Chương 45 – Vô chiêu, vô tướng, vô thức

Ánh mắt của Địa chủ U Linh chăm chăm nhìn vào thể pháp của Mộng Di Hoa, cùng với cảm giặc nao nao lạ thường. Vẻ háo hức lộ rõ trên khuôn mặt của Thạch Ỷ Nương. Mụ từ tốn nói :

– Di Hoa muội hãy đến đây.

Di Hoa bước đến trước mặt Địa chủ U Linh Thạch Ỷ Nương. Đồi gò bồng đảo với nhựa sống căng trào lọt hẳn vào mắt Ỷ Nương. Mười chiếc vuốt nhọn hoắt lướt nhẹ qua làn da trắng mịn màng của nàng. Địa chủ U Linh Thạch Ỷ Nương mơn trớn thể pháp của Di Hoa bằng những chiếc vuốt chết chóc.

Những chiếc vuốt đó lướt đi đến đâu thì lớp da ốc nổi lên trên cái nền trắng nõn như bông bưởi.

Nụ cười đắc ý hiện lên trên hai cánh môi thâm của Thạch Ỷ Nương biểu thị sứ đắc ý với những gì mụ thấy trên cơ thể nàng.

Đôi bàn tay với những chiếc vuốt dọc theo hai bên hông của Hoa Di Hoa, rồi dừng lại ở vùng tiểu yêu thon nhỏ. Thạch Ỷ Nương nhỏ nhẻ nói :

– Trên thế gian này đâu phải chỉ có bọn nam nhân mới có đặc quyền sở hữu cái đẹp của tạo hóa.

Cùng với lời nói đó, Địa chủ U Linh vòng hẳn hai tay qua người Di Hoa. Nàng cảm nhận rõ mồn một những chiếc vuốt lướt đi nhẹ nhàng qua khắp bờ lưng mình.

Cùng với động tác vuốt ve mơn trớn bờ lưng mềm mại của Di Hoa, Địa chủ U Linh Thạch Ỷ Nương, từ từ áp sát mặt vào nàng. ánh mắt của thị trở nên đờ đẫn một cách lạ thường. Thứ ánh mắt đầy những cảm xúc dục tình cháy bỏng. Lưỡi thị tách hai cánh môi của nàng, rồi từ từ thọc sâu vào trong với sự háo hức tìm khoái cảm. Chiếc lưỡi của Thạch Ỷ Nương ẩm ướt, vừa nong nóng và tham lam. Nó ngấu nghiến lấy hai cánh môi của Di Hoa. Vòng tay của Thạch Ỷ Nương siết chặt lại như con trăn siết lấy con mồi ngon. Mụ hổn hển nói :

– Ta yêu muội. Ta yêu nàng.

Di Hoa không đáp lời Địa chủ U Linh. Nàng giữ sự im lặng, nhưng thật ra bên trong thì không khỏi kinh tởm pha trộn sự bối rối ngượng ngùng.

Nàng nhủ thầm :

– “Ta đã là vật sở hữu của Ỷ Nương. Âu đây cũng là cách ta phải trả lại cái ân mà Mụ đã cứu ta và Ngạn Kim Tiêu. Tại sao Địa chủ U Linh lại có hành vi như thế này. Thạch Ỷ Nương là nữ nhân như mình mà. Thị đúng là kẻ biến thái bệnh hoạn”.

Trong khi nàng nghĩ thì những chiếc vuốt của Ỷ Nương tiếp tục lướt nhè nhẹ trên tấm lưng nhỏ nhắn của Di Hoa. Chúng tạo ra trong nàng cảm giác nhột nhạt khó chịu lẫn rờn rợn. Di Hoa miễn cưỡng tiếp nhận nụ hôn cháy bỏng dục tình của Ỷ Nương.

Chiếc lưỡi ướt đẫm của Địa chủ U Linh trượt ra khỏi miệng nàng, chạy dần dần xuống cổ.

Tim Di Hoa cứ muốn nhảy thót ra ngoài bởi sự dịch chuyện của chiếc lưỡi đó. Nó đi nhanh qua chiếc cổ nõn nà của nàng rồi lần xuống giữa chiếc khe ngăn hai quả tuyết lê.

Di Hoa bấu tay vào vai Ỷ Nương.

– Nương nương…

Di Hoa lắc đầu.

Ỷ Nương nhỏ nhẻ nói :

– Nàng đã là của ta… đừng để ta thất vọng. Đừng để ta hụt hẫng trong khoảnh khắc tình này.

Mụ nói dứt câu thì ngậm cả cái miệng mình vào nhũ hoa của Di Hoa. Hành động của Địa chủ U Linh tạo ra trong nàng thứ cảm giác vừa lạ thường vừa gớm ghiếc.

Di Hoa ngỡ như mình đang bị phủ lên người cái chết ô uế trái khoáy không đúng với lẽ tự nhiên mà tạo hóa đã ban cho con người. Chính cái cảm nhận đó Di Hoa chợt đẩy Địa chủ U Linh Thạch Ỷ Nương ra, nhưng vòng tay của mụ đã siết chặt tiểu yêu nàng.