Chương 45: Liên Chiến Liên Bại

Pháp Nguyên nhẹ nhàng hạ xuống bên cạnh Bạch Lạc Sinh, nắm tay giúp gã đứng lên. Khuôn mặt của Bạch Lạc Sinh lúc này đã đỏ bừng, gã vạn lần không hề nghĩ đến, bản thân đã dùng đến năm thật thể cùng thi triển ra Đại Tuyết Phân Phi vậy mà vẫn bị Pháp Nguyên đánh bại. Lúc gã nhìn thấy địa nguyên tố kiên cố vững chãi không gì phá được đang cuồn cuộn đánh tới, thì trong lòng gã thầm kinh hãi, nghĩ rằng thế nào cũng sẽ bị trọng thương. Nhưng gã lại không ngờ rằng địa nguyên tố ấy thật là thập phần thần kỳ, sau khi công nhập vào trong phế phủ của gã, thì chỉ phong bế toàn bộ chân nguyên của gã, chỉ khiến cho gã mất đi toàn bộ năng lực hành động mà thôi.

Phật tông lấy từ bi làm tâm niệm, lấy trí tuệ làm gốc. Trong Lục Đại Nguyên Tố kiếm pháp, những chiêu thức có thể đả thương người thật không nhiều, đại đa số chỉ là hạn chế hành động của đối thủ, mỗi chiêu mỗi thức đều tràn ngập phong cách từ bi và trí tuệ, cùng vận hành song song.

Sau khi Pháp Nguyên xuất ra chiêu Địa Nguyên Tố chi kiếm thì đã khiến cho các đệ tử còn lại của thất đại phái đều cảm giác được áp lực, trong đầu không ngừng phỏng đoán làm thế nào để hóa giải chiêu thức đó, đặc biệt là các cao thủ có đẳng cấp như Long Hải, thì suy nghĩ lại càng xoay chuyển không ngừng. Các đại chưởng môn ở trên hàng ghế quý tân đều bị một thức Địa Nguyên Tố chi kiếm này làm cho than thở không thôi. Trong lòng mọi người đều hiểu được, luận về tâm pháp hay kiếm thức, Liên Hoa Tự tuyệt không thua kém Phong Thần Tông, chỉ có điều là tâm chí của các tăng nhân đệ tử của Liên Hoa Tự vốn rất đạm bạc, họ không mong có thể phi thăng thiên giới, mà sự truy cầu tối cao của bọn họ chính là vượt qua được lục đạo mà thôi.

Thiên giới tuy là chí cao vô thượng, nhưng dù sao cũng vẫn còn nằm trong lục đạo, rốt cuộc thì vẫn không thể thoát khỏi mệnh vận bị chi phối bởi luân hồi.

Bạch Lạc Sinh sau khi được nâng dậy, thập phần cảm kích hướng về Pháp Nguyên hành lễ, lộ ra vẻ chân tình từ đáy lòng: “Đa tạ Pháp Nguyên sư huynh đã hạ thủ lưu tình, Lạc Sinh thật là cảm kích!” Pháp Nguyên vươn bàn tay ấm áp nâng Bạch Lạc Sinh dậy, từ từ vận hành Đại Viên Mãn tâm pháp, rồi thu hồi toàn bộ địa nguyên tố trong cơ thể gã, rồi hoàn lễ nói: “Bạch sư huynh khách khí rồi, sư huynh đệ đồng bối trong lúc nghiên cứu võ công chỉ nên điểm đến là dừng!”

Nhìn thấy Pháp Nguyên thu lại toàn bộ địa nguyên tố từ trong cơ thể mình, Bạch Lạc Sinh cảm kích đến mức không biết nói gì cho tốt.

“Đa tạ Pháp Nguyên sư huynh, Lạc Sinh thất bại, xin chia tay tại đây. Hy vọng sư huynh sẽ được thuận buồm xuôi gió, giành lấy vinh quang.” Bạch Lạc Sinh nói xong liền nhẹ nhàng phi thân xuống dưới đài, Pháp Nguyên nhìn thân ảnh hắn, chỉ thong thả mỉm cười mà không nói gì thêm. Lúc đó trọng tài liền tuyên bố Pháp Nguyên thắng cuộc.

“Pháp Nguyên này thật đúng là một đối thủ mạnh. Đại Viên Mãn tâm pháp của hắn e rằng đã đạt tới tầng thứ tám, lại thêm Lục Đại Nguyên Tố kiếm pháp lợi hại như thế, e rằng chúng ta muốn thủ thắng cũng phải tốn một phen công phu a.” Long Hải ngưng thần nhìn thân ảnh Pháp Nguyên ở xa xa, vẻ mặt lo lắng nói với Long Thiên. Long Thiên nghe vậy, chỉ cười lạnh rồi nói: “Sự đệ, đừng quá đề cao uy phong của người khác, tuyệt học của Dương Diễm môn chúng ta chắc chắn cũng không phải tầm thường đâu, đến lúc đó ai thắng ai bại còn khó nói lắm…..…” Long Hải từ nhỏ đã rất sùng bái vị sư huynh này, cho nên gã hoàn toàn tin tưởng vào lời nói của Long Thiên, và gã cũng tuyệt đối tin tưởng vào khả năng của Long Thiên.