Chương 45 – Tình ca đường phố (Phần đầu)

Thời tiết vô cùng tốt, ngã tư đường nhuộm nắng vàng, lấp lánh hệt như ánh đèn được nhìn xuyên thấu qua một miếng giấy kính gói kẹo, cả thế giời cùng ngả một màu vàng ngọt, mọi thứ đều xinh đẹp. Tôi xách túi dung dăng đi ở đầu đường, tâm tình thật nhẹ nhàng, túi dù nặng cũng không thấy mệt, ngân nga đi về phía trước, thỉnh thoảng đứng lại nựng con chó nhỏ của người tản bộ, thấy nó tiến tới ngửi ngửi túi của tôi, tôi cười giải thích. “Ngoan nha, những thứ đó không phải cho cưng ăn đâu”.

Ông xã nhà mình còn đói bụng kìa, thực xin lỗi chó cưng nhé, chị không có phần cho cưng ăn rồi.

Phải, tôi đang đưa cơm cho Trần Dũng, anh đang bán ở một tiệm đồ nướng nhỏ cách đó không xa, cố gắng phấn đấu vì gia đình nhỏ của chúng tôi.

Một tháng trước, Trần Dũng bỏ công việc lái xe, ban đầu ở nhà chuyên tâm chăm sóc người vừa bị sảy thai là tôi, nhưng miệng ăn núi lở không phải biện pháp, tính tới tính lui, chúng tôi quyết định : anh Dũng xuất núi, trở về công việc ban đầu, khởi đầu bằng việc bán thịt xiên nướng.

Thật ra kế hoạch này đã đắn đo bấy lâu nay, dựa vào phía phân phối hàng hóa quen biết cộng với nhiều năm kinh nghiệm Trần Dũng dốc sức làm việc, chúng tôi hẳn có thể bắt đầu buôn bán, chỉ là lúc trước trong tay một đồng cũng không có, toàn bộ tinh lực đều đặt ở vấn đề giải quyết ấm no, hiện giờ trong thời gian này cố gắng, tuy vẫn chưa thể nói là giàu có, nhưng tiền mua thịt và gia vị vẫn còn có phần để dành được, ban đầu cả hai tính tích cóp nhiều một chút, ít nhất thuê được một mặt bằng nhỏ treo bảng hiệu. Nhưng trải qua bao phong ba chuyện sảy thai, không còn cách nào, phải thi hành phương án bán thịt xiên nướng trước, mua hai chiếc xe đẩy ba bánh nhỏ, chúng tôi bắt đầu bán vỉa hè. Trần Dũng nói đây là tích tiểu thành đại, hôm nay xe ba bánh, tất có ngày thành nhà cao tầng.

Nuốt xuống chua xót, tôi cười ngọt ngào với anh, biết nói gì với một người đàn ông kiên cường như gián đánh mãi không chết? Chỉ có ba chữ “Em tin anh” mà thôi.

“Thêm hai mươi xiên nữa? OK! Mọi người thấy thịt xiên của tôi không tồi chứ, ha ha ha, đúng vậy đúng vậy, đương nhiên là có công thức bí phương độc nhất vô nhị, đây là độc quyền của tôi, thấy ngài biết quý hàng tốt, Dũng tặng không ngài hai xiên, chúng ta kết làm bạn bè, ăn được lần sau lại đến”.

Tiếng vang náo nhiệt cách đó không xa, vừa nghe đã nhận ra đó là tiếng chồng tôi, ông chủ nhỏ Trần Dũng đang tiếp khách đây.

Sải nhanh hơn bước chân, quả nhiên, cách đó không xa, tôi thấy anh đứng trên vỉa hè. Trời chiều hạ, khói sương lượn lờ phía sau vỉ nướng, chồng tôi mặc tạp dề đen đứng sau chiếc xe ba bánh, cười đến sang sảng.

Tôi bất giác cắn môi, muốn đùa một chút, xoay người trốn vào góc, si ngốc dõi theo anh, như một người hâm mộ đến hoa mắt.

Có ai đẹp trai thế không, mi đen, mắt sáng, dáng người cao lớn như thân cây tùng, động tác như gió, tư thế nướng phong độ vạn phần, ngay cả thối tiền lẻ cũng suất khí vô cùng.

“Lưu Đức Hoa là đẹp trai nhất”.

“Lưu Đức Hoa tính cái gì, Châu Kiệt Luân mới đẹp trai”.

Vài giọng trẻ con ngắt hứng tôi thưởng thức, quay lại nhìn thì ra là bên cạnh trạm xe bus có hai cô bé tiểu học đang bênh vực thần tượng, phiền thật, ngôi sao ngôi siếc tính là gì, chân nhân dễ nhìn ngay trước mắt, mấy đứa nhóc này không thấy?