Chương 45 – Thích rồi

Người phụ nữ thông minh biết khi nào không thể dễ dàng rung động vì một ai đó, nhưng một người phụ nữ thông minh cũng biết, khi tình yêu đến, không nên trốn tránh mà nên nắm chặt. Tình yêu không phải một đoàn tàu, bỏ lỡ chuyến này có thể đợi chuyến sau.

Ngắm biển mây được một lúc, Ngụy Sở đột nhiên nói: “Chờ anh một lát, anh đi mua cái này.”

Tô Nhạc gật đầu, sau khi Ngụy Sở rời đi, cô đứng nhìn xung quanh cảnh quan của đài ngắm cảnh bằng đá này, thấy bên phải dựng những tảng đá rất lớn, cô không nhịn được mà đến gần hơn để quan sát, phát hiện bên trên khắc rất nhiều chữ, đều là những cái tên xa lạ khắc chung với nhau, khiến cho những tảng đá này loang lổ, nhưng cũng không có vẻ xấu xí.

Tô Nhạc nghĩ thầm, đây có bị coi là phá hoại của công không?

“Nghe nói đó là đá tam sinh, rất nhiều đôi tình nhân thường nhờ sư phụ khắc tên bọn họ lên đó.” Giang Đình chỉ chỉ một hòa thượng mặc một chiếc áo cũ ngồi trên ghế cách đó không xa: “Vị sư phụ kia khắc chữ vừa nhanh vừa đẹp, em có muốn thử không?”

Tô Nhạc thầm lắc đầu, đúng là thời buổi kinh tế thị trường, người xuất gia cũng dùng cách thức lãng mạn như thế để kiếm chút tiền nhang đèn. Đá tam sinh này cũng thật giống như hàng hóa trên vỉa hè, tùy tiện là có thể tìm vài khối lớn đặt ở đây.

Cô đi đến một tảng đá gần nhất, thầm nghĩ những người trên đó, có bao nhiêu người thật sự ở lại bên nhau, có bao nhiêu người cất bước ra đi?

Không biết có ai khắc tên mình vào trong góc, nơi khó phát hiện kia không? Tô Nhạc tò mò bước vào rào chắn, vòng ra phía sau tảng đá, trên đó có rất ít tên, cô cười thầm, quả nhiên những người yêu nhau đều thích hạnh phúc được sưởi nắng. Cô ngồi xổm xuống xem, nhìn mấy chữ to nhỏ bên dưới tảng đá, những nét chữ đó đã mờ mờ, không còn nhìn rõ.

Tính cách Tô Nhạc đôi khi rất kỳ quái, có những chuyện chẳng có ý nghĩ gì, cô lại làm rất nhiệt tình, vì vậy cô cúi gằm đầu xuống, híp mắt cố gắng nhìn rõ mấy chữ bên dưới.

Ngụy Sở chúc Tô Nhạc hạnh phúc?!

Tô Nhạc lắc lắc cổ nghĩ, người trùng tên họ trên thế giới này đúng là rất nhiều. Ngón tay cô vô thức sờ lên những chữ nho nhỏ gần sát mặt đất, Tô Nhạc đứng lên, có chút hoảng hốt, hoang mang bước ra khỏi rào chắn.

“Phía đó có cái gì vậy?” Giang Đình thấy biểu hiện quái dị của Tô Nhạc, tò mò hỏi.

Tô Nhạc lắc đầu nói: “Không có gì cả.” Cô nghiêng đầu, nhìn Ngụy Sở đang từ xa đi tới, bước đi hơi rộng nhưng tuyệt đối không vội vã, thu hút ánh mắt người khác một cách khó hiểu.

“Nghe nói bùa hộ mệnh của chùa này rất linh, anh xin cho em một cái này.” Ngụy Sở tới gần, mở bàn tay ra, là một chiếc vòng tay màu đỏ tết bằng dây, phía trên còn có những mối nối nho nhỏ.

“Em thật sự không thể tin được, một người làm việc với lĩnh vực khoa học kỹ thuật như anh lại tin vào những thứ này.” Ngoài miệng, Tô Nhạc trêu chọc, nhìn người đàn ông gần như hoàn mỹ này cúi đầu buộc sợi dây vào cổ tay mình, trong lòng lại có cái gì đó dần dần dâng lên tràn đầy.

“Chúng ta cũng đi khắc tên đi.” Ngụy Sở buộc sợi dây xong, ngẩng đầu lên cười, một tay cầm lấy tay Tô Nhạc, xoay người chỉ tảng đá bên cạnh: “Khắc là Ngụy Sở và Tô Nhạc là một đôi trời sinh được không?”

Tô Nhạc liếc mắt khinh thường: “Một đôi dưới đất thì có.”