Chương 45 – Chiến tranh bùng nổ

“Chủ tịch, đã điều tra là, là Oulton thu mua 15% cổ phần của Bạch thị.” Người đàn ông vốn dưới quyền của An Như Nguyệt cầm trong tay văn kiện giao cho Bạch Vĩ Minh. Thời gian rất gấp, ông ta còn không kịp thưởng thức vẻ mặt của Bạch Vĩ Minh, “Công ty chứng khoán Oulton này vẫn lặng lẽ thu mua cổ phần công ty trong năm nay, đến bây giờ họ đã nắm giữ 15% cổ phần.”

“Oulton” Trong đầu Bạch Vĩ Minh tràn đầy nghi vấn, “Bạch thị không hề có quan hệ nào với Oulton, vì sao Oulton muốn thu mua cổ phần của Bạch thị?”

Thần sắc Phó giám đốc vô cùng khó xử, thật chẳng dễ gì có thể mở miệng, bởi vì ông biết một khi đã nói ra, nhất định bão táp sẽ nổi lên.

“Vì sao không nói lời nào? Tôi đang hỏi, tại sao Oulton muốn thu mua cổ phần của công ty Bạch thị!!!” Bạch Vĩ Minh đã bắt đầu nổi nóng, tên Phó giám này cứ quanh co khiến cơn giận của ông không thể át.

Phó giám đốc nơm nớp lo sợ nhìn Bạch Vĩ Minh một cái, rồi nhanh chóng cúi đầu, “Là công tử của ngài, Bạch Tổng của Hoàng Đình.” Ông run run báo cáo, đã không muốn tưởng tượng đến cơn thịnh nộ kia có thể đạt đến trình độ nào. Những năm gần đây, Bạch thị cùng Hoàng Đình vẫn đánh nhau, Hoàng Đình chặt đứt sự hợp tác với Bạch thị, mà Bạch thị cũng không ngăn trở sự việc này. Hai cha con nhà họ Bạch đúng là đang xác thực cho câu nói, “thương trường như chiến trường”, mà chiến trường thì không có cha con.

Bạch Vĩ Minh nheo mắt, tia nhìn đầy ác độc bắt đầu lóe lên, “Lặp lại lần nữa.” Giọng nói thế nhưng lại bình thản, khiến người khác không rét mà run.

Phó giám đốc vội vã lau lau mồ hội lạnh trên trán. Mùa đông khủng khiếp thế này thì chỉ có thể dung “hỏa diệm sơn” đang ngồi ở kia mới có thể khiến ông toát mồ hôi được, “Vâng, là công tử của ngài, Bạch Nhật Tiêu hợp tác với ngài Tổng của Oulton, âm thầm…âm thầm thu mua cổ phần của Bạch thị.”

Mạc Thịnh vui vẻ đem giá cổ phiếu đang có xu thế tụt xuống giao tận tay Bạch Nhật Tiêu, “Tổng giám đốc, từ khi tin tức được rung ra, cổ phiếu của Bạch thị đã tụt xuống ba phần, mỗi cổ phiếu không đến mười dollar.”

Bạch Nhật Tiêu cười đặt báo biểu ở trên bàn, “Làm tốt lắm, sau khi sàn giao dịch mở vào ngày mai, tiếp tục đè giá cổ phiếu của Bạch thị, tôi muốn dùng chính tài lực của Hoàng Đình để thu mua tập đoàn Tài chính Bạch thị!” Anh trấn định đưa ra chỉ thị, khóe miệng lại kéo lên nụ cười kiêu ngạo. Tất cả, bởi vì Bạch Nhật Tiêu đã dự đoán được, Bạch thị hứng lấy chuyện như vậy, những kẻ nắm giữ cổ phiếu của Bạch thị nhất định sẽ bán tống bán tháo. Hiện giờ, anh đang có trong tay 15% cổ phần, hơn nữa, An Như Nguyệt là 8%. Anh tin chắc, không bao lâu nữa, anh có thể chiến thắng Bạch Vĩ Minh. Mọi thứ sẽ như mong muốn, Hoàng Đình dễ dàng thu Bạch thị vào trong túi.

Bạch Nhật Huyên khiếp sợ nhìn chăm chăm vào Bạch Vĩ Minh, tây trang giày da gọn gàng bị cảnh sát áp giải, né tránh phóng viên rồi lên xe cảnh sát. Bạch Nhật Tiêu không hề nói trước đưa cô đến New York, nhưng mà hôm đó, buổi chiều liền tung ra tin tức chủ tịch Bạch thị thao túng thị trường chứng khoán, mà lúc đó cũng không thấy bóng dáng Bạch Nhật Tiêu đâu. Cô liên hệ những điều này cùng vứi nhau, và thực không thể ngờ được Bạch Nhật Tiêu lại tuyệt tình đến như thế. Nhưng sự thật rành rành ra đó, cô không thể không nghĩ như vậy.