, “Anh muốn thay đổi môi trường, thay đổi cách sống.”

“Anh Tuấn, em không biết anh căm ghét công việc tại Kỳ Thị đến mức này, có lẽ em quá chủ quan, luôn dùng lí lẽ áp đảo anh.”

“Không liên quan đến em, thực ra công việc chỉ là công việc, không có mấy người may mắn có tình yêu và nhiệt huyết với công việc của mình. Thành thật xin lỗi, Tiểu Nhiễm, đã khiến em thất vọng, chào em.”

Nhâm Nhiễm một bụng thắc mắc không tìm được lời giải, cô nghĩ ngang nghĩ dọc, đành gọi điện cho cha Nhâm Thế Yến hỏi về tình hình của Kỳ Thị trong giai đoạn gần đây, không ngờ người bắt máy lại là Quý Phương Bình.

“Ông ta vừa đi, quên mất điện thoại ở nhà.” Quý Phương Bình lạnh lùng nói.

Cô đương nhiên không muốn tiếp chuyện với bà ta, “Cám ơn, tôi gọi lại sau.”

“Đợi chút, cô Nhâm, bây giờ cô có cảm giác chiến thắng không? Cô khiến một người đàn ông bất chấp sự phản đối của tất cả mọi người trong gia đình, cho dù không nhận được một đồng nào cũng nhất định phải đến Úc giải quyết cuộc hôn nhân của anh ta. Thử nghĩ mà xem, năm xưa tôi chỉ âm thầm chờ đợi đã bị cô ném cho bao lời sỉ vả, đanh đá. Không biết bây giờ cô tự đánh giá thế nào về hành vi của mình? Quả nhiên, mọi đạo đức chỉ thích hợp để gò bó người khác, cái thứ đạo đức đa tiêu chuẩn của cô thật khiến tôi buồn cười.”

Nhâm Nhiễm không ngờ bà ta chủ động xỏ xiên: “Phiền bà đừng phát biểu lung tung về những chuyện mình không hề hiểu rõ.”

Quý Phương Bình ném nụ cười như ném một mảnh băng, “Đừng quên tôi là luật sư của nhà họ Kỳ, bà Kỳ, Mẫn Nghi đều từng tìm tôi tư vấn, đối với việc này, tôi hiểu biết nhiều hơn là cô tưởng tượng. Mạc Mẫn Nghi có lẽ cũng còn hơi ngốc, không biết đối phó cô thế nào, nhưng bà Kỳ tỏ rõ lập trường, quyết không để con trai bà ta lựa chọn cô.”

Nhâm Nhiễm hít một hơi thật sâu để bình ổn giọng nói, “Luật sư Quý, tôi nghĩ chắc bà đợi cơ hội phục thù này đã rất lâu. Nhưng e rằng sẽ khiến cho bà thất vọng, người có đạo đức vốn không cần người khác đến chất vấn, bản thân cũng biết tự hỏi lương tâm. Bất kể bà hiểu được điều gì bằng con mắt của bà, bất kể bà đã góp ý kiến gì bằng tâm thái kì quặc của bà, tôi đều có thể đứng trước mặt mẹ tôi nói, tôi chưa từng quên lời dạy bảo của mẹ, không cần xấu hổ vì hành vi đê tiện và tâm địa độc ác của mình.”