Chương 45

Tiêu Hữu bước vô định trên đường phố.

Đi được một quãng, cô ngồi xổm xuống, khóc thực thương tâm.

Cô đang gọi ba, mẹ… .

Rồi cô ngừng khóc, bắt xe taxi, đến sở cảnh sát, hỏi tình hình của Lăng Việt Nhiên….

Cuối cùng cô cũng trở về nhà… .

Giản Chiếm Nam nhìn trên điện thoại di động truyền đến một tin nhắn về Tiêu Hữu, cùng ba nói chuyện cũng không yên lòng, lộ ra vẻ phiền toái, rốt cục cắt ngang lời ba, “Ba, con sẽ không kết hôn….”

Anh ngắt lời ba, đôi mắt đen lạnh lùng nhìn ra ngoài cửa sổ, không nhìn vẻ mặt khiếp sợ và tức giận của ba. Đúng vậy, giờ phút này Giản Chiến Nam có thể xác định, anh không cần kết hôn, không cần cùng Giang Nhã kết hôn. Anh không biết nguyên nhân là gì, chỉ thầm nghĩ nghe theo trái tim mách bảo.

*****

Tiêu Hữu mệt mỏi trở về nhà, lòng tràn đầy vết thương cùng thống khổ. Bước chân nặng trĩu tiến vào phòng tắm, cởi dần những thứ y phục trên người, để vào trong xô, mở vòi hoa sen, dùng nước ấm xối lên thân thể.

Cảm giác đau đớn khi bị Giản Chiến Nam tiến vào vẫn còn lưu lại. Trên người loang lổ dấu hôn, là dấu vết Giản Chiến Nam lưu lại, một màn kia, thoáng hiện rõ trong đầu cô.

Người đàn ông mà cô yêu thương lại đối xử với cô tàn nhẫn như vậy. Tiêu Hữu ôm đầu, khóc nức nở, thanh âm thống khổ thê lương vang lên …

Mất đi lòng, đã muốn làm cho cô thất bại thảm hại, hiện giờ, ngay cả thân thể cũng mất đi, cô như muốn chìm vào vực sâu. Tiêu Hữu cọ rửa thân thể, muốn tẩy đi mùi hương của Giản Chiến Nam lưu lại, nhưng là, đã muốn xâm nhập cốt tủy, tắm thế nào cũng đều rửa không sạch, cô không nghĩ ra, vì sao mọi thứ tốt đẹp của cô lại trở nên khủng khiếp như thế ?!

Tất cả mọi thứ đều đã bị Giản Chiến Nam đoạt lấy, Tiêu Hữu không còn thứ gì, trái tim của cô đau quá. Hôm nay đáng lẽ là một ngày vui, nhưng nháy mắt lại biến thành một cơn ác mộng.

Nước và nước mắt hòa lẫn với nhau, giống như đang gặm nhấm cơ thể lẫn trái tim của Tiêu Hữu. Nếu trên thế gian này có nhân quả, cô hi vọng mình sẽ không bao giờ gặp Giản Chiến Nam, không bao giờ…Nếu đây là tình yêu, vậy là quá đủ rồi, cô không bao giờ muốn yêu nữa, cô tình nguyện làm một củ cà rốt vô tâm.

***

Cậu bị phạt tù một tháng, kết quả này cũng không tệ, nhưng Tiêu Hữu vẫn rất buồn. Đáng lẽ có thể vui vẻ bên nhau, nhưng là bỗng chốc mọi thứ thay đổi

Tiêu Hữu đến thăm Lăng Việt Nhiên nhiều lần nhưng cậu không chịu gặp cô, chỉ nhờ nhân viên trông giữ đưa cho nàng một lá thư, trong đó chỉ viết một dòng chữ : “ Mạc Mạc, cậu vẫn khỏe, đừng đi khai giảng muộn, hẹn một tháng sau gặp lại ở Bắc Kinh…”

Lúc đọc những lời này, Tiêu Hữu vẫn khóc nức nở. Tuy biết rằng một tháng nữa có thể gặp lại Lăng Việt Nhiên nhưng cô vẫn rất đau.

Tiêu Hữu biết, Lăng Việt Nhiên không muốn cô buồn, không muốn cô nhìn thấy cậu trong dáng vẻ nghèo túng, bởi lòng tự trọng của cậu rất cao.

Càng đau, càng thương tâm, càng tưởng niệm thân nhân…