Chương 45 – Đại luân hồi 3

Nhiếp Phong rốt cuộc không thể tìm thấy Bộ Kinh Vân!

Hắn tựa như hoàn toàn biến mất khỏi nhân gian vậy!

Đây đã là ngày thứ ba hồng thủy đi qua.

Tại một thị trấn lớn mười dặm ngoài Nhạc Dương thôn

Xương Bình trấn…

Mấy ngày qua cả vùng Nhạc Sơn đã bị hồng thủy phá hủy toàn bộ, trở thành một vùng nước trắng mênh mông, vì Xương Bình trấn này ở vị trí cao hơn Nhạc Dương thôn, bốn phía đều là núi, nhờ thiên nhiên che chở bảo vệ nên may mắn thoát khỏi đại họa.

Vì vậy, không ít nạn dân quê vùng Nhạc Sơn may mắn sống sót, qua đại họa hồng thủy không thể trở về nhà cũ được nữa, đều chạy đến Xương Bình trấn này, cho nên trong trấn đầy người từ tứ xứ tụ về.

Trong thời gian ngắn, nạn dân già trẻ lớn bé tràn khắp đường lớn ngõ nhỏ trong Xương Bình trấn, ai nấy cùng lê lết dắt díu nhau đi ăn xin khắp trên phố, người người chen chúc không chỗ nào mà tránh, trông cứ như thể là…

Kỳ quan?

Không!

Đây đâu phải là chuyện vui vẻ hân hoan gì đâu mà gọi là kỳ quan.

Đây là nỗi đau đớn tột cùng của con dân Thân Châu khi phải trải qua trận đại hồng thủy kia.

Mang trong đó biết bao nhiêu là máu và nước mắt của nỗi đau cốt nhục chia lìa.

Gió Bắc lại nổi lên từng trận.

Gió Bắc lạnh lẽo vô cùng, giống như một vị phán quan lãnh đạm vô tình, thổi qua khắp nơi, cho dù là giàu hay nghèo đều đón gió như nhau không sót một ai, không hề phân biệt.

Những nạn nhân đói rách rũ rượi lê lết trên phố, vừa đói vừa lạnh, thân thể run lên từng cơn, co ro co ro.

Trong số này có những người đã hai ba ngày không có gì vào bụng, cũng có nhiều người đã mang dịch bệnh.

Đối mặt với sự đói khát lẫn dịch bệnh, những người lớn còn miễn cưỡng trụ được, chỉ có đám trẻ con đáng thương…

“Phục” một tiếng, một bé gái ước chừng bốn, năm tuổi ngã lăn ra đất bất tỉnh giữa dòng nạn dân qua qua lại lại…

“A! Linh Nhi, con…sao thế? Con…đừng dọa mẹ mà!” Trong đám nạn dân, một thiếu phụ đứng tuổi vội vàng ôm lấy bé gái, rối rít hôn hít nó, chừng như muốn tìm hơi thở con gái, nhưng thấy nó đang thoi thóp, hoảng sợ ngẩng đầu nhìn những nạn dân quanh mình cầu cứu: “Mọi người ơi! Con gái tôi bị nhiễm bệnh dịch rồi, lại đã mấy ngày nay không được ăn gì, cầu xin mọi người cứu lấy…con gái tôi! Cầu xin mọi người…làm ơn làm phước…Ôi…”

Thiếu phụ hô hoán đến đây thì đã khóc không thành tiếng, sức cùng lực kiệt.

Không ít nạn dân cũng dừng lại đứng xem, nhưng ai cũng chỉ buồn bã đứng nhìn mà thôi, ngay cả người thân bọn họ cũng nhiễm bệnh dịch mà không thể cứu được, cho dù muốn giúp cũng đành lực bất tòng tâm.

Thực là không biết kêu ai!

Mọi người ai nấy đều ngây ngốc, chân tay luống cuống không biết làm sao, nhìn đứa bé gái từ từ rời bỏ mẹ nó, đột nhiên, một bóng người từ giữa đám nạn dân bước tới, không chút do dự đặt một bàn tay lên lưng bé gái…

Chân khí cuồn cuộn lập tức từ trong lòng bàn tay đi thẳng vào cơ thể cô bé, chỉ tiếc bệnh tình của nó đã quá nguy kịch, nó chỉ có thể hé mắt một chút, nhìn người đã đem chân khí toàn thân để cứu mình, nụ cười yếu ớt mang theo vẻ cảm kích, rồi ánh mắt ấy lại quay sang nhìn người mẹ đang đau xót vô hạn của mình, yếu ớt nói: “Mẹ…mẹ…à, Linh Nhi biết…mẹ…hẳn là rất…đau lòng…vì con…”

Thanh âm vừa dứt, toàn thân cô bé đột nhiên giật giật mấy cái tuyệt vọng, rồi hai chân buông thõng, tuyệt khí mà chết ngay.