Chương 45


White Sands

Rachel và tôi phải mất ba giờ gây tê để Siêu-MRI tiến hành quét những mẫu thần kinh của chúng tôi. Trong thời gian đó, tổng thống và các tham mưu trưởng vẫn chịu sự theo dõi ở Washington, và người ở White Sands phải giữ tình trạng án binh bất động rất khó chịu. Việc tướng Bauer giơ súng uy hiếp McCaskell khiến nhiều người bối rối, nhưng vì ông ta chỉ huy toàn bộ quân đội ở White Sands nên ngoài tổng thống ra không ai làm được gì nhiều. Và tổng thống thì dường như hoàn toàn quên mất viên tướng. Bauer dùng hầu hết thời gian máy đang quét để ẩn kín trong một trong những nhà để máy bay dùng làm kho chứa.

Đội Giao diện của Zach Levin thực hiện quy trình quét chụp. Thủ tục này chứa mức độ rủi ro đáng kể, đặc biệt cho tôi, và Rachel không muốn để tôi bị quét tí nào. Nàng chỉ ra rằng mẫu thần kinh của não tôi đã có rồi, và mẫu ấy từ khi ra đời đã gây chứng ngủ rũ và ảo giác, mỗi giây chịu những tác dụng tiêu cực có thể nguy hiểm chết người. Nhưng Trinity nhất thiết đòi quét lại, và tôi không cãi. Tôi nhất trí rằng những gì tôi trải nghiệm trong cơn hôn mê nên được chuyển vào thực thể mới, sẽ hình thành khi Trinity hợp nhất hai mẫu thần kinh.

Ravi Nara và bác sĩ Case từ John Hopkins chuẩn bị cho chúng tôi trước khi tiến hành quét, một quy trình phức tạp đòi hỏi tay nghề đặc biệt nhuần nhuyễn. Các máy MRI bình thường chỉ yêu cầu bệnh nhân dịch chuyển càng ít càng tốt. Siêu-MRI của Trinity đòi hỏi tĩnh lặng tuyệt đối, điều này chỉ có thể được đảm bảo bằng thứ thuốc tê làm giãn cơ. Một chiếc quạt hút gió để giúp cho bệnh nhân thở, trong khi một khung cứng phi kim giữ chắc xương sọ không cho động đậy. Một loại thuốc giảm đau để phòng ngừa nỗi hoảng sợ làm tê liệt ý thức. Người ta còn dùng những nút tai đặc biệt, vì từ trường dao động cực mạnh của máy quét tạo ra tiếng rít xé tai kỳ quái như tiếng gầm của Godzilla trong phim Nhật. Sau khi tất cả các bước này đã hoàn tất, bệnh nhân được đưa vào cửa hình ống trong máy quét giống như một xác chết được đưa vào ngăn kéo nhà xác.

Có thể vẫn giữ được tỉnh táo trong quá trình này, và tôi đã chọn cách đó. Bị gây tê trong khi ý thức bắt đầu cơn hoảng sợ đầy ác mộng – đặc biệt là trong không gian chật chội gây cảm giác tù túng như trong ống của máy quét – nhưng qua mấy phút, trí óc tôi thích nghi với trạng thái mới của nó. Cảm giác kinh hoàng có lẽ tương tự với cảm giác mà một mẫu thần kinh trải nghiệm khi nó bắt đầu trở thành có ý thức trong máy tính Trinity.

Rachel quanh quẩn bên máy MRI trong lúc tôi được quét chụp, nàng nhìn màn hình khi mẫu thần kinh của tôi được siêu máy tính Godin dưới tầng hầm kiến tạo một cách tỉ mỉ. Dữ liệu do máy quét phát ra nuốt dần từng mảng bộ nhớ. Chỉ có một thuật toán nén đặc biệt do Godin phát minh ra là có thể làm cho một mẫu thần kinh lưu trữ được trong một siêu máy tính thường. Nơi duy nhất mà một mẫu thần kinh có thể tồn tại trong trạng thái chưa nén – tức là trạng thái chức năng – là trong một vi mạch rộng lớn và bộ nhớ ba chiều của máy tính Trinity.

Sau khi tôi được kéo từ máy quét ra, Rachel vỗ vào mặt và hai cánh tay tôi cho đến khi hết tê dại. Sau đó nàng nằm vào chỗ của tôi trong băng ca và để người ta luồn ống, chuẩn bị để vào máy quét. Nàng chọn không tỉnh trong quá trình quét chụp. Khi thuốc an thần được tiêm chầm chậm vào tĩnh mạch, nàng líu ríu với tôi rằng nàng đang tưởng tượng sẽ thế nào khi được hòa nhập vào với tôi không phải bằng tình dục mà bằng trí tuệ. Những người yêu nhau thường nói về sự gắn bó theo kiểu này, nhưng chưa có cặp nào từng trải nghiệm thật sự. Nếu Trinity có thể thực hiện được lời hứa của nó, tôi và Rachel sẽ là hai người đầu tiên.